Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Charlie Timmins ngồi dựa lưng vào tường. Đó là một trong vài góc hiếm hoi không bị che phủ bởi lớp nhờn lạnh và ẩm bốc mùi kinh tởm.

Phần trên chân của cô bé đã bị chuột rút nhưng cô bé vẫn cố hết sức để không động đậy. Nó giống như chơi trò đóng băng với bố, khi họ chơi mẹ sẽ cho ngừng nhạc, cô bé và bố sẽ phải đứng yên lâu nhất có thể.

Charlie yêu thích trò chơi này nhưng nhận ra rằng khi cố tập trung vào việc đứng yên thì mọi bộ phận trong cơ thể đều muốn chuyển động. Đột nhiên cô bé bị những vết ngứa li ti vô hình bao trùm nhưng cô bé vẫn cố tập trung vào điều gì đó xung quanh để phân tán tâm trí.

Và đó chính là điều cô bé đang gắng làm vào lúc này khi đôi tay cô bé vô thức vuốt ve mái tóc đã rủ xuống rũ rượi trên đùi.

Charlie không biết giờ là ngày hay đêm hoặc họ đã ở trong bóng tối bốc mùi này bao lâu.

Viên cảnh sát nói ông ta do mẹ cử tới vì xe của mẹ bị hỏng. Bố đã dặn không bao giờ được nói chuyện với người lạ nhưng ông ta là cảnh sát.

Ý nghĩ về bố khiến cổ họng cô bé ho lên liên tục. Cô bé cố gắng kiềm chế những giọt nước mắt theo thói quen. Amy còn sợ hãi hơn nếu như cô bé lo lắng. Sau đó mặt Amy sẽ cứng đờ ra và sẽ thở rất buồn cười. Đây là lần thứ hai, Charlie đã cố gắng kiềm chế bản thân lại bằng cách chơi một trò chơi.

Cô bé nuốt nước mắt vào trong. Chúng vẫn chẳng giúp gì được cô. Mẹ và bố chưa đến. Ban đầu cô bé rất tức giận nhưng dần dần cô bé hiểu ra rằng họ không biết mình đang ở đâu.

Charlie biết nếu có thể, họ sẽ đến ngay.

Một cơn run chạy dọc toàn thân cô bé nhưng đó không phải là do lạnh. Đó không phải là loại cảm giác khi bố đưa mình đi trượt băng. Hôm đó răng mình va vào nhau lập cập và da thịt thì lạnh buốt. Nhưng khi rời sàn băng một phút, cơn run dừng ngay.

Cô bé nuốt nỗi sợ xuống bụng và cố gắng tự nhủ bản thân rằng cô bé không sợ. Nghĩ về những thứ đã xảy ra giúp xua đi cơn run rẩy.

Căn phòng có một đệm đôi và một cái xô. Charlie hiểu ngay để làm gì trước Amy một vài giây. Một chiếc bóng đèn đơn độc treo lủng lẳng trên trần, soi thứ ánh sáng vàng vọt yếu ớt quanh căn phòng.

Cô bé cố gắng tập trung vào điều mình biết. Có hai người đàn ông. Họ không đi vào phòng nhưng cô bé biết có hai vì tiếng bước chân khác nhau. Cô bé và Amy được cho ăn hai lần và một người đặt bữa ăn ngay phía trong cánh cửa còn người kia đá suất ăn văng qua khe sàn.

Hai bữa ăn giống nhau. Một chiếc bánh sandwich trong túi nhựa, một túi khoai tây chiên và một hộp nước hoa quả.

Bữa ăn cuối cùng do kẻ đá đồ ăn mang đến. Charlie đã kêu suỵt với Amy để nghe ngóng tiếng bước chân trên cầu thang và theo sau đó ngay lập tức là tiếng mở cửa. Cánh cửa đóng lại và tiếng bước chân đi xa dần. Một cánh cửa khác mở ra rồi đóng lại không xa lắm. Sau đó tiếng bước chân vang qua cửa phòng giam của hai cô bé một lần nữa trước khi quay lại lên tầng.

Đó là điều để cô bé nghĩ thêm khi cô bé không quá mệt. Có lẽ cô bé sẽ thả lỏng đầu óc và ngủ đôi chút. Âm thanh trong tiếng thở của Amy khiến cô bé thấy yên bình, có lẽ trong một phút, nếu như cô bé có thể bỏ qua việc những sợi xơ đệm đang chọc dưới đùi.

Đầu cô bé lại dựa vào bức tường lạnh lẽo và cứng ngắc. Kể cả những viên gạch thô ấn vào đầu cũng không ngăn nổi mí mắt cô bé sụp suống. Cô bé cảm thấy màu đen nặng nề bao trùm. Cô bé thích vậy. Cô bé muốn đuổi theo nó. Nó trông có vẻ an toàn và có lẽ khi tỉnh lại mẹ và…

“Thế nào rồi mấy con nhóc?” Có giọng nói vang lên từ bên kia cánh cửa.

Charlie lập tức bật dậy. Sự mệt mỏi đã kéo cô bé vào giấc ngủ và cô bé đã bỏ qua những âm thanh đe doạ mà cô bé đã cố học.

“Charlie… cái gì…?” Amy cựa quậy và nhấc đầu lên, cô bé bị đánh thức do động tác của Charlie.

“Suỵt…,” Charlie ra dấu.

“Tao bận cả tối nay mấy con nhóc ạ. Chúng mày có biết Brad ở Trung tâm giải trí không?”

Amy nắm tay Charlie và giữ chặt. Âm thanh của giọng nói này có vẻ gần như là tử tế. Nó mềm mại nhưng lại không ấm áp. Dễ chịu nhưng lại không thân thiện.

“Brad là ai?” Amy thì thầm.

“Thỉnh thoảng chú ấy thu tiền ở quầy trước ấy.” Charlie thì thầm lại. Và anh ta cũng một lần băng thạch cao cho ngón chân của Amy.

“Trả lời tao đi mấy con nhóc?” Gã thét lên.

“V-vâng,” Charlie thét trả khi Amy co rúm vào người cô bé.

“Tao đã gặp nó hôm nay và chúng tao đã chơi một trò chơi nhỏ. Tao thích những trò chơi.”

Amy nín thở và nhìn về phía cô bạn.

Charlie cảm thấy mắt mình như đang mở to ra khi cứ tiếp tục nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

“Trò chơi đó là xem tao đá vào đầu nó được bao nhiêu lần trước khi nó nổ tung. Mũi nó văng ra dưới ủng của tao, tao vui cực kì luôn. Tao sút cho nó phát nữa và mắt nó phọt ra ngoài luôn.”

“Charl…,” Amy lí nhí. “Làm cho gã…”

“Đặt tay che lên tai của cậu đi,” Charlie nói. Và cô bé cũng làm tương tự.

“Tớ không thể,” Amy nói, không dám buông tay Charlie ra.

“Đến đây nào,” Charlie nói và nhấc hai bàn tay đang nắm lấy nhau áp vào hai bên tai giống như một cặp tai nghe dùng chung.

“Giờ thì làm như này,” cô bé nói, đưa tay rảnh kia lên che cái tai còn lại.

“…Khóc như trẻ con và van xin… hãy dừng lại… đá cho phát nữa. Một cú sút… rất tuyệt theo kiểu bóng bầu dục và nó… đầu chắc gãy lìa khỏi… cổ.”

Mặc dù giọng nói lắp bắp, Charlie vẫn có thể nghe được phần lớn các từ và vậy là đủ để phác hoạ nên một bức tranh kinh hãi trong đầu cô bé.

Cô bé nhắm tịt mắt lại, cố gắng tống những từ ngữ và hình ảnh ra khỏi đầu.

“…Vỡ tan và máu phun ra ngoài…”

Amy khóc thút thít và Charlie kéo cô bạn lại gần hơn.

“…não vương… trên…”

“Charl…,” Amy thở gấp.

Charlie không có cách nào dừng chuyện này lại. Cô bé thậm chí còn nhắm tịt mắt lại, căng cơ cả mặt để cô bé không phải nghe.

“…tận hưởng đi mấy con nhóc. Tao yêu thích… từng giây phút… chúng mày sẽ thấy cái giá phải trả. Không hứng thú… tiền bạc… gây ra đau đớn. Tao gây đau… rất tệ, những con nhóc xinh xắn ạ…”

Charlie vẫn chỉ nghe thấy những âm thanh rời rạc nhưng như vậy là đủ để khiến bụng dạ cô bé thấy đau. Nhưng khi đến câu cuối thì cô bé nghe rõ từng từ.

“Tao rất nóng lòng được chơi trò đó với chúng mày.”

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.