Julia Trueman hoàn thành việc cho đồ vào máy rửa bát. Alan đã quay về nhà để ăn tối, tắm rửa, thay quần áo và đi đến cuộc gặp hàng tháng với các quản lí vùng miền trong chuỗi bất động sản của mình.
Đây là lần duy nhất anh ta rời nhà vào buổi tối.
Bữa tối của họ chỉ như một nghĩa vụ và gượng ép. Emily bị phân tâm và yên lặng. Mọi câu hỏi đã có câu trả lời chỉ với những kí tự vô hồn.
Alan liếc nhìn vợ mình vài lần và cô chỉ nhún vai đáp lại. Cô đã quyết định không kể cho chồng về cuộc viếng thăm của cảnh sát. Mọi thứ đã xong xuôi rồi. Vụ bắt cóc đã đi vào dĩ vãng và cô muốn kí ức ngủ yên đi.
Dù bị kiểm soát, Emily không phải là một đứa trẻ lì lợm. Con bé biết cân bằng cảm xúc chứ không nhảy dựng lên bao giờ, vậy nên Julia đoán con bé không bị mất bình tĩnh từ chuyến viếng thăm của cảnh sát. Cô hiểu rằng Emily vẫn nhớ người bạn cũ.
Cuốn album ảnh của hai đứa vẫn ở ngay trên giường. Và con bé có rất ít cơ hội để đi kết bạn mới.
Julia biết các mối quan hệ của con gái cô bị hạn chế bởi chính cô và Alan. Emily không đi học và không được phép sử dụng bất kì mạng xã hội nào. Bọn người kia có thể lần ra dấu vết từ những mạng này. Julia hiểu và cô đã kiểm tra.
Mặc dù Julia đã được nữ cảnh sát kia cảnh báo thì cô vẫn hoàn toàn phớt lờ.
Khi Alan rời khỏi nhà, Julia tắt tivi và đi kiểm tra chuông báo trong bếp. Cả bốn góc ánh sáng nhấp nháy trước mắt cô. Màn hình trình chiếu góc quay khoảng sân không thấy điều gì bất thường. Cô thở phào nhẹ nhõm và đi về phía căn phòng nhỏ.
Căn phòng nhỏ là nơi cô yêu thích nhất trong ngôi nhà vì từ đây cô có thể nhìn ra cửa trước.
Cô nhìn khắp giá sách và dừng lại ở một cuốn tiểu thuyết của Val McDermid. Cô dừng lại rồi ngồi xuống và tự hỏi liệu có nên ghé phòng Emily lần nữa không.
Con bé bảo bị đau đầu và đi ngủ sớm. Julia đã kiểm tra một lần lúc Alan rời đi.
Căn phòng rất tối nhưng tiếng nhạc khe khẽ phát ra từ iPod của Emily cho thấy con bé đã nghe nhạc trong cái list nhạc hai nghìn bài hát để có thể chìm vào giấc ngủ.
Julia chẳng buồn tháo tai nghe ra. Dù những ca khúc không chạy hết thì pin của iPod cũng cạn thôi. Không, cô cương quyết. Cô cần cho con bé một khoảng không gian riêng.
Trong những tuần đầu sau vụ bắt cóc, Julia phải ngủ trong phòng ngủ của Emily. Căn nhà đã bị bán tống bán tháo với giá rẻ mạt. Ngôi nhà bây giờ đã có trong sổ sách bán hàng của Alan được một thời gian và anh đã cho cô xem trước.
Ở một nơi xa xôi tách biệt, riêng tư và hệ thống camera mới đã khiến họ quyết định chọn căn nhà này.
Khi họ mới chuyển vào, cô đã lên giường của mình nhưng vẫn thao thức cả giờ đồng hồ để kiểm tra đứa con gái. Tương tự với chiếc camera. Kể từ khi họ chuyển tới ngôi nhà này, trong vài ngày đầu cô dường như nghiện cái việc ngồi trước màn hình theo dõi suốt cả ngày, đó là điều bắt buộc. Còn giờ đây cô giảm xuống còn vài giờ.
Cô ngồi xuống và mở cuốn sách ra. Sự sợ hãi và lo lắng xâm chiếm toàn bộ cơ thể cô.
Cô cố tập trung vào vài trang nhưng từ ngữ cứ nhảy loạn xạ như tiếng nước ngoài. Câu cú chẳng có ý nghĩa gì cả.
Julia tự nhủ có lẽ do chuyến viếng thăm của cảnh sát trước đó. Cô gấp cuốn sách lại. Nhưng từ thâm tâm cô hiểu không phải như thế. Khi cô nghĩ về Emily thì sự sợ hãi lại trào lên y như chọc vào tổ ong vậy.
Điều này thật tệ, cô đứng lên và đi kiểm tra thêm lần nữa. Cô sẽ chấp nhận rủi ro là phải đối diện với khuôn mặt vô cùng khó chịu của con gái.
Cô vịn vào thành cầu thang và cố gắng giữ bình tĩnh. Ngày mai cô sẽ làm tốt hơn hôm nay. Nó làm cô nhớ lại chuyện bỏ hút thuốc. Cô cũng tự bảo ngày mai sẽ cai thuốc nhưng cũng bỏ cuộc, nhưng với chuyện này, cô không được phép.
Cửa phòng Emily vẫn nguyên trạng từ lần cuối cô động vào nó. Julia đẩy cửa nhẹ nhàng. Mọi thứ không có gì bất thường cả nhưng cảm giác râm ran lo lắng lại mách bảo cô điều ngược lại.
Ánh sáng hắt vào từ hành lang chiếu lờ mờ vào chỗ con bé ngủ. Tiếng nhạc Justin Bieber vẫn vang lên dưới gối.
Cô tiến gần tới mép giường và chạm nhẹ vào chiếc chăn. Bàn tay cô lún sâu vào tấm chăn bông.
Trống tim cô đập liên hồi trong lồng ngực, lấn át tiếng nhạc yếu ớt.
Cô với tay qua bật công tắc đèn bên cạnh. Căn phòng ngay lập tức được chiếu sáng, mắt cô thấy điều mà trái tim vẫn hằng lo sợ. Emily đã biến mất.
Julia thét lên kinh hãi vang động cả ngôi nhà.