Được rồi mọi người, chúng tôi khai thác được từ Emily những điều sau. Khi hai cô bé được đưa ra khỏi chiếc xe tải thì có bùn và yên tĩnh. Ngôi nhà có mùi tệ - tôi đoán là nấm mốc.
Vào ngày được thả, Emily nghe tiếng hét ở phía xa và tiếng máy. Chiếc xe rời chỗ đó, băng qua cỏ và từ mô tả của Emily về hành trình thì tôi nghĩ đó là một đường nhánh nhỏ chỉ đủ cho một phương tiện lưu hành. Con bé nghe thấy thứ gì đó va đập vào thành xe; tôi đoán đó là cành cây.”
Kim nhìn vào mặt từng người. “Tôi biết bấy nhiêu thông tin không nhiều nhặn gì nhưng tôi muốn mọi người lần lại từ chỗ Emily được thả ra.”
Dawson ho khan.
“Gì cơ?”
“Đừng nói là sếp nghĩ vụ này giống như vụ trước đấy nhé?”
Cô định trả lời nhưng Matt đã kịp đỡ lời cho cô.
“Giả thiết rất hợp lí: nếu địa điểm thứ nhất hữu ích với chúng lần đầu tiên thì không có lí gì chúng lại không dùng chúng thêm lần nữa. Chúng thông thuộc địa hình rồi nên giả thiết có lí đấy chứ.”
Kim nhìn chăm chú vào những chấm điểm cho tới khi chúng mờ nhòa dần đi. Cô biết manh mối mới đang nằm ở suy luận logic của mình, giá như cô định vị được nơi đó và găm nó lên bản đồ.
Bụng bảo dạ rằng chiến lược mới của lũ bắt cóc là một nước cờ riêng rẽ với cảm xúc bị kích động sau khi xảy ra sự thay đổi ở đây. Nhưng như lần trước thì không có sự thay đổi đóng vai trò chất xúc tác cho sự giải thoát của Emily.
Tiếng báo tin nhắn đến của chiếc điện thoại nào đó trong phòng khiến Kim sực tỉnh khi đang miên man suy nghĩ.
Tất cả mọi người dừng và nhìn lên. “Của tôi,” Matt nói, cầm chiếc điện thoại lên.
Kim nhận ra đó là chiếc Nokia cũ của Jennifer Cotton.
Mắt Matt đảo nhanh như chớp từ trái qua phải.
“Hắn muốn năm mươi nghìn bảng, cùng địa điểm lần trước. Vào 6 giờ tối nay,” Matt nói và nhìn thẳng vào cô. “Chắc chắn rồi, đó là tin tốt đúng không?” Dawson hỏi, hết nhìn cô lại nhìn Matt.
“Chẳng có nghĩa lí gì với chúng ta cả,” Kim trả lời.
“Đoạn tin nhắn có thể là một trò lừa đảo. Đó thậm chí có thể là một trò để phân tán nguồn lực của chúng ta. Yêu cầu thực là hai triệu. Tôi đã nói với các bạn rằng chúng ta phải giả định rằng Suzie Cotton đã chết và điều đó là không thể thay đổi.”
“Thưa sếp, ý cô định nói là chúng ta cứ lờ điều này đi đúng không?” Dawson hỏi.
Kim thở dài khi bức ảnh Jenny Cotton lướt qua trước mắt.
Đúng vậy, cầu Chúa tha thứ, con bé đã chết.