Dawson kiểm tra địa chỉ ở tờ giấy trên tay. Đúng, nó nói rõ ràng là số 42 khu Rosemary Gardens. Và đó chính là địa chỉ cậu đang nhìn thấy bây giờ. Ngôi nhà nằm ở một đường cụt chẻ ra từ đường Amblecote trên đồi Brierley. Sự khác biệt giữa ngôi nhà này với những địa ốc khác ở Hollytree không tỉ lệ với khoảng cách một dặm giữa hai nơi này. Tương đối mà nói ngôi nhà này cứ như ở một hành tinh khác vậy.
Dawson tự hỏi liệu Shona có cười nhạo cậu ta không. Bắt cậu ta đuổi theo vịt trời như thế này. Những cô gái sống ở Rosemary Gardens không tự nguyện đi vào khu nhà của Hollytree và nếu có thì cần bị cấm túc ngay.
Sau cuộc nói chuyện với gia đình Dewain, đây là bước đi logic tiếp theo. Cậu hi vọng có thể rời khỏi đây với manh mối về người đã thông báo với Lyron rằng Dewain vẫn còn sống. Ai đó đã tuồn thông tin cho tên trùm băng nhóm và sếp đã tin tưởng giao cậu nhiệm vụ tìm ra kẻ đó.
Cậu đã làm mấy vụ của riêng mình trước vụ này nhưng đây không giống như cướp có vũ trang trạm xăng hoặc đánh nhau gây thương tích hay thậm chí là bạo lực gia đình. Đây là vụ có tác động đến sếp cậu một cách sâu sắc. Cậu nghe đâu đó rằng sếp mình thậm chí đã găm Tracy Frost vào tường phòng Gym. Cậu không biết chuyện đó có thật không và cậu biết sẽ không bao giờ nghe sếp mình xác nhận chuyện đó. Nhưng chuyện đó không làm cậu ta ngạc nhiên. Có điều gì đó ở đứa trẻ đó gây ấn tượng với cô ấy. Cậu ta cũng không biết đó là gì.
Nhưng khi họ đứng bên cạnh giường của Dewain, quan sát vết đâm trên ngực cậu bé, cậu thấy bàn tay phải của cô chạm nhẹ nhàng vào cổ tay đang buông bất động trên tấm ga trải giường trắng.
Đây sẽ là một vụ sếp sẽ tự thân làm nếu như bây giờ cô ấy không cố gắng cứu mạng Amy và Charlie. Và cô đã chuyển lại vụ này cho cậu ta. Cậu không thể để cô thất vọng. Cậu sẽ không để cô phải thất vọng.
Cậu tiến đến mái hiên trống phía trước có trồng nhiều cây xanh. Tiếng chuông cửa ngân nga trong tai cậu.
Cánh cửa mở, một cô gái ở độ cuối tuổi vị thành niên. Cô ta mặc quần legging hiệu Fair-Isle. Phía trên có che bởi một chiếc váy ngắn màu đen. Một chiếc áo phông màu hồng kéo lệch vai trái. Mùi hương Reckless của hãng nước hoa Roja bay đến mũi cậu. Cậu nhận ra ngay vì đó là mùi hương cậu mua tặng vợ sắp cưới vào ngày sinh nhật. Cô ấy thường đùa rằng anh chỉ mua quà đắt tiền khi làm chuyện sai trái thôi. Và đúng thực, loại nước hoa đó đắt thật. Và cực kì đắt cho một đứa trẻ vị thành niên, vậy nên cậu rất ngạc nhiên.
“Lauren Cain phải không?” Cậu hỏi và giơ huy hiệu lên.
Cô ta không quay mặt đi để xác nhận danh tính trước khi mở cửa, chỉ lùi lại và đứng nơi bậc cửa.
“Mời vào,” cô ta nói, mỉm cười và nghiêng đầu.
Dawson bước vào, cẩn trọng không va vào người cô ta, đứng chờ trong hành lang khi cô ta đóng cánh cửa phía sau cậu. Đột nhiên cậu có một mong muốn không thể giải thích là mở cánh cửa đó ra.
“Mời đi thẳng,” cô ta nói và chỉ về phía tay phải, phong thái giao tiếp rất chuẩn mực.
Cậu bước vào căn phòng khách dài đúng bằng chiều dài của ngôi nhà. Một khu vườn rộng rãi mở ra một góc nhìn xuống lưu vực sông Lye và toàn khu vực đồi Clent.
“Mời ngồi, ngài cảnh sát,” cô ta nói và nghiêng đầu.
Khi ngồi xuống cô ta nhìn cậu từ trên xuống dưới, không chút e ngại nào cả.
Cậu đánh giá nhanh cô ta. Một cái mũi vuông khiến gương mặt cô ta không được xinh, nhưng Lauren là kiểu con gái xấu nhưng biết làm đẹp. Mái tóc được nhuộm một màu vàng rất hấp dẫn và trang điểm hoàn hảo. Sự hấp dẫn giới tính hạ gục cậu trước cả mùi nước hoa.
Mặc dù có thừa ghế, cô ta vẫn chọn ngồi sát cậu trên ghế sofa. Đầu gối của cô ta dựa vào chân cậu. Cậu dịch ra chỗ khác.
“Tôi cần nói chuyện với cô về Dewain.”
Lông mày cô ta nhăn lại trong phút chốc với một cái nhìn thắc mắc có tính toán.
Cậu bắt đầu thấy khó chịu. “Dewain Wright. Bạn trai cũ của cô. Người đã bị chết tuần trước.”
Nếu cô ta nghe thấy sự khó chịu đó, cô ta cũng làm ngơ luôn.
Cô ta vuốt ve cánh tay cậu như thể cậu là một thứ đồ chơi mà cô chưa biết cách hoạt động.
“Cơ bắp đẹp thật,” cô ta nói khi nghiêng đầu sang một bên.
“Cảm ơn cô,” cậu nói, giật cánh tay ra và lùi về phía xa nhất bên trái ghế sofa. “Cô có thể nói cho tôi biết cô nhớ được gì vào ngày Dewain chết?”
Cậu cố tình hỏi câu hỏi mở để xem liệu cô ta có nhận được tin nhắn từ Shona không?
Cô ta ngồi dựa vào ghế sofa và vắt tréo chân. Mắt cổ chân của cô ta mơn trớn phần xương ống đồng của Dawson.
Cậu đứng dậy và đi về phía lò sưởi. Cô gái này sẽ không có manh mối.
“Tôi không nhớ rõ lắm. Xin lỗi. Anh kết hôn rồi sao?”
“Đó không phải việc của cô,” cậu trả lời cộc lốc. Cậu cần phải hỏi và mặc kệ con nhỏ này với mấy trò đong đưa. “Làm sao cô biết về vụ tấn công?” Cậu dồn ép.
Dawson có thể nhìn thấy qua biểu cảm khuôn mặt rằng cô ta không cố gắng thêm nữa.
“Lauren, tôi cần cô…”
Cô ta đứng dậy. “Tôi không có bạn trai, anh biết mà.”
“Cô không biết cậu ta ở trong băng nhóm sao?” Cậu hỏi, bỏ qua sự lả lơi trong giọng nói của cô ta.
Cô ta nhướn mắt lên khi bước tới gần cậu. “Ồ, đương nhiên có chứ.”
Dawson bước lùi một bước. “Đó có phải là điểm hấp dẫn không?” Cậu hỏi một cách cởi mở.
Cô nhún vai. “Tôi không thật sự…”
“Nhớ,” cậu nói dứt câu cho cô ta.
Biểu cảm của cô ta không đổi. Cô ta coi là cậu có chút rụt rè và nghiêng đầu như thể họ đang chơi mấy trò đuổi bắt hôn hít ngoài công viên.
“Cô có biết là cậu ta đã chết sau vụ tấn công bằng dao?”
“Tôi nghĩ vậy.” Cô ta gật đầu. “Đúng, chắc chắn tôi biết anh ấy đã chết.”
Tạ ơn Chúa cô ta còn nhớ điều gì đó.
“Và cô nhận được tin nhắn từ Shona?”
“Đúng, tôi nhận được cái gì đấy từ cô ta. Một hoặc hai giờ sau đó, tôi nghĩ vậy.” Cô ta bước về phía trước, lắc mái tóc bồng bềnh. “Bố mẹ tôi không ở nhà trong mấy tiếng liền.”
Cách đây chưa lâu, Dawson là một đứa trẻ tuổi teen đầy hormore tăng trưởng, nhưng cậu không nhớ rằng hồi đó bọn con gái lại hành động như thế này. Hồi đó chắc cậu sẽ thích nhưng bây giờ chuyện này lại làm cậu mất hứng.
Cô nàng lẳng lơ này với cậu không gì hơn là một nhân chứng. Một người có liên quan đến một vụ án cậu cần giải quyết.
“Tôi không bận tâm đâu,” cô ta nhún vai. Dawson nhận ra quá muộn rằng cậu đã để cuộc nói chuyện trượt xa khỏi chủ đề là cái chết của Dewain, nhưng có một sự quyết liệt trong đôi mắt của cô ta bắt đầu khiến cậu mềm lòng.
“Tin nhắn có bảo cô rằng Dewain vẫn sống không?”
Cô ta nhún vai. “Tôi nghĩ thế. Tôi đang uống thuốc tránh thai rồi,” cô ta thốt ra rồi nghiêng người về phía cậu.
Được rồi, thế này là quá đủ. Khả năng tình huống này sẽ đe doạ đến con đường công danh đang đánh lên tiếng chuông cảnh báo trong đầu cậu.
Cậu bước qua cô ta và hướng về phía cửa chính.
Cô ta theo sát phía sau. “Tôi có thể kể với bố mẹ rằng anh đã làm chuyện đó với tôi, anh biết đấy,” cô ta rít lên. Cuối cùng thì Lauren đã hiểu rõ ràng thông điệp của cậu. Tâm trạng thay đổi đột ngột của cô ta giống như một đứa trẻ bị từ chối cho ăn kẹo.
Cậu vẫn ý thức được tính nguy hiểm của tình huống này. Cậu đang ở nhà một mình với một đứa trẻ đang đe dọa mình và cậu đã làm mọi thứ theo hướng dẫn của cuốn sách. Ở tuổi 19 như cô ta, cậu không cần đến sự cho phép của phụ huynh cô ta để thẩm vấn. Cái cậu cần là một nhân chứng vì sự an toàn cho chính bản thân mình.
Dawson đợi cho đến khi bước ra khỏi cửa mới quay lại hỏi câu then chốt.
“Nói cho tôi biết đi Lauren, cô có kể với ai rằng Dewain vẫn còn sống không?”
Cô ta cười rụt rè với cậu và cậu có thể đọc được những từ trước khi nó bật ra khỏi miệng cô ta.
Cô ta chẳng nhớ cái quái gì hết.