Inga cảm thấy như bị đánh gục. Toàn thân đau đớn và ả cảm tưởng thân thể mình như tan rã ra.
Ả không thể nhớ lần cuối cùng mình đi tắm là khi nào. Tắm gội qua loa trong nhà tắm công cộng lưu lại trong ả cảm giác còn bẩn thỉu hơn cả lúc trước khi bước vào.
Cố nhớ lại những điều bình thường xảy ra trước ngày chủ nhật trở thành việc khó nhọc. Ả chỉ biết hôm nay là thứ ba khi nghe ai đó nói vậy.
Một ngày, mà ả khá chắc là hôm qua, ả đã đi bộ nhiều dặm, dừng lại chỉ để mua một chén trà rẻ tiền ở khu chợ, và cho phép mình ngồi nghỉ ngơi. Inga biết rằng hôm nay, ngoại hình của ả lúc này không phù hợp với món đồ xa xỉ thậm chí là nhỏ nhất. Tóc ả rối tung dù ả đã gắng dùng tạm mấy ngón tay làm lược chải đầu. Trên mặt ả có những vết bẩn mà nước không rửa sạch nổi. Chiếc quần bò vàng khè lấm tấm những vết bẩn của chuyến đi gần đây. Cảm giác phát khóc nhấn chìm ả nhưng những giọt nước mắt sẽ không tìm đến. Ả nhìn thấy Symes ở mọi nơi; thấp hơn, mập hơn, cao hơn… nhưng nhìn ai cũng thấy giống gã trước khi họ đi qua ả.
Chúng sẽ không bao giờ tha thứ cho việc ả đã phá hỏng kế hoạch. Ả đáng lẽ phải đóng vai nhập viện và đợi ‘chồng mình’ đến đón về. Sau đó, ả sẽ được đưa đến một căn nhà an toàn để chăm sóc những đứa bé gái cho đến lúc đổi ca. Nhưng ả đã không thể làm vậy. Amy có thể đã biết Inga dính dáng vào những vụ khiến con bé và Charlie kinh hãi. Và nếu Amy không nghĩ ra thì Charlie cũng sẽ hiểu ra thôi. Và rồi Inga sẽ bị buộc phải chứng kiến Amy từ tin tưởng và hạnh phúc đến hoài nghi và ngờ vực. Ả biết đứa bé ấy sẽ căm ghét ả mãi mãi.
Inga cảm thấy như thể toàn bộ cuộc sống của ả gói trọn trong vài ngày gần đây. Còn đâu những giây phút ả sống không sợ hãi. Và sẽ không còn bước đi nào mà không run rẩy nữa.
Ả không còn nghi ngờ về chuyện gì sẽ xảy đến nếu ả ngừng chạy. Ả gặp Symes mới chỉ một lần duy nhất và đó đã là quá đủ. Sự lạnh lùng trong cách cư xử của gã khiến ả hình dung tới một con rô bốt. Gã mỉm cười với ả, ẩn chứa sự đe dọa hơn là ấm áp, như thể gã biết điều gì đó mà ả không biết. Khi ánh mắt gã đảo quanh quán cà phê, ả nghe thấy từng đốt ngón tay kêu răng rắc dưới gầm bàn.
Ả cảm thấy những bàn tay đó như muốn siết chặt cổ họng ả từ lần thứ hai gặp gỡ. Nhưng khi còn giá trị lợi dụng thì bàn tay đó chỉ đan vào nhau. Còn hiện tại, ả không còn hữu dụng nữa. Lúc này, ả là một mối đe dọa, một phần thừa thãi, và đã không còn được bảo vệ.
Nỗi sợ hãi cuộn lên trong cái dạ dày trống rỗng của ả. Nếu Symes bắt được ả, cái chết hẳn là món quà gặp mặt. Gã sẽ không tha cho ả. Gã sẽ tra tấn và người ả đã từng tin tưởng thì không thể làm gì giúp ả được. Ả đã sống một mình trong nhiều năm, nhưng chưa bao giờ ả cảm thấy cô đơn như thế này. Cơ thể ả rã rời còn đầu óc vỡ vụn. Inga biết việc ả phải làm là gì.