Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Inga Bauer cảm thấy đám đông đang nhạt nhòa dần xung quanh. Mười một tiếng đồng hồ qua là những giờ dài nhất trong cuộc đời ả.

Quán rượu cứ thưa dần, những cặp tình nhân và những đám chiến hữu, họ cố vui nốt vài tiếng cuối cùng của ngày cuối tuần trước khi trở về nhà của họ.

Còn Inga thì không thể quay về nhà ả được nữa.

Trước khi bị đuổi cổ khỏi trung tâm mua sắm trước đó, ả đã quan sát những đám người đi về nhà, trên tay nặng trĩu những túi đồ sau cả một buổi chiều lượn lờ và mua sắm. Họ cười nói, nhấp những ngụm cà phê đắt tiền. Họ ăn trưa, ăn vặt, mua sắm. Và sau đó họ rời đi.

Inga đã lẩn trong đám đông cả ngày, cố gắng để không bị chết. Ả chỉnh người mình dựa vào chiếc máy bán hoa quả. Nhờ có vị trí này mà ả không bị để ý trong những giờ qua, nhưng sự an toàn đang dần dần vuột mất. Chỉ còn một vài bợm nhậu còn ở lại trong quán cố uống nốt chút bọt vương lại trên cốc. Hai nam nhân viên pha rượu đang bận bịu rửa và xếp cốc, dọn dẹp sạch sẽ để đóng quán.

Ả chưa thể về ngay được và cần thêm thời gian. Cơ thể ả mệt mỏi và chỉ còn sự căng thẳng mới giúp cơ thể ấy không đổ gục. Ả cần được ngủ, cần được thư giãn. Ả cần đưa bản thân thoát khỏi nỗi sợ hãi. Dù chỉ là trong phút chốc.

Bản năng mách bảo ả phải lẩn trong những đám đông. Nhưng vào tối chủ nhật không còn đám đông nào để lẩn nữa.

Chúng nó đã đang đi lùng sục ả rồi, chắc chắn là như vậy. Ả đã không bám sát kế hoạch. Lẽ ra ả phải ở lại bệnh viện cho đến khi Charlie và Amy được giấu đi an toàn. Và sau đó bọn chúng sẽ đón ả.

Hai người đàn ông tại quầy bar đã rời khỏi quán rượu và giờ chỉ còn mình ả. Người pha rượu thấp hơn nhìn ả ra hiệu đã đến lúc đóng quán.

Ả bước ra khỏi quầy bar và ôm lấy thân mình trước một cơn gió lạnh đột ngột đã làm tê buốt hai gò má. Trái tim ả như ngừng một nhịp khi một túi nhựa bị gió thổi khẽ quẹt qua gót chân.

Ả đi về chỗ bãi đậu xe nhiều tầng mà có lẽ ít nhất sẽ giúp chống chọi lại cái giá lạnh và cho ả ít phút để suy nghĩ.

Một vài chiếc xe được rọi sáng bởi mấy bóng đèn vàng chiếu xuống từ trần nhà. Đây đúng là cuộc chơi của những cảm xúc tột cùng, Inga nhận ra khi ả đi lang thang quanh đó. Lẩn trong đám đông trong ánh sáng rực rỡ và tiếng nói ồn ào hoặc tìm một góc yên tĩnh tối tăm.

Ả cảm thấy chắc chắn phải có một góc tối hoặc một xó xỉnh đâu đó để ả có thể rúc mình vào mà không bị ai phát hiện. Chỉ một vài giờ thôi, để ả có thể nghỉ ngơi và suy nghĩ.

Ả để ý thấy có một trục nâng ở góc xa bên phải. Từ khoảng cách xa như thế này trông nó tối tăm và kì quặc, một nơi mà bất kì người phụ nữ đi một mình nào cũng vội tránh xa. Còn Inga thì đi thẳng tới đó.

Khi ả đến gần mới nhận ra rằng không có góc nào cả.

Một đường đi bộ bao xung quanh trục nâng khiến nó phơi bày quá lộ liễu. Mối nguy hiểm có thể đến từ bất kì góc nào nếu như ả nhắm mắt lại.

Ả ra khỏi khu đỗ xe, đưa mắt tìm kiếm mọi vật thể, mọi góc tối để có thể làm chỗ trốn.

Lối ra dẫn đến con đường đi xuyên qua hai khu đỗ xe. Tại rìa của bãi đỗ xe có một khu vui chơi ngoài trời, được bao quanh bởi một hàng rào lưới màu xanh cao đến ngang ngực.

Kí ức đột ngột nhấn chìm ả. Ả bước đến những vật thể nhiều màu sắc đó. Một chiếc xe cảnh sát màu trắng tiến lại. Ả cúi đầu xuống, nín thở, dựa vào tường và chờ cho nó đi qua.

Nếu chiếc xe tuần tra này chỉ đi tuần bình thường thì có lẽ ả sẽ có mười phút yên bình trước khi nó quay trở lại.

Ả di chuyển trong khu vực phủ bóng tối và cúi người bên cạnh một thùng rác.

Ả đứng yên và lắng nghe bất kì tiếng động nào. Sự yên lặng trấn an ả rằng mọi việc đều an toàn để tiếp tục hành động. Ả đạp chân lên thùng rác và trèo qua tường rào. Bàn chân chạm vào chiếc ghế tựa bằng gỗ ở phía bên kia.

Có tiếng lùng bùng trong tai của ả. Bây giờ ả đang đột nhập. Nếu ả bị phát hiện, ả có thể bị giữ cho đến khi cảnh sát đến.

Suy nghĩ này khiến ả bắt đầu nơm nớp lo sợ.

Nhưng ả đã đi quá xa để có thể quay lại vào lúc này.

Ả nhích từng bước trên mặt cỏ và hướng về khung leo núi bằng gỗ. Khung này có hình dạng như một toà lâu đài với những sợi dây thừng, những bậc thang và cả những cái thang rời. Trên đỉnh có một tháp pháo nhỏ, kín đáo và an toàn.

Ả đánh giá tháp pháo và rồi cuộn mình vào trong. Cuối cùng ả có thể thở phào khi lưng mình chạm vào bức tường gỗ. Khoảng cách hai xen-ti-mét giữa các thanh gỗ có thể không đủ để giữ ấm cho ả, nhưng nó cho phép ả quan sát.

Ả sẽ biết nếu như có ai đó đi đến.

Ả nhắm mắt lại trong một giây và cảm thấy an toàn. Vào lúc này.

Khi nỗi sợ dần lắng xuống thì cơ thể rệu rã bắt đầu biểu tình. Ả đang phải co người vào trong một khung gỗ nhỏ cách mặt đất chừng gần hai mét.

Chúng sẽ không bao giờ tìm thấy ả ở đây.

Suy nghĩ đơn giản này đã tháo gỡ những viên gạch cuối cùng đang đè nén tâm trí ả. Ả sẽ có nhiều giờ để lên kế hoạch nhưng bây giờ, dù chỉ trong phút chốc, ả có thể nghỉ ngơi cả thân thể lẫn đầu óc.

Sự kiệt sức đè sụp mí mắt ả xuống. Ả cảm thấy bản thân cứ rơi xa dần khỏi ý thức. Những suy nghĩ của ả vỡ vụn và trôi nổi bên ngoài đầu óc.

Những kí ức đã mang ả đến chỗ an toàn này đang chạy trước mắt ả như một cuốn phim.

Amy đang trèo lên khung gỗ. Amy đang đu trên những thanh song song. Amy đang vẫy tay chào ả từ chỗ đu dây thừng. Amy chơi trốn tìm và phát hiện ra dây giày của ả lấp ló ở phía chân của tháp pháo và lăn ra đất.

Amy ôm ả thật chặt. Trong khoảng khắc, sự sợ hãi tạm thời rời bỏ ả, Inga bị chấn động bởi sự dính líu toàn diện của bản thân trong chuyện này.

Những giọt nước mắt lăn dài trên má ả.

“Ôi Amy ơi, cô đã làm cái quái gì thế này?”

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.