Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 84

❊ ❊ ❊

Từng người một quay trở lại phòng. Trước 6 giờ, năm người đã có mặt. Kim nhìn ra sau Stacey.

“Dawson đâu?”

Stacey lắc đầu.

Kim kiểm tra điện thoại dù cô đã xem hết các tin nhắn rồi. Cô kéo xuống phần có số điện thoại của cậu ta và ấn nút gọi. Cậu ta sẽ không phá bĩnh trong vụ này đâu. Tiếng chuông đổ ngoài sảnh, cậu ta xuất hiện trước cửa. Kim bấm nút kết thúc cuộc gọi. “Ôi Chúa ơi,” Bryant và Stacey cùng thốt lên khi nhìn vào mặt cậu ta. Alison và Matt không nói gì nhưng nét mặt họ phản chiếu sự ngạc nhiên.

“Ôi chuyện quái quỷ gì xảy đến với cậu thế?” Cô hỏi.

Mắt trái của cậu ta thâm tím và sưng vù, môi dưới bị rách ở giữa và vết thâm chạy dài bên phía quai hàm phải.

Cậu ta khó nhọc ngồi xuống, nghĩa là còn bị thương ở những chỗ khác nữa.

“Mấy đứa bạn của Kai không thích sự xuất hiện của tôi.”

“Cậu có nhận dạng được chúng không?” Kim hỏi.

Cô sẽ tự mình đi tìm lũ khốn đó.

Cậu ta lắc đầu. “Trời tối quá.” Cậu ta khoanh tay lại. “Tôi ổn - có người chúng ta không ngờ đến đã cứu tôi, cái này tôi sẽ nói với cô sau.”

Biểu hiện của cậu ta càng thôi thúc cô rằng đừng đề cập chuyện này nữa.

“Kev, cậu đã tới gặp…”

“Tôi ổn thật mà.”

Kim hiểu cậu ta nói vậy là vì tính sĩ diện. Chẳng có người đàn ông nào lại ngồi kể họ đã bị ăn đòn ra sao giữa đồng nghiệp và người lạ nhưng Kim khá chắc rằng cậu ta bị áp đảo về số lượng.

Cô sẽ nói chuyện với cậu ta sau nhưng lúc này cô tôn trọng ý kiến của cậu ta và chuyển sang vấn đề khác.

“Được rồi các bạn, bắt đầu nào.”

Stacey nhìn qua góc phải màn hình máy tính.

“Thưa sếp, trước khi bắt đầu, tôi có vài thông tin về Inga. Tôi không chắc nó có giúp ích được gì không nhưng gia đình cô ta ở phía đông nước Đức. Bố cô ta bị coi là một trong những người bị bắn cuối cùng khi cố di cư sang phía Tây; hai năm trước khi bức tường Berlin sụp đổ. Mẹ cô ta có nửa dòng máu Anh và hai anh em cô ta đến đây năm 1991.

"Không có gì xảy ra trong vài năm và sau đó, năm 1993 Inga Bauer bị mẹ đưa vào một tổ chức xã hội khi cô ta 8 tuổi. Cô ta vẫn ở trong tổ chức đó cho tới khi trưởng thành.”

“Điều gì xảy ra với mẹ cô ta?” Kim hỏi.

Stacey nhún vai. “Tôi không tìm thấy thông tin gì: không có giấy đăng ký kết hôn hay giấy báo tử và cũng không thay tên đổi họ.”

“Nghĩa là bà ta chỉ để cô ta lại đấy?” Bryant hỏi. “Ồ, nhẫn tâm thật. Đứa trẻ thuộc về mẹ của nó…”

“Được rồi,” Kim ngắt lời. “Mấy thông tin đó lúc này không để làm gì cả. Cảm ơn cô Stace…”

Stacey gật đầu đáp lại.

“Kev, cậu đã lấy cái điện thoại từ khu bằng chứng chưa?”

Cậu ta lắc đầu và giơ tay lên. “Nó không có ở đó thưa sếp.”

Cô nghiêng đầu. “Ý cậu là gì?”

“Nó thậm chí còn không được đề cập ở trang nội dung.”

Kim phải xem xét có lẽ Julia Trueman đã nói dối cô và đã không đưa cho cô chiếc điện thoại ở địa điểm đầu tiên. Giống như Jenny Cotton.

Đây không phải điều cô cố nhấn mạnh lúc này.

Kim nói tiếp. “Matt cho rằng hôm nay sẽ có vài động thái để thúc đẩy họ phải trả tiền. Một khi chúng nhận được, chiếc đồng hồ cát sẽ lật ngược. Sau đó, Charlie và Amy bị sát hại chỉ còn là vấn đề thời gian.”

“Thật vậy ư?” Stacey hỏi khi Bryant chửi thề trong hơi thở khó nhọc.

Matt ngồi thẳng ra đằng trước. “Sẽ đến lúc bọn trẻ giúp chúng thực hiện xong mục đích và hết giá trị lợi dụng, dù kết quả có như thế nào.”

Mọi người đều gật đầu đồng ý. Họ hiểu điều đó.

“Chìa khóa nằm ở những bản đồ này,” Kim nói tiếp. “Chúng ta không cần một người chỉ dẫn địa lí. Chúng ta thông thuộc vùng đó rồi nên có thể hành động theo thói quen. Những bản đồ này sẽ giúp chỉ ra địa điểm. Đó là nơi Emily Trueman chạy trốn đêm qua.” Kim giơ tay lên thu hút mọi người chú ý. “Được rồi, giờ cô bé đã về nhà an toàn, nhưng trước đó, khi chờ chúng ta tới thì cô bé chắc chắn đã nhìn thấy kẻ bắt cóc mình lần trước.”

“Có vẻ khá trùng hợp nhỉ,” Bryant nhận xét. “Lần đầu tiên con bé tự đi xa ra ngoài sau mười ba tháng và đã gặp kẻ bắt cóc nó?” Đại loại như vậy, Kim hiểu ý anh. Cô chưa thực sự tin nhưng Emily nói rất chắc chắn.

“Hãy xem xét khả năng trong khi anh tìm manh mối trong những dấu chấm,” cô khuyên.

“Thưa sếp, những địa điểm từ vụ trước cho thấy chúng không dùng cùng một địa điểm?” Dawson hỏi.

“Nhưng cũng chẳng có manh mối nào nói là chúng dùng địa điểm khác. Đặc biệt là khi chúng chưa bao giờ bị bắt. Stace, cô có thông tin gì về sự việc xảy ra lúc cuối vụ lần trước không?”

“Thưa sếp, tất cả những gì tôi biết là một cái trạm quản lí giao thông trên đường cao tốc Kidderminster, đèn đường sụp điện trên đường Thorns và một siêu thị lớn mới mở.”

“Được rồi, chúng ta sẽ tính chuyện này sau. Còn bây giờ tập trung lên bản đồ. Câu trả lời nằm ở đó. Hãy hình dung mình là kẻ bắt cóc đi.”

Tất cả gật đầu và nhìn lên những tấm bản đồ.

Thật tình mà nói Kim chỉ có thể nhìn vào những điểm chấm mà thôi. Cô với chiếc phin pha cà phê đã cạn cùng các đồ uống vừa được mang đến và đẩy nhẹ cho Bryant khi cô đi qua anh.

Anh ho nhẹ một tiếng.

Chà, anh hiểu cô muốn cảm ơn vì những gì anh đã làm tối hôm trước.

“Kev,” cô nói khi nhìn ra phía cửa.

Dawson đặt đống giày xuống và nhìn theo.

“Thế những gì đã thực sự xảy ra ở vụ Dewain Wright?”

Cậu ta có vẻ lúng túng. “Đêm qua không ngủ được nhiều lắm.”

Cô để chiếc phin sang bên cạnh và dựa vào bồn rửa. “Nói cho tôi nghe về điều đó đi.”

Kim đứng và lắng nghe cậu ta kể chi tiết các cuộc phỏng vấn cậu ta đã thực hiện. Cô không ngắt lời và trước khi cậu ta kết thúc, cô nghe thấy một vài tiếng động ở tầng trên.

“Tôi chỉ là không biết tiếp tục như thế nào. Cô nghĩ sao?”

Kim nghe từng từ một và cô biết chính xác người cô sẽ tiếp chuyện ngay sau đây nhưng đây không phải là vấn đề cô quan tâm.

“Tôi nghĩ cậu nên dãn ra một chút, đừng quá vồn vã, ép cung vì nó chỉ khiến mọi việc tệ hơn mà thôi.” Cô vỗ vỗ lên trán. “Hãy để chững lại một thời gian. Điều gì đến sẽ đến.”

“Cô chắc chứ?” Cậu ta hỏi, tỏ ra ngây ngô.

“Tôi chắc.” Cô gật đầu.

“Cô biết không, tôi từng làm thế một lần. Tôi cảm thấy hổ thẹn…”

“Kev, chúng ta đều có lỗi lầm.” Cô nói.

Cậu ta thở dài. “Tôi không nói nó có nghĩa là gì nhưng tôi làm thế để hoà nhập. Tôi hiểu được tại sao những đứa trẻ lại bị giết trong các băng đảng. Tôi ghét điều đó nhưng tôi vẫn tham gia. Thậm chí bản thân một đứa trẻ biết tất cả những kĩ năng dụ dỗ ma mãnh đó, chúng vẫn cố chấp tham gia. Chúng chỉ là muốn trở thành một phần của một nhóm.”

Dawson lắc đầu thất vọng và Kim cảm thấy cuộc điều tra bên lề đã đưa cậu ta đến chỗ cậu ta không muốn đến.

Cô đang cân nhắc nên nói gì tiếp theo thì Matt đột ngột xuất hiện ở cửa. Cô hướng sự chú ý về anh ta và gật đầu ra hiệu cho anh ta nói.

“Được rồi cô Thanh tra, tôi đã sẵn sàng để gửi tin nhắn.”

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.