Will đút điện thoại lại vào túi và cố gắng giữ bình tĩnh. Nếu Symes đang không ngủ gà ngủ gật trên sofa thì hắn đã chiếm chỗ đó rồi. Hắn sẽ phải đi tới đi lui trong phòng cho tới khi nguôi cơn giận.
Bọn chúng đã lên một kế hoạch chết tiệt và trò chơi đang thay đổi.
Một ván cờ với chiến lược, chờ đợi, thời gian và dự đoán mỗi nước cờ, mỗi bên đã đi ba nước rồi. Có một luật ngầm trong trò chơi cần phải tuân theo.
Chúng tham gia một trò chơi chó chết và luật chơi đang thay đổi.
Không thể nhảy qua đầu quân cờ của đối phương đến cuối bàn cờ và chiếu tướng được. Không khôn ngoan và không đẹp mắt trong những gì hắn vừa mới được bảo làm.
Và hắn ghét cay ghét đắng điều đó. Will biết hắn vẫn còn hơi run từ đêm qua. Khi đợi đèn đỏ, hắn quay đầu lại và nhìn thấy con nhỏ. Đứa mà hắn đang truy lùng kể từ lúc thả nó ra. Trong vài giây, tâm trí hắn rối rắm và hắn tự hỏi liệu có nhận nhầm mặt con nhỏ với đứa nào khác đứng thơ thẩn trong một quán bán đồ mang đi không?
Rồi hắn nhận thấy sự sợ hãi trong mắt nó, đó là câu trả lời. Hắn vượt đèn đỏ và đỗ xe ở trạm xăng nhưng khi hắn quay lại thì con nhỏ kia đã chạy mất.
Hắn định bắt đầu tìm kiếm thì một con Astra màu bạc phanh rít và dừng trên hàng kẻ vàng bên ngoài.
Nếu cứ đứng ở đây thì có thể sẽ gặp nguy hiểm. Con oắt con đó luôn là một con ngỗng vàng. Và ngay lúc này hắn cần một trong những kế hoạch của hắn đem lại kết quả.
Moi được tài khoản ngân hàng của nhà ấy thì kiểu gì cũng có cả vài triệu đô la nhưng chúng nó giấu kĩ quá. Tìm chỗ ở mới của chúng thì không phải quá khó. Hắn có thể nhờ trợ giúp. Nhưng tiếp xúc được với con oắt lại khó khăn hơn nhiều.
Hắn cố tự an ủi rằng hắn vẫn còn một trò chơi nhỏ nữa - dù phần thưởng chỉ đáng tiền ăn sáng so với Emily Billingham.
Nhưng sự thất vọng khi nhìn thấy Emily vẫn còn đọng trong tĩnh mạch.
“Symes, tỉnh dậy đi,” hắn nói rồi quay đi.
Thằng vô dụng vẫn tiếp tục ngáy to, miệng nó há hốc. Will chạy qua và đập vào tay thằng kia. Symes bật dậy và tỉnh ngủ trong vòng chưa tới hai giây.
“Lũ cha mẹ của chúng cần một cú đẩy.”
Symes bối rối. “Tao nghĩ là phải sau này chứ?”
Tên to con rõ ràng là chú ý nhiều hơn đến kế hoạch hơn là hắn nghĩ.
“Có sự thay đổi. Lũ cha mẹ chúng cần một lời nhắc nhở rằng bọn nó yêu những đứa con cưng nhiều cỡ nào.” Mặt Symes sáng lên.
Will lắc đầu. “Không, mày không thể có chúng ngay đâu.”
Kế hoạch đó đòi lời nhắc nhở phải là một áp lực tâm lí để mở hầu bao của chúng.
Kế hoạch nói rằng nó nên là giọng nói của bọn trẻ van xin cha mẹ chúng hãy làm như bọn bắt cóc yêu cầu.
Nhưng kế hoạch đã thay đổi.
Hắn thở dài, lần đầu tiên dễ dàng hơn nhiều. Hắn tự mình hành động với một mô tuýp đơn giản. Kiếm chút tiền.
Symes muốn chúng phải chết.
Sếp lại muốn chúng sống.
Và Will không còn quan tâm nữa. Symes đan tay lại rồi bẻ các khớp ngón tay.
Hắn rất ghét khi kế hoạch lớn bị thay đổi. Bởi vì lúc này hắn đã thích nghi với một trò chơi nhỏ bí mật này rồi.
Hắn quay lại Symes và nghiến răng, “Đã đến lúc cho chúng nó gào thét rồi.”