Elizabeth ngồi bên mép giường, kiệt sức. Từ ngón chân đến cổ là cảm giác mỏi nhừ sau một ngày dài. Nhưng đầu óc của cô đang chạy đua. Những cảm xúc của cô cứ trượt đi và va vào nhau như những chiếc xe điện trong công viên.
Cô nhớ lũ trẻ đến cắt lòng. Cô nhớ sự nhẹ nhàng tình cảm của Amy và sự nghịch ngợm táo bạo của Nicholas. Cô cảm thấy cả hai đứa trẻ đều bị đoạt đi khỏi vòng tay mình.
Stephen từ phòng khách đi vào căn phòng. Anh ta đặt quần áo lên chiếc ghế ngay bên phải vali. Cô vòng qua giường và nhặt bộ đồ jean của anh ta lên.
“Ít nhất chúng ta phải trao đổi về chuyện này,” cô nói nhẹ nhàng.
Stephen liếc nhìn đồng hồ nhưng không nói gì.
Cô đưa tay với lấy chiếc áo sơ mi màu xanh da trời. “Stephen, chúng ta không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra được. Chúng ta đã né tránh nó trong hai mươi tư giờ và đã đến lúc chúng ta phải nói về nó.”
Cô giữ chiếc áo vào lòng để gấp lại. Ý thức về sự phản bội dâng tràn trong cô khi từng từ được thốt ra.
Anh ta thở dài. “Em muốn chúng ta sống trong nhà của họ, ăn đồ ăn của họ, ngủ trên giường của họ và bàn về việc chúng ta có thể trả bao nhiêu tiền để giết con gái họ sao?”
Elizabeth vuốt chiếc áo phẳng phiu. “Anh đọc tin nhắn rồi đấy. Hoặc là con mình hoặc là con họ.”
Cô biết Charlie từ khi con bé 4 tuổi và yêu đứa bé này như cháu, nhưng không phải như con gái. Tình cảm Elizabeth dành cho Charlie đã bị đặt ra xa một bước.
Còn con của cô thì có vị trí khó mà thay đổi được. Sự ngọt ngào của Amy thật dịu dàng và an nhiên. Con bé để Charlie làm chủ trò trong mọi việc hai đứa cùng làm; mặc định là hai đứa lúc nào cũng đi với nhau.
Dù chúng có đi tới đâu thì Elizabeth cũng cầu nguyện rằng chúng vẫn ở cạnh nhau. Cô phải thành thật thừa nhận rằng Charlie là đứa mạnh mẽ hơn trong hai đứa. Mới tuần trước trong nhà bóng, một thằng bé lớn tuổi hơn đã va vào Amy, đẩy con bé ngã bay xuống đất. Elizabeth lúc đó bận chăm sóc vết đứt nhỏ trên khuỷu tay của Amy, nhưng không đến mức quá bận để vẫn có thể xem được Charlie làm gì tiếp theo. Con bé chờ đến khi thằng bé đứng lên trên đỉnh cầu trượt. Thằng bé đập vào ngực mình giống như Tarzan và Charlie lao toàn lực vào người nó, đẩy nó lao đầu xuống dưới cầu trượt. Xong đấy con bé gào lên, “Xin lỗi nhé.”
Chúa tha tội cho con, Elizabeth hi vọng Charlie sẽ vẫn bảo vệ Amy theo cách con bé luôn làm, bất kể điều cô sắp nói sau đây.
“Ít nhất chúng ta cũng phải thảo luận về việc này Stephen ạ,” cô thì thầm, ghét từng âm tiết thoát ra từ miệng mình.
Cô đang nói về việc đặt cược số phận của một đứa trẻ để đảm bảo sự giải thoát cho một đứa trẻ khác. Là con của cô.
Nhưng cô không có lựa chọn.
“Em cần biết chúng ta có thể đề nghị bao nhiêu tiền?”
Vậy đó, những từ ngữ cứ ngắc ngứ trong cổ họng cô cuối cùng cũng được thốt ra. Cô biết lời đã nói ra khó lòng thu lại.
“Em không thể nào cân nhắc chuyện đó một cách nghiêm túc như thế được. Em sẽ thực sự làm chuyện đó với họ sao?”
“Anh không muốn cứu Amy sao?”
Sự quan tâm quá mức đến an nguy của đứa trẻ kia khiến cô mất bình tĩnh. Cô yêu chồng mình nhưng không mù quáng trước những lỗi lầm của anh ta. Tại sao đến giờ này mà còn chưa gửi đề xuất?
Cô khiêu khích anh ta. “Anh định để con gái chúng ta chết hay sao?”
Anh ta nuốt nước bọt và quay đi chỗ khác.
Cô quẳng chiếc áo sơ mi xuống và đi về phía anh ta.
“Anh không nghĩ là lúc này bọn họ cũng đang ở dưới sảnh ở và bàn về việc này giống chúng ta sao?”
Stephen gục đầu xuống lòng bàn tay.
Elizabeth đột nhiên thấy cô độc. Lẽ ra bọn họ phải cùng một chiến tuyến. Cả hai người chiến đấu vì mạng sống của con gái họ. Nhưng chồng cô đã rời sàn đấu rồi.
Cô cúi xuống nói vào đỉnh đầu chồng mình. “Robert chắc đã gọi cho quản lí ngân hàng, kế toán và bất kì ai anh ta có thể nghĩ đến. Hẳn anh ta đã đưa ra một đề xuất rồi, chúng ta đều biết thế.”
Stephen nhấc mình khỏi giường và đi ra xa.
Cô bám theo. “Stephen, có vấn đề quái gì với anh thế? Chúng ta phải cố gắng và cứu con mình.”
Anh ta quay lại. “Bằng cách giết con người ta?”
Elizabeth lùi một bước. Anh ta nói ra những từ ngữ đó nhưng trong mắt không hề biểu lộ cảm xúc.
“Stephen, em không… ý em là, cái gì…”
Anh ta lại bước xa ra khỏi cô lần nữa. “Anh không thể bắt đầu óc nghĩ về việc chúng ta đang phải làm bây giờ. Thật man rợ.”
Giọng điệu của anh ta không hề có chiều sâu, và nó đi ngược lại với tính nhân văn trong lời anh ta nói.
“Bao nhiêu, Stephen?” Cô hỏi. “Chúng ta có thể xoay được bao nhiêu tiền để đảm bảo cho mạng sống con gái mình?”
Stephen không thể trốn tránh việc trả lời được.
Anh ta ngồi trên giường. Ánh mắt anh lướt quanh căn phòng như một thói quen mỗi khi anh ta thấy khó chịu.
“Stephen, trả lời em. Mạng sống Amy đáng giá bao nhiêu tiền với anh?”
Anh ta chớp chớp mắt. Tốt, cô muốn có một phản ứng cảm xúc nào đó chân thật, cảm xúc của chính anh ta.
“Anh không biết. Đó là vấn đề phức tạp.”
“Không, nó không phức tạp. Anh biết tài sản của chúng ta có bao nhiêu mà.”
“Elizabeth, muộn rồi,” anh ta nói và tránh cái nhìn chằm chằm của cô.
“Thôi nào, Stephen. Vẫn còn tài khoản tiết kiệm mà.”
“Liz, đủ rồi, làm ơn đi. Em không hiểu vấn đề tài chính,” anh ta nạt.
Cô tiến sát hơn. “Đừng dạy khôn tôi. Mất bao lâu chúng ta có thể lấy được tiền từ việc thế chấp ngôi nhà?”
“Thôi im đi. Chuyện này thật điên rồ.”
“Nếu chúng ta bán mấy cái xe và trang sức, chúng ta có thể gần đạt tới…”
“Liz, tôi đề nghị lần cuối cô hãy im miệng đi.”
Elizabeth sững người khi nhận ra anh ta không cho cô một câu trả lời thích đáng.
Khi anh ta đứng bên cửa sổ cô có thể thấy áp lực đang nặng trĩu đôi vai của anh ta. Sẽ hợp lí nếu để anh ta một mình. Nhưng cô không thể.
Cô đứng trước mặt anh ta, buộc anh ta nhìn vào mình. Đôi mắt anh ta chất chứa sự giận dữ.
“Nói cho tôi biết đi Stephen. Anh định giá con mình bao nhiêu tiền?”
Cô thấy sự kiểm soát trong đôi mắt anh ta biến mất một giây trước khi nắm đấm anh ta tống thẳng vào miệng cô.