Karen cũng phải ngạc nhiên với khả năng hoạt động trơn tru của mình khi phải đối mặt với một nhiệm vụ có hệ thống.
Một phần trong cô tự nhủ nếu cô tỏ ra như chẳng có chuyện gì xảy ra thì Charlie sẽ chỉ lẳng lặng về nhà. Còn những khuất tất đằng sau không quan trọng. Karen biết rằng con cô đang bị bắt cóc và sự thật đó cứ như từ trên trời rơi xuống, nhưng khi cô làm công việc thường nhật thì sự thật đó trở nên hiện hữu hơn.
Cứ vài phút một cô lại chăm chăm nhìn ra cửa trước và nỗi đau lại trào lên. Cô muốn kêu la, gào thét và lùng sục, muốn chắc chắn rằng Charlie có thể nghe thấy giọng cô và xuất hiện. Cô sẽ phát hiện ra những tin nhắn chẳng qua chỉ là một trò đùa quái ác và sau tất cả, hai đứa trẻ sẽ an toàn trở về.
Karen chớp mắt khiến những giọt nước mắt tuôn trào, vì điều ước chỉ là hão huyền và người ta phải về với thực tại. Ảo mộng đưa người ta lên mây trong chốc lát nhưng điều đó chẳng thể ngăn cô quay về với sự thật.
Đã hai mươi bốn giờ trôi qua mà bọn trẻ vẫn chưa quay về.
Việc nấu nướng và chuẩn bị bữa trưa phần nào khiến cô nguôi ngoai và cái suy nghĩ ấy chỉ chực nhấn chìm cô. Nhưng cô không thể và sẽ không nghĩ đến điều đó. Nếu cô làm vậy, nó sẽ hủy hoại cô. Charlie vẫn còn sống. Cô biết điều đó. Karen cố giữ cho mình bận rộn bằng việc cọ rửa những cái đĩa. Bốn cái không phải nhiều nhặn gì, nhưng không sao. Mục đích là nấu ra thôi chứ không ăn.
Cô đổ nước nóng vào bồn rửa và phớt lờ cái máy rửa bát đĩa. Cô không muốn việc rửa chén bát diễn ra quá nhanh. Cô muốn nó giúp cô bận rộn cả vài giờ đồng hồ cho tới khi Charlie quay trở về.
Mỗi giây phút trôi qua cô lại thấy khó khăn hơn để đối diện với Robert trên phương diện những gì cô biết và những gì anh không biết. Dù cô cảm thấy như đã bị Kim trừng phạt, Karen biết rằng cảnh sát nói đúng. Giá như cô biết trước được điều đó sẽ ảnh hưởng tới sự an toàn của con gái cô thì cô đã nói toạc hết tất cả. Nhưng sự thật lại chẳng hề như vậy.
“Tớ có thể giúp gì không?” Elizabeth hỏi lúc vừa bước vào bếp.
Karen suýt định từ chối, vì nếu cô chia sẻ công việc thì nó sẽ kết thúc sớm hơn và lại một lần nữa cô bị giày vò bởi những suy nghĩ. Cô nhìn thoáng qua khuôn mặt người bạn và rồi đổi ý.
Ít nhất cô còn sung sướng khi được ở trong chính ngôi nhà của mình. Cô có thể nấu nướng, quét dọn và cố gắng giữ cho mình luôn được bận rộn. “Gấp chiếc khăn trải bàn đó lại giúp mình,” Karen nói. “Các ‘chàng trai’ của chúng ta đang làm gì rồi?” Cô hỏi. Không hẳn là các chàng trai nhưng đó là cách hai người gọi những ông chồng.
“Các anh ấy đang cặm cụi vào mấy cái laptop. Robert giả vờ đọc email nhưng đã mười mấy phút rồi anh ấy chẳng đụng đến phím nào.“
“Thế còn Stephen?”
“Anh ấy đang gọi vài cuộc điện thoại. Dường như có những việc chẳng thể ủy thác được cho ai. Đó không phải lỗi của anh ấy. Công việc của anh ấy không dễ bàn giao như của tớ.” Elizabeth than phiền.
“Thật vậy à?” Karen hỏi.
“Không, vai trò của tớ không đến mức quá quan trọng như chồng tớ. Giả thử tớ có bị ốm thì chuỗi công việc tiếp đó có thể chuyển đến tay người trợ lí pháp luật hợp pháp gần nhất. Nhưng với Stephen thì lại không. Thậm chí ngay cả trong trường hợp tưởng như sắp chết đến nơi là ngộ độc thực phẩm, thì anh ấy cũng chẳng tránh được hàng mớ việc lộn nhộn.”
Karen giả vờ như không nghe thấy mấy lời có phần chua chát trong giọng điệu của Elizabeth. Cô biết bạn cô gặp Stephen tại trường luật và khi mối quan hệ trở nên tệ đi là khi họ cố gắng lấy bằng luật, bạn cô phải tạm gác lại sự nghiệp để đi theo phụ giúp chồng. Theo kế hoạch đã vạch ra, cô sẽ hoàn thành sự nghiệp học hành ngay sau khi Stephen ổn định. Nhưng có ai ngờ sau đó Amy chào đời rồi đến Nicholas. Karen hẳn là muốn có thêm một cô con gái hoặc cậu con trai nữa. Cô vẫn chưa từ bỏ hi vọng rằng một ngày nào đó sẽ có con với Robert. Cô chưa khi nào sử dụng biện pháp tránh thai và khả năng đàn ông của Robert thì khỏi phải hoài nghi. Trong tâm trí của anh ấy , anh ấy chính là bố đẻ của Charlie.
Karen hiểu rằng so với những đứa trẻ thì Elizabeth chẳng màng đến sự nghiệp. Cô là một bà mẹ tuyệt vời, nhưng sự thù hận ngầm đối với chồng cô lại là một câu chuyện khác.
Mọi thứ bắt đầu từ một mối quan hệ quen biết thông thường chỉ vì con gái họ gặp nhau ở trường mẫu giáo, rồi phát triển thành tình bạn khăng khít bên ngoài sự yêu mến mà tụi trẻ dành cho nhau.
Chung tình yêu đối với âm nhạc những năm tám mươi và đồ ăn Trung Quốc là nền tảng cho những tối thứ sáu tuyệt vời. Các ông chồng không hẳn là thân nhau nhưng vì vợ con nên họ vẫn chịu đựng lẫn nhau.
Stephen, Elizabeth và Robert đã gọi vô số cuộc điện thoại cho công ty, đồng nghiệp và bạn bè để giải thích sự vắng mặt của họ trong công việc, các cuộc gặp gỡ và sự kiện xã hội. Điện thoại họ réo ầm ĩ suốt ngày với những hồi chuông báo, chuông hồi âm và những lời cầu chúc mọi chuyện sớm ổn.
Karen không gọi điện. Vì những mối quan hệ của cô không nhiều. Cô cũng chẳng có phận sự gì với họ. Elizabeth rất sửng sốt khi biết cơ ngơi hoành tráng của nhà Karen không hề có người trông nom và ngay cả khi Robert đã đề cập vấn đề này nhiều lần, Karen vẫn từ chối tìm quản gia.
“Cậu đã hỏi thăm về bé Nicholas chưa?” Elizabeth gật đầu. “Thằng bé đang có thời gian tuyệt vời. Tớ không thể nói chuyện lâu được. Tớ sợ sẽ nhớ nó quá mà lại đón về mất.”
Karen hiểu cảm giác của Elizabeth. Điều gì đó trong cô lên tiếng rằng càng nhiều người biết vụ việc càng tốt. Một chút gì đó giống việc triệu tập quân đội, sẽ có ai đó đưa ra kế sách giúp tìm thấy bọn trẻ.
“Cậu có nghĩ chúng ta đang đi đúng hướng khi không để truyền thông can thiệp không? Ý tớ là có thể chúng ta nên kéo họ vào vụ này?”
Elizabeth đáp lại những suy nghĩ của Karen. Karen không những muốn hét to lên cho cả thế giới biết, cô còn muốn hàng trăm con người ngoài kia cũng phải quan tâm. Nếu sâu thẳm trong tim, điều đó có thể mang con gái cô trở về, cô sẽ làm ngay trong tức khắc. Nhưng cô chẳng thể nghĩ được hơn một lối mòn khi gia đình, bạn bè và đồng nghiệp đi tới đi lui nhà cô rồi đưa ra những lời khuyên vô thưởng vô phạt.
Cô không thể đối mặt nổi với áp lực là phải diễn bộ mặt thoải mái và tử tế với mọi người trong khi Charlie thì vẫn bặt vô âm tín. Chỉ cần con bé về nhà, Karen sẽ mở ngay tiệc ăn mừng và cả thế giới tới cũng được. Karen nhìn chăm chú vào những vật dụng trong nhà để đảm bảo rằng cô đã cọ rửa chúng ba lần.
“Cậu hiểu không Kaz,” Elizabeth nói với giọng run run.
“Dù con gái chúng ta có ở đâu đi chăng nữa, hơn hết thảy, tớ hi vọng chúng ở cạnh nhau.”
Karen cảm thấy cảm xúc bị dồn nén trong cổ họng. Đã nhiều lần cô tưởng chừng mình không thể khóc nổi nữa. Nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt của bạn, cô nhận ra rằng nước mắt không bao giờ là đủ. Họ ôm choàng lấy nhau và khóc như thể cuộc sống của họ chỉ còn nước mắt, chia sẻ nỗi đau mà chỉ có họ mới thấu hiểu.
Karen thầm thì trên vai bạn mình. “Mình cũng hi vọng như vậy.”
Một lát sau Elizabeth quay đi và lau nước mắt.
“Cậu có tin cô ấy không?” Elizabeth hỏi.
Karen gật đầu ngay không hề đắn đo, cô biết Elizabeth đang nói về Kim.
Họ đã gặp nhau mấy lần trong những tháng năm ấu thơ. Lúc đầu Karen bị hấp dẫn bởi một nhỏ bạn tóc đen và nước da bánh mật. Có gì đó kì lạ ở vẻ bề ngoài của cô ấy.
Kim đã từng là người cô độc, điều này khiến cô ấy dường như thú vị hơn. Karen không nhớ nổi người bạn nào của Kim. Cô ấy không hề mưu cầu các mối quan hệ thân thiết và dập tắt mọi nỗ lực nếu như ai đó mốn trở thành bạn cô ấy. Cô ấy không muốn phải phụ thuộc hoặc dính dáng tới điều gì để khiến cuộc sống của cô ấy dễ chịu hơn. Cô ấy chỉ đơn thuần muốn tồn tại.
Elaine đã từng là người bạn thân nhất của Karen và đã thù ghét Kim vô cùng. Cô ta từng muốn lôi kéo Kim vào nhóm của cô ta nhưng bất thành. Sau đó cô ta cố gắng để chơi khăm Kim với những cái lườm nguýt và thỉnh thoảng chạm trán, xô đẩy. Karen nhớ lại ngày Elaine chơi khăm trò chơi cái bóng. Cô ta dành cả ngày đi ngay sau Kim và bắt chước từng cử động của cô ấy. Những đứa trẻ khác nghĩ đó là một trò chơi tuyệt vời và trong chớp nhoáng những trò lố đã lan ra cả ngôi nhà, còn bọn trẻ thì đều trở thành khán giả.
Karen cứ chờ xem điều gì sẽ tiếp tục xảy ra, không phải vì cô sợ Elaine mà vì cô bị hấp dẫn bởi sự điềm tĩnh sắt đá của Kim khi cô ấy điềm nhiên việc mình mình làm mà chẳng thấy như đang bị bắt chước bởi hai mươi đứa con gái ngu ngốc khác.
Kim đã đợi cho tới giờ đi ngủ. Cô ấy cởi quần áo trước mặt chúng, đánh răng và rửa mặt, bơ đi những câu chọc ghẹo đằng sau. Khi cô ấy cất chiếc bàn chải, cô ấy quay ra nở một nụ cười đầy thỏa mãn với Elaine và nói: “Ôi xin lỗi nhé Elaine, tôi không thấy cậu đứng đó.”
Cả đám bậu sậu câm như thóc khi Kim đi ra cửa phòng khách. Kim chợt dừng bước và quay lại nói. “Có phải khi cậu nghĩ về ai đó hơi nhiều mà người ta lại chẳng buồn mảy may để ý đến cậu thì thật đáng buồn đúng không?”
Kim nán lại thêm năm giây để chờ câu trả lời trước khi dợm bước qua đám con gái đang diễn cảnh ‘sự im lặng của bầy cừu’ và tiến thẳng đến giường ngủ.
Khi đó Kim 13 tuổi và là đứa duy nhất mà Karen biết không sợ Elaine.
“Mình sẽ tin cô ấy bằng cả trái tim,” Karen chân thành nói.
Nhưng khi nói ra những lời ấy, Karen nhận ra rằng cô giao phó số mệnh của không chỉ riêng mình cho một nữ Thanh tra.