Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46

❊ ❊ ❊

Bryant nói bên cạnh cô: “Hệ thống định vị nói rằng chúng ta còn cách đó gần hai ki-lô-mét, thưa sếp.”

Cô đột ngột ngoặt trái xuyên qua vùng đất khu dân cư. Đây là lối tắt giúp rút ngắn gần một nửa chặng đường.

Bryant kéo máy định vị lên sát mặt và nói với nó: “Đừng thấy bị xúc phạm nhé, cô ấy không thích nghe bất kì ai đâu.”

Kim lờ đi như không nghe thấy.

“Vậy, đó có phải là bằng chứng con tin còn sống không thưa sếp?” Bryant hỏi khi đi tới bùng binh giao thông. Không có đường nào xung quanh nó.

“Không, việc đó đã được lên kế hoạch từ đầu, và nó không chứng minh được chúng còn sống,” cô trả lời khi lái xe thẳng lên. “Đây là lời nhắc nhở tới bố mẹ chúng. Hắn muốn họ đi tìm. Hắn muốn họ tìm những bộ quần áo, hình dung cảnh lũ trẻ phải trần truồng.”

“Ờ, có vẻ hơi ngược đời nhưng tại sao chúng chỉ gửi tin nhắn cho một cặp bố mẹ thôi?”

“Là trò chơi của chúng đấy, Bryant ạ. Đối tượng 1 của chúng ta thích yếu tố tâm lí hơn cả. Hắn muốn nhâm nhi từng chút một sự nghiệt ngã trong trò chơi bệnh hoạn này.”

“À, thế hắn đã không mặc cả với cô, phải không?”

Cô mong là không. Những bộ quần áo đã được gói lại vào trong túi và được Dawson chuyển nhanh tới nơi giám định pháp y. Có một cơ hội mong manh là họ sẽ tìm thấy thứ gì đó nhưng để bảo nó hữu ích trước tòa thì là điều vô vọng. Chúng bị dầm bụi bẩn, cỏ và có trời biết còn những tạp chất gì nữa.

“Cô có nghĩ nên nói với họ sự thật không?” Bryant hỏi.

Đây là lần đầu tiên cô lừa dối những ông bố bà mẹ đó và cô mong đây là lần cuối cùng, nhưng cô sẽ không đánh cược bữa ăn tiếp theo của Barney vào nó.

Cô đã nói với họ là chỉ tìm thấy áo khoác và điều đó thôi đã đủ gây đau thương rồi. Họ không cần biết phần còn lại. Stephen khăng khăng đòi nhận dạng áo khoác của Amy, chỉ là để chắc chắn hơn. Nhưng Dawson đã rời đi. Kim giải thích với Stephen rằng cô có thể xác nhận điều đó thông qua xem camera.

“Để mà làm gì nữa,” cô hỏi. “Những cảnh tượng trong tâm trí họ đã đủ hãi hùng lắm rồi.”

Kim không giải thích gì thêm nữa khi cô tìm thấy số nhà mà cô cần tìm. Cô nhanh chóng đỗ xe và gõ cửa.

Thời gian đã không hề ưu ái với người đàn bà ra mở cửa.

Kim biết Jenny Cotton 36 tuổi và ba mươi lăm năm đầu của cuộc đời cô ta chắc chắn là hạnh phúc hơn một năm trở lại đây.

Mái tóc nâu sáng được buộc rối lại kiểu đuôi ngựa đánh rối, để lộ những sợi bạc sớm ở thái dương. Nếp nhăn mờ đã xuất hiện xung quanh phía dưới môi.

“Thanh tra Stone và Bryant, thưa cô Cotton. Chúng ta có thể nói chuyện một lát không?”

Đôi mắt ánh lên niềm hi vọng đau đáu.

“Không có tin gì về Suzie đâu,” Kim lắc đầu, nói nhanh để xua tan ngay lập tức bất kì hi vọng mong manh nào.

Vụ án của Suzie Cotton vẫn được coi là để mở cho đến khi họ mang được cô bé về nhà. Cotton đứng nép một bên cho họ bước vào.

Kim đi thẳng vào nhà, tới khu bếp nhỏ, bữa tối trải lên chiều rộng của cái bàn. Ngay lập tức Kim cảm thấy ở đây thiếu vắng sự sống. Căn phòng không hề có nét đặc trưng hay cá tính nào. Nó sạch sẽ và tiện ích, nhìn ra là một khu vườn nhỏ, được bao quanh bởi những tấm gỗ xám. Chẳng có cây hoa hay chậu hoa nào.

Cuộc sống dường như ngưng lại tại đây. Jenny Cotton đứng ở phía cửa. Chiếc quần bò màu sáng cô ấy mặc bị rộng với cỡ số tám. Chiếc áo nỉ xám rộng thùng thình ở cổ và đường may ở vai dường như đã chảy xuống tận cánh tay. Đôi dép lê tôn lên đôi bàn chân cô ấy.

Kim cảm thấy đó là một thành công lớn khi Jenny chịu mặc những thứ đó lên người. Đột nhiên Kim cảm thấy ghét sự nguội lạnh trong chuyến viếng thăm này. Cô không có gì để cung cấp cho người phụ nữ này liên quan đến sự mất tích của con gái cô ấy, Kim vẫn muốn thu thập thêm thông tin, dù biết rằng điều đó sẽ gợi lại những kí ức đau buồn của người phụ nữ.

Nhưng giờ đây, hai đứa trẻ nữa bị mất tích và chúng là ưu tiên số một của cô hơn hết thảy. Hàng ngày cô đều yêu công việc mình làm, nhưng có những ngày cô không thích nó một chút nào.

“Cô Cotton, tôi hiểu điều này có thể khó khăn nhưng chúng tôi cần phải hỏi cô một vài câu về chuyện xảy ra vào năm trước…”

Ánh mắt tinh anh nhìn thấu qua cô. “Tại sao?”

“Cô Cotton, tôi không thể.”

“Đương nhiên cô không thể nói với tôi bất cứ điều gì được,” người đàn bà phun ra đầy chua chát.

“Kiểu như tôi chẳng có quyền hành gì để biết, phải vậy không?”

Kim giữ im lặng một lúc. Người phụ nữ này có quyền tức giận. Con cô ấy vẫn chưa về nhà. Cô không thể chia sẻ bất kì chi tiết nào về việc điều tra hiện tại nhưng ánh nhìn của Kim bắt gặp đôi mắt buồn và cô độc của người phụ nữ đó đang nhìn cô. Cô mong Jenny Cotton sẽ hiểu.

Một hơi thở nặng nề trước khi người phụ nữ ấy nhắm mắt lại và bặm môi. Cô ấy đã hiểu.

“Cô muốn hỏi gì thì hỏi đi, nhưng làm ơn đừng có tỏ ra thấu hiểu. Bởi vì không thể hiểu được đâu.”

“Cô nói đúng, tôi không thể.” Kim nhẹ nhàng đáp. “Nhưng nếu cô có thể chia sẻ cho chúng tôi những trải nghiệm của riêng cô từ ngày đầu tiên ấy thì tôi rất biết ơn.”

Jenny Cotton gật đầu khi cô ấy ngồi xuống một chiếc bàn ăn gỗ hình tròn, cô ấy ra hiệu cho hai người cùng ngồi.

“Đừng mong đợi tôi nhớ những việc xảy ra vào ngày đó bởi vì tôi không thể. Bây giờ tất cả đều đã nhạt nhòa, đóng băng và nước mắt. Tất cả những gì tôi chắc chắn là chúng đều biến mất vào sáng thứ hai, và Emily đã được tìm thấy vào chiều thứ tư. Chúa ơi, thật sự dường như dài hơn hai ngày.”

Kim ghét những khoảnh khắc cô bắt người phụ nữ này phải nhớ lại nhưng khi cô đang phải chiến đấu với cùng một băng nhóm thì thông tin này vô cùng quý giá. Những nỗ lực điều tra đầu tiên có thể đưa tới những manh mối quan trọng. Một quy cách làm việc sẽ được điều chỉnh dần qua thời gian. Những nhân tố dần được hoàn thiện, nhiều bài học sẽ được rút ra. Việc tìm ra những sai sót tiềm tàng ngay từ đầu có thể cho ta một cái nhìn sâu sắc.

“Suzie bị bắt khi đi từ cửa hàng nằm giữa trường học và nhà chúng tôi. Emily thì bị bắt cách nhà năm mươi mét. Tôi đã nhận được tin nhắn vào lúc 11 giờ và Julia cũng vậy.”

“Chị có biết vì sao chúng lại chọn những đứa trẻ này không?”

Cô gật đầu. “Chúng thực hiện một chương trình trên đài tiếng nói kêu gọi chung tay giúp đỡ trẻ em nghèo. Chúng đã quyên góp được hơn 500 bảng bằng việc rửa xe. Chồng tôi được đăng trong một bài báo. Anh ấy mở dịch vụ cho thuê xe hơi hạng sang, và theo như tôi được biết thì anh ấy vẫn đang làm nghề đó.”

Cô ấy mỉm cười buồn bã. “Nó là một cuộc sống khác. Cảm giác như đã trôi vào dĩ vãng. Chồng của Julia là Alan, anh ta sở hữu một chuỗi bất động sản. Đây không phải là một cuộc đấu công bằng.

“Tôi đã gọi cho cảnh sát ngay lập tức, và họ đã phỏng vấn chúng tôi ở đây. Chúng tôi đã từng là những người bạn tốt, rất thân thiết. Từng dành gần như mọi ngày cuối tuần cùng nhau, đi nghỉ lễ cùng nhau.

“Julia và tôi đã dựa vào nhau rất ấm áp. Cho đến tin nhắn thứ ba.”

“Chị có được khuyên là không liên lạc với kẻ bắt cóc?” Kim hỏi.

“Có.”

“Vậy chị có làm thế không?”

“Này cô Thanh tra, nếu cô có con, cô sẽ không hỏi câu đó. Dĩ nhiên là chúng tôi đã làm thế.

“Thử tưởng tượng xem, đột nhiên, cô nhìn thấy mọi người khắp mọi nơi đang lén lút bàn tán. Thậm chí cảnh sát cũng đứng ở các góc thì thầm với nhau.”

“Khi nào là hạn chót?” Kim hỏi.

“Chiều thứ tư.”

Gần như hơn bốn mươi tám giờ sau vụ bắt cóc, Kim ghi lại. Họ còn đúng một tiếng nữa nếu so với mốc này.

“Chị đã làm gì?”

“Chúng tôi đưa ra một đề nghị. Đó là mọi thứ chúng tôi có: tiền tiết kiệm, các khoản thế chấp thứ hai, sự giúp đỡ từ gia đình. Chúng tôi đã nhận được phản hồi ngay lập tức nói là gia đình kia đưa ra nhiều hơn thế.

“Những lời đề nghị cứ đến rồi đi cho tới sáng thứ tư. Chúng tôi đã đưa ra một lượng tiền mà chúng tôi không thể có nổi nhưng khi cô bị đặt trong hoàn cảnh phải mang mạng sống của con mình ra đấu giá thì không còn sự lựa chọn nào khác.”

Kim ngồi thẳng lưng. Sự độc ác trong hoàn cảnh này khiến cô thấy thực sự khó chịu.

Trong hoàn cảnh đòi tiền chuộc thông thường đã có đủ các cung bậc cảm xúc rồi, nhưng chiến lược trao đổi này đưa ra cho các bậc cha mẹ một yếu tố mang tính kiểm soát: họ có thể định đoạt kết quả, chỉ cần họ có đủ tiền. Và nếu không thì…

“Khi Suzie không về nhà, tôi đã sụp đổ. Tôi đã mất mọi thứ. Tôi không thể nhìn mặt chồng mình vì những gì tôi có thể nghĩ được đó là nếu anh ta có một công việc kiếm tiền tốt hơn thì đã có thể cứu được con tôi.”

Kim để cho người phụ nữ nói tiếp. Chí ít thì đó là việc cô có thể làm.

“Và con người đau buồn ở mức độ khác nhau. Ngay khi tôi nghe tiếng Pete cười, những cảm xúc cuối cùng tôi dành cho anh ta tàn lụi ngay. Tôi hiểu rằng đó là phản ứng của cơ thể và cơ chế phòng vệ của anh ta, nhưng của tôi thì không thể.”

Và Kim nghi ngờ cô ấy vẫn đang chờ đợi. Người phụ nữ này giờ là một cái bóng, tồn tại qua thời gian. Cô ấy vẫn chưa thể thoát ra được thực tại để sống tiếp cuộc sống phía trước. Kim bất chợt nghĩ. “Cô Cotton, cô còn giữ chiếc điện thoại di động chứ?”

Jenny Cotton đẩy ghế ra và đi tới phía ấm nước. “Tôi không giữ cô Thanh tra ạ, họ đã lấy nó đi như một bằng chứng.”

Kim nhìn Bryant. Anh đang ghi chú lại. Nếu những chiếc điện thoại vẫn còn để làm bằng chứng thì sẽ có thứ gì đó hữu ích cho họ.

Cotton nhìn trân trối ra ngoài cửa sổ, nước sôi tràn ra ngoài miệng ấm.

“Tôi đã từng mơ về những ngày nghỉ lễ và có thể sẽ có thêm một đứa bé nữa.” Cô ấy ngưng lại, bàn tay đặt phía trên vòi nước đang chảy. “Còn giờ đây, tất cả những gì tôi mơ đó là được chôn cất con gái mình.”

Cô ấy quay lại và nhìn Kim với đôi mắt đau khổ. “Cô có thể giúp tôi điều đó không?”

Kim giữ ánh nhìn nhưng không nói gì. Cô không thể hứa hẹn khi cô không biết có giữ lời được hay không?

“Cô Cotton, cô có biết vì sao Emily sớm thoát ra được không?”

“Tôi nghĩ mọi thứ đã quá rõ ràng rồi. Julia và Alan đã trả tiền chuộc cao hơn.”

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.