Kim đã ngồi ngay ngắn ở bàn ăn khi thành viên đầu tiên của đội cô đến. Bản tóm tắt sáng nay sẽ nhanh gọn và cô không ở trạng thái tốt nhất. Cô không thích những ‘vị khách đêm khuya’ và cô đặc biệt dị ứng với những kẻ nói dối. Tracy lại hội đủ cả hai.
“Chào buổi sáng, sếp,” Bryant nói và bỏ áo khoác dài ra. Quy tắc ăn mặc chỉnh tề đã bị loại bỏ. Hôm đó là thứ hai, là ngày làm việc trọn vẹn đầu tiên của cuộc điều tra và anh là một thanh tra. Điều đó có nghĩa là phải mặc vest tím than, sơ mi trắng và cà vạt. Hai thứ đầu tiên là bắt buộc nhưng thỉnh thoảng với cà vạt thì vẫn có chút ít sự linh hoạt. Với Bryant, anh không bao giờ ăn mặc suồng sã theo kiểu thứ sáu cuối tuần. Mặc dù mới chỉ 45 tuổi, trông anh ta đã có rất nhiều phong thái cổ điển.
“Cà phê xong rồi,” cô mời.
Anh lấy một cái cốc ra và rót cà phê. “Helen đúng là một chú chim sâu dậy sớm đây nhỉ?”
Kim gật đầu. Vị cán bộ hỗ trợ gia đình này đã gõ cửa vào đúng 5 giờ 45 phút sáng.
“Vẫn là thằng nhóc gác cửa từ hôm qua hả?”
“Ừ,” cô nói. “Sẽ có một cảnh sát khác đến để thay ca trực ban ngày và sau đó Lucas sẽ quay lại trực vào tối nay.”
“Cô đã nói chuyện với Woody rồi chứ?”
“Gửi tin nhắn thôi.”
Bryant giữ cốc cà phê bằng cả hai tay và nhìn lên bức ảnh treo tường. “Mấy cô bé xinh quá,” anh quan sát. “Và cô bé kia có mái tóc chất lừ.”
Kim mỉm cười khi Dawson và Stacey bước vào cùng nhau. Cô để ý ngay lập tức là Dawson tận dụng triệt để lợi thế của việc xa công sở với quần bò màu chàm và một chiếc áo len có mũ của sinh viên đại học.
“Đang vội hả Kev?” Cô hỏi, nhìn chằm chằm có mục đích vào phần thân dưới của cậu ta. Trong đội của cô, cậu ta luôn là người khiến cô hơi có chút bực mình.
“Không sếp à, tôi chỉ…”
Cô nhìn chằm chằm vào cậu ta một cách nghiêm khắc.
Cậu ta nhìn lại cô trong năm giây trước khi quay đi chỗ khác.
“Tôi không mong sẽ phải nhắc cậu thêm lần nữa. Bây giờ lấy cái bảng đi.”
Stacey ngồi ở đầu bàn và bật thiết bị lên.
“Được rồi, trên cùng của bảng viết là ‘Charlie và Amy’. Bên tay trái tôi muốn ngày và giờ của vụ bắt cóc. Cột tiếp theo tôi muốn hai tin nhắn được viết chính xác từng từ. Trên bảng thứ hai tôi muốn những tuyến điều tra.”
Kim chậm lại. Dawson đang cố hết sức để theo kịp lời cô nhưng cậu vẫn chỉ đang viết đến nội dung tin nhắn thứ hai.
“Tuyến điều tra đầu tiên là camera giám sát. Dựa vào đó, lưu ý Inga. Tuyến thứ hai là các số điện thoại đã gửi tin nhắn. Tuyến thứ ba là các hồ sơ từ vụ lần trước và tuyến cuối cùng là danh sách các kẻ thù tiềm năng của gia đình các nạn nhân. Do là công tố viên nên danh sách này của Stephen sẽ dài nhất và nhiều khả năng là liên quan nhất. Tiếp đó, chúng ta sẽ xem xét bất kì cái tên nào từ Elizabeth và danh sách từ Robert.”
Kim đợi Dawson bắt kịp.
“Tuyến cuối hãy đặt mật danh là ‘FM’* đi. Chúng ta phải xử lí cẩn thận tuyến này. Điều tra các thành viên trong gia đình sẽ gây nên sự chia rẽ giữa chúng ta và họ, do đó tôi muốn họ không biết thì tốt hơn.” Cô quay sang Stacey. “Tôi muốn cô xới tung tất cả bạn bè, người quen, họ hàng và tình hình tài chính.”
“Nhưng nếu họ không được biết thì làm sao…”
Kim cắt lời Dawson. “Đó là lúc Helen phát huy vai trò. Bà ấy sẽ thu thập vài cái tên và thông tin mà không gây nên sự nghi ngờ nào.”
“Nhưng sếp à?”
“Ừ, sao vậy Kev?” Cô nói và hoàn toàn chú ý vào cậu ta.
“Chuyện gì xảy ra nếu như đây cùng mô tuýp như vụ trước? Chuyện gì xảy ra nếu như đây cũng là những kẻ từ vụ trước. Không phải vụ đó sẽ khiến tất cả chuyện này chỉ phí thời gian thôi sao?”
“Cậu biết đấy, Kev. Ước gì tôi nghĩ về chuyện đó. Tôi biết, cứ xóa bảng cho sạch đi và khi tôi gặp được hội những kẻ bắt cóc tôi sẽ hỏi là có phải chúng không? Ngồi xuống đi mọi người, chúng ta sẽ chỉ chờ bọn chúng gọi lại thôi.”
Kim biết cô có chút hơi khắc nghiệt với cậu ta nhưng có những ngày phép lịch sự của Dawson trốn kĩ dưới lớp da của cậu ta.
“Kev à, kể cả đó có cùng là một bọn bắt cóc, cả hai gia đình này được chọn là có lí do và do đó có một sự kết nối.”
Cậu ta gật đầu thấu hiểu.
“Vậy nên, tôi muốn cậu ra ngoài kia lần theo dấu Inga. Nói chuyện với hàng xóm, bạn bè, bất cứ ai có manh mối biết cô ta ở đâu. Chúng ta biết cô ta có liên quan và đó là cách chúng ta nắm bắt thông tin về lịch trình. Chúng ta cũng đã biết cô ta sợ hãi và quyết định sẽ giúp đỡ cô ta. Cô ta là ưu tiên.”
“Hiểu rồi,” Dawson nói.
“Được rồi. Stace, chúng ta biết được gì từ những số điện thoại di động?”
Stacey nhăn mặt. “Không chút dấu vết.”
Chính xác là những điều Kim sợ. Cô đợi Stacey giải thích.
“Chúng ta không thể xác định được từ những tin nhắn đó về việc điện thoại kết nối với mạng nào. Tôi nhận ra hắn có cả một kho sim điện thoại trả trước, trả theo thẻ tín dụng không cần đăng kí. Và nếu như hắn thông minh như ta nghĩ, hắn sẽ dùng điện thoại theo các mạng khác nhau, khiến cho chúng ta gần như bất khả thi tiếp cận được với nhà cung cấp.”
“Chúng ta không thể dò ra số điện thoại di động sao?” Dawson hỏi.
Với một thanh tra mà nói thì cậu ta xem phim nhiều quá.
Stacey lắc đầu. “Định vị di động là công nghệ sử dụng bởi các công ty viễn thông để ước lượng vị trí của một chiếc điện thoại di động.”
Cô đặt cốc cà phê của cô và Bryant cách nhau khoảng ba mươi xen-ti-mét và đặt chiếc bút chì ở giữa.
“Nó dựa vào mức năng lượng và mô hình ăng ten, bởi vì khi một chiếc điện thoại được kích hoạt sẽ luôn luôn liên lạc không dây với trạm cơ sở gần nhất. Các hệ thống tiên tiến sẽ xác định khu vực mà chiếc điện thoại đó đang ở và ước lượng tương đối khoảng cách đến trạm cơ sở, đôi khi độ chính xác lên đến đến năm mươi mét trong các khu vực thành thị.”
“Ồ, có chắc chắn đó là điểm bắt đầu không?” Dawson hỏi.
Stacey đưa những cốc cà phê đến tận rìa của bàn ăn trong khi để nguyên vị trí của chiếc bút chì. “Ở vùng nông thôn, các trạm cơ sở cách nhau cả dặm, cho nên nếu có bắt được sóng từ trạm thu phát thì cũng vô ích trong việc định vị.”
“Nhưng chúng ta vẫn có số điện thoại,” Dawson nói.
Stacey nhướn mày và quay về hướng Kim. “Sếp?”
“Bởi vì những chiếc điện thoại sẽ bị tắt nguồn, Kev ạ. Không công nghệ dò tìm nào hoạt động được nếu như chiếc điện thoại không được kích hoạt.”
“Liệu chúng ta có biết chắc…?”
“Đã kiểm tra cả hai số tối qua rồi,” Kim nói. “Chúng đều tắt, thậm chí có lẽ bây giờ đã bị hỏng và bị vứt đi rồi.”
Bryant cầm lấy chiếc cốc ‘trạm thu phát’ của anh lên uống.
Dawson chưa bị thuyết phục. Có những ngày sự bảo thủ của cậu ta rất có giá trị nhưng đôi khi nó sai hướng hoàn toàn.
“Nhưng tôi có đọc một bài báo về việc truy cập microphone bên trong điện thoại di động để nghe lén cuộc hội đàm.”
“À, vậy chúc anh may mắn trong việc tìm được ai đó kí tờ đảm bảo cho việc đó,” Stacey nói. “Nhưng có lẽ nó cũng sẽ vô ích thôi. Tôi cá rằng thậm chí pin còn không ở trong mấy cái điện thoại đó.”
“Nhưng chúng ta không thể làm gì sao?”
Stacey thở dài. “Ôi Kev, chúng ta có thể xin sự cho phép để định vị điện thoại trong những tình huống khẩn cấp nhưng rõ ràng là hắn sẽ dùng những chiếc điện thoại khác nhau cho mỗi lần liên lạc và điện thoại đó vẫn cần phải bật lên. Tất cả những gì tôi có thể làm là bắn email cho bốn mạng điện thoại chính với các số điện thoại và xem xem họ có thể làm một cuộc điều tra hay không - nhưng chúng ta đang nói đến thời gian vài ngày, nếu không muốn nói vài tuần cùng một hoá đơn lên đến cả hàng ngàn đô từ mỗi nhà mạng.”
Stacey nhìn Kim để chờ xác nhận.
Kim không chút đắn đo. “Dù sao thì cũng cứ làm đi, biết đâu được đấy. Chúng ta cần thử mọi cơ hội dù là nhỏ nhất.”
Căn phòng chìm vào yên lặng khiến Kim có thể nghe thấy các hoạt động từ căn bếp kế bên. Cô đẩy lùi ghế.
“Được rồi, bất kì lúc nào rảnh mọi người sẽ đọc những tập hồ sơ cũ. Chúng ta có thể gặp may với những chi tiết bị bỏ qua.”
Cô vẫn chưa giao cho mình và Bryant nhiệm vụ nào.
Kim có cảm giác họ sẽ phải làm một chuyến công tác thực địa rồi.