Jenny Cotton cạo nốt phần còn lại của món lasagne trong lò vi sóng và cho vào thùng rác. Cô mang chiếc đĩa duy nhất tới bồn và rửa nó như một cái máy. Một nụ cười buồn thoáng qua mặt cô. Thực ra một mình cô ăn thì không cần rửa bát ngay, ít ra thì giờ đã không cần nữa. Nhưng đằng nào thì tay cô cũng với tới miếng giẻ lau đĩa rồi. Hành động đó là biểu tượng cho mười ba tháng qua. Cuộc sống không còn ý nghĩa gì, nhưng cơ thể cô vẫn vận hành bình thường bất chấp điều đó.
Hàng ngày cô phải dùng ý chí để bắt cơ thể hoạt động. Mỗi sớm cô phải cố gắng để cảm thấy hi vọng. Có lẽ hôm nay, cô đã tự nhủ bản thân, lừa trí óc mình để đưa ra mệnh lệnh cho tứ chi. Cô bước vào phòng khách và vuốt thẳng những tờ tạp chí đã từng đặt trong lòng mình. Cô tắt chiếc tivi vốn dĩ đã luôn ở chế độ chờ. Đã lâu rồi không có ai liên lạc vào số này. Bên cạnh đó là chiếc điện thoại còn lại. Chiếc điện thoại mà cô đã giữ như là liên kết cuối cùng với con gái của mình. Cô đã nói với cảnh sát điều tra rằng cô không còn giữ nó.
Hiển nhiên là cảnh sát đã đề nghị thu hồi lại và thậm chí là có thái độ thù địch với lời tuyên bố khó chối cãi là nó đã mất. Cô đã cho họ quyền khám xét ngôi nhà nhưng yên tâm là nó sẽ không bị phát hiện trong chuồng chim ở tường bên ngoài.
Những tin nhắn vẫn ở đó và cô đọc chúng thường xuyên, vẫn tìm kiếm manh mối nhưng câu chữ không hề thay đổi và Suzie vẫn chưa về nhà.
Cô cảm thấy được giải thoát khi không phải gắng gượng giả vờ thêm nữa. Không cần tự lôi bản thân ra khỏi giường mỗi sáng và hòa nhập với thế giới nữa, cũng chẳng cần mặc quần áo lên người và chải tóc.
Không cần gắng gượng nữa.
Vì giờ cô đã biết chắc chắn.
Chuyến thăm của cảnh sát khiến cô hiểu rằng nỗi sợ kinh hoàng nhất của mình đã trở thành hiện thực. Nó lại xảy ra lần nữa. Cô đã nhìn thấy điều đó trong đôi mắt người phụ nữ kia. Và nếu những kẻ bắt cóc hai cô bé kia là cùng một bọn thì sự thật đã rành rành trước mắt cô.
Suzie sẽ không bao giờ về nhà nữa.
Cô bước lên cầu thang chậm rãi, tiếng bước chân là âm thanh duy nhất vang vọng trong nhà. Lần này lòng Jenny không vướng bận nữa. Sự yên bình xung quanh cô đã lấp đầy cơ thể cô. Đó là một sự chấp nhận. Một sự kết thúc.
Cô cảm thấy trống rỗng vào những thời khắc cuối cùng này. Cô không thấy có khát khao được hưởng chút vui vẻ vào những giọt cát thời gian cuối. Sự hân hoan nằm ở điểm kết thúc.
Cô cởi áo ra và gấp quần áo trên giường. Cô khựng lại. Liệu cô có nên viết một bức thư giải thích không? Mà viết cho ai? Bất kì ai biết cô cũng sẽ không ngạc nhiên. Sự quan tâm của bạn bè và gia đình đã giảm xuống chỉ còn là những cuộc gọi thi thoảng do cảm giác tội lỗi và cho có trách nhiệm. Họ đã nài ép, thúc giục, và chọc cô để cô tiếp tục sống, và khi cô không thể làm được thì họ cũng bỏ qua cô luôn.
Jenny hi vọng họ sẽ hiểu rằng cô không chạy trốn mà cô đang chạy tới. Bất kì hi vọng nào còn lại trong tim cô đã mất hết.
Cô hạ thấp người xuống bồn nước và nhắm mắt lại. Bỗng một thoáng nghi ngờ khiến cô ngập ngừng. Sẽ ra sao nếu cô không thể tìm được Suzie ở kiếp sau? Sẽ ra sao nếu như hành động của cô chỉ đẩy cô vào một chốn tăm tối nào đó và sau đó cô phải từ bỏ cuộc tìm kiếm vĩnh viễn của mình?
Cô lắc đầu và nỗi sợ lắng xuống cũng nhanh chóng biến mất. Để những chuyện đó xảy ra cô phải tin vào một đấng bề trên. Và cô không tin. Không còn tin nữa.
Cô cầm lưỡi dao cạo và giữ nó đúng vị trí. Cô biết phải rạch dọc xuống chứ không được rạch ngang. Một nụ cười nở trên môi cô và cô cảm nhận được lực kéo về hướng con gái mình.
“Mẹ đến đây, Suzie, mẹ đến đây,” cô thì thầm khi lưỡi dao cạo bắt đầu rạch xuống.
Và chuông điện thoại reo.
Chiếc điện thoại kia.