“Charl.” Amy nói bên cạnh cô bé. “Cậu đang run bần bật kìa.”
Charlie đang cố gắng một cách tuyệt vọng để bảo cơ thể mình ngừng lại những chuyển động không kiểm soát. Cô bé không biết đó là do lạnh hay do sợ nữa. Cô bé chỉ biết rằng ngay lúc này răng cô bé lại va cầm cập vào nhau thêm lần nữa và cô bé không thể làm gì để ngừng nó lại.
“Tớ ổn mà Ames, chỉ hơi lạnh chút,” cô bé nói và duỗi chân ra cho đến khi làn da trên đùi cô bé chạm vào làn da trên đùi Amy.
Chiếc khăn tắm ẩm ướt bao bọc cơ thể cô bé tối hôm qua đã khô trên da của cô bé, tạo nên cơn lạnh buốt thấm vào tận xương tủy. Khăn tắm của Amy nhỏ hơn và đặt dưới mông nhưng cơn lạnh tìm được đường xộc lên xuyên qua tấm khăn và ‘quần áo’. Khăn của cô bé thì choàng quanh cả hai đứa như một tấm thảm chung. Amy giữ một góc và cô bé giữ góc kia.
Âm thanh chìa khóa tra vào ổ làm cô bé tỉnh táo lại. Cô bé không nghe thấy các dấu hiệu cảnh báo. Một cách từ từ cô bé đang trở nên mất cảnh giác với những gì xảy ra xung quanh mình. Cô bé lại cố nép mình sâu hơn vào bức tường, nắm tay Amy thật chặt. Amy nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Hình dáng đó bước vào ngưỡng cửa.
Charlie che mắt do ánh sáng chói hơn từ phía bên kia cánh cửa. Lại là gã đàn ông to con hơn. Kẻ đã mang quần áo của các cô bé đi.
Amy nép sát hơn. “Charl, hắn…”
“Suỵt…,” Charlie nói.
Gã kia giấu một tay sau lưng. Hai chân gã dang rộng.
Bàn tay trái của gã đưa ra phía trước. Đó là một chú mèo con nhỏ, lông hai màu đen trắng. Đôi mắt của nó hiền lành và có chút ngái ngủ.
Charlie tức thì cảm thấy ấm áp. Ánh mắt của cô bé nhìn chăm chú vào cục bóng lông xù đó, nó đang mở mắt và nhìn xung quanh.
Một cảm giác hình thành trong dạ dày cô bé.
Charlie ngước nhìn vào phần duy nhất của gã đàn ông mà cô bé có thể thấy. Đuôi mắt gã nheo lại. Gã đang cười nhưng cô bé không thấy chút ấm áp nào. Gã thậm chí còn không nhìn vào chú mèo con mà là vào hai cô bé.
Nỗi sợ từ dạ dày bắt đầu trào lên. Cảm giác giống như trước mỗi lần đi nha sĩ. Nhưng tệ hơn nhiều. Cô bé có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô bé muốn nhảy lên và giành lấy chú mèo con từ tay gã nhưng cơn run rẩy lan từ đầu đến chân cô bé. Cô bé nuốt nước bọt, cố gắng kiểm soát những chuyển động vô thức của cơ thể. Miệng cô bé trở nên khô khốc, cô bé không thốt nên lời vì quá sợ hãi, những từ ngữ đó bị nghẹn lại ở cổ.
Charlie nhìn gã kia đưa tay phải lên và đặt quanh cổ của chú mèo con.
Với một động tác nhanh gọn, gã vặn cổ con mèo ra phía sau.
Cả cô bé và Amy khóc thét.