Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 80

❊ ❊ ❊

Kim nắm chặt hai vai Emily khi hai người đi vào cửa hàng đồ mang đi. Đám đông giờ đã thưa người rồi và chỉ có hai người đứng ở quầy thanh toán. Matt đang tìm kiếm quanh khu vực, tìm một ‘chiếc xe đã được khởi động màu xanh’- đó là miêu tả duy nhất của Emily.

Mặc dù Kim khá nghi ngờ, Emily khăng khăng rằng chính là hắn và rằng hắn đã nhìn thấy con bé. Cô bé chắc chắn rằng hắn đã nhìn cô bé và đó là lí do con bé phải bỏ chạy. Nếu hắn vẫn ở quanh đây, Kim hi vọng Matt có thể tìm ra hắn, nhưng cô không thể rời con bé dù chỉ là một phút.

Kim nghĩ có lẽ sẽ là một cuộc tìm kiếm vô nghĩa. Kẻ mà Emily nhìn thấy đã có cả mười lăm phút để tẩu thoát rồi. Nếu Emily nói đúng về hướng đi, hắn hẳn là đi qua hàng đèn đường và đi về phía vòng xuyến Stourbridge. Và chỗ đó tỏa ra nhiều hướng. Kim nhìn người quản lí và hất hàm về phía nhà hàng bị phong tỏa.

“Liệu chúng tôi có thể?”

Ông ta gật đầu và quay đèn để phía xa nhất ở góc đó được chiếu sáng.

“Cảm ơn ông,” cô nói khi mở dây băng cho Emily đi vào.

Cô muốn ở cửa hàng hơn nhưng người đàn bà đã nói rõ bà cần đóng cửa hàng và khóa cửa tòa nhà.

Kim ngồi xuống, ngả người ra phía trước. “Tại sao cháu lại trốn khỏi nhà?”

Emily nhìn chằm chằm xuống bàn. “Cháu không thể chịu nổi nữa. Cảm tưởng như cháu bị giam vào ngục ấy. Cháu không thể làm gì mà không bị mẹ cháu chất vấn. Trong suốt mười ba tháng qua, cháu đã bỏ nhà đi sáu lần. Một lần đến gặp bác sĩ, hai lần đến gặp nha sĩ và vài lần khác để mua quần áo mới.”

Kim cảm thấy đồng cảm. Có khi nhiều tù nhân ở Featherstone còn tự do hơn con bé. Emily liếc nhìn cửa sổ đầy sợ hãi.

“Kẻ xấu đó không quay lại đâu Emily,” Kim nói. “Không gì có thể làm tổn thương cháu khi cô còn ở đây. Cô hứa.”

Emily mỉm cười rồi gật đầu. “Cháu biết, nhưng cháu vẫn bị ám ảnh bởi khuôn mặt ấy.” Kim đoán Emily chỉ yên tâm thực sự khi bố mẹ cô bé đến đón.

Kim nhoài người ra phía trước và nói khẽ. “Sao cháu lại gọi cho cô?”

“Vì cháu đã nghe lỏm lúc cô nói với mẹ. Sẽ không thay đổi được gì nhưng cháu biết cô sẽ hiểu. Và cháu cũng biết cô đã đề nghị mẹ cho nói chuyện với cháu nên cháu đã lấy tấm danh thiếp cô để lại trên bàn.”

Kim chìm vào nỗi buồn của con bé. Nhưng cô biết mình phải làm gì.

“Emily, cháu biết là cháu cần phải gọi cho mẹ cháu đúng không?”

Con bé gật đầu, đôi môi run rẩy.

“Mẹ cháu sẽ rất giận. Chắc lúc này mẹ cháu đang sợ lắm.”

“Sẽ không có gì thay đổi đúng không?”

Emily hỏi giọng buồn rầu. Kim lặng thinh.

Kim e rằng đứa trẻ nói đúng. Kim chìa tay ra. “Cháu đưa điện thoại của cháu cho cô được không…”

Emily lắc đầu. “Cháu không có điện thoại. Mẹ nói người khác có thể lần ra qua mạng được nên cháu không được phép dùng.”

Kim lấy điện thoại của mình ra. “Số điện thoại nhà cháu là gì?”

Emily đọc số và Kim bấm số luôn. Đường dây bận. Cô bấm nút gọi lại lần nữa.

Lần gọi thứ năm thì đường dây kết nối.

“Xin chào, ai vậy?”

Kim có thể nhận ra sự sợ hãi và lo lắng chỉ trong một từ.

“Cô Trueman, tôi là Kim Stone đây. Chúng tôi…”

“Làm ơn đừng gọi số này. Con gái tôi…”

“Đang ở cùng chúng tôi,” Kim nhanh chóng phản hồi.

“Gì… gì cơ?”

“Con bé được an toàn, con bé không bị nguy hại gì cả.”

“Tạ ơi Chúa… Trời ơi… Con… tạ ơn…”

Kim chuyển điện thoại cho Emily. Kim đoán con bé sẽ nghe mẹ sụt sịt ở đầu dây bên kia. Những giọt nước mắt bắt đầu lại lăn dài trên má.

“Mẹ ơi, con xin lỗi, con không cố ý…”

Emily gật đầu và lắng nghe rồi lại gật đầu vài cái nữa.

“Con hiểu rồi mẹ, con cũng yêu mẹ nhiều.”

Emily đưa lại điện thoại cho Kim. “Cô cảnh sát, tôi đang trên đường tới đó, xin hãy trông chừng con bé giúp tôi.”

“Đương nhiên rồi, cô yên tâm,” Kim nói. Cô chỉ dẫn chính xác nơi họ đang đứng. Matt xuất hiện sau Emily và lắc đầu. Cô đã lường trước kẻ mà Emily nhìn thấy không còn trong khu vực này nữa.

Matt lấy ghế và ngồi xuống giữa bàn. Kim quay lưng lại phía Emily. “Mẹ cháu thương cháu rất nhiều đấy. Mẹ cháu chỉ là làm những điều mẹ cháu cho là đúng.”

“Cháu hiểu, nên cháu cũng không thể giận mẹ được, không phải lỗi của bà ấy.”

Trong lòng Kim đầy giận dữ. Không, đó là lỗi của lũ khốn khiếp, chúng đã bắt cóc hai đứa trẻ và có thể có hai đứa nữa.

“Cô có thể hỏi cháu,” Emily nói khẽ. “Chắc phải một lát nữa mẹ cháu mới tới.”

Kim lẽ ra phải làm như thế nhưng cô không thể. Cô cười với đứa trẻ. “Cô không thể cháu yêu à. Bố mẹ cháu không cho phép cô hỏi cháu bất kì câu hỏi nào…”

“Nhưng tôi thì lại có thể đấy,” Matt nói, kéo cái ghế trước mặt để ngồi.

“Không Matt… tôi không cho phép…”

“Tôi đâu có xin phép cô. Tôi cũng chẳng bị điều khiển bởi luật cảnh sát và nếu thiên hướng nhạy cảm của cô không cho phép điều đó thì tốt hơn hết cô nên tránh ra.”

Kim cảm thấy dù cô có nói gì đi chăng nữa thì người đàn ông này sẽ vẫn cứng đầu theo ý anh ta thôi.

Emily theo dõi cuộc tranh luận giữa hai người.

“Emily, bịt tai lại!” Kim nói khi nhoài người sát lại phía Matt.

“Tôi không thể cấm anh nói chuyện với con bé nhưng nếu anh nói bất cứ điều gì làm tổn thương nó thì đừng có trách tôi không báo trước.”

“Tôi đâu có ý khiến con bé tổn thương đâu,” anh ta bật lại. “Nhưng không phải vì cô đang đe dọa tôi mà vì tôi không phải là một con lợn vô tri.”

Kim dãn ra khỏi anh ta. Được thôi, miễn là anh ngoan ngoãn nghe lời.

Cô ra hiệu cho Emily thôi không bịt tai nữa. Anh ta ghé sát người lại và nói nhỏ nhẹ. Kim khá ngạc nhiên vì thứ giọng mềm mại đó.

“Emily, chú sẽ cho cháu xem bức ảnh một người đàn ông. Chú nghĩ chính hắn đã bắt cóc cháu. Cháu có thể nhìn nó chứ?”

Đây là bản phác thảo được tổng hợp từ những mô tả của Brad về kẻ giả mạo cảnh sát. Nhà Hanson và Timmins không ai nhận ra chúng. Emily nuốt nước bọt và nhìn về phía Kim. Kim đưa tay qua bàn và nắm lấy tay Emily. “Cháu không nhất thiết đâu cháu yêu.”

“Điều này có thể cứu Suzie chứ?”

Kim nuốt nước bọt và nhìn đi chỗ khác. Liệu đứa trẻ này vẫn đang hi vọng rằng bạn nó vẫn còn sống chăng?

“Đừng lo, cháu biết bạn mình đã chết, nhưng chúng ta hãy cố gắng mang bạn về nhà.”

Cảm xúc xô đẩy trong Kim trước khi cô gật đầu.

“Có thể Emily à.”

“Cho cháu xem ảnh đi. Suzie có thể làm thế vì cháu.”

Đứa trẻ này không hề ngây thơ như cô vẫn nghĩ.

Matt lấy bản phác họa từ trong túi và mở nó ra. Nhìn vào đó, Emily nín thở rồi quay nhìn ra chỗ khác.

“Có phải kẻ cháu đã thấy trước đó không?”

Emily gật đầu nhưng không hề nhìn lại, chỉ siết chặt tay Kim. Matt gấp bản vẽ lại và cất đi.

“Được rồi Emily. Chú không cho cháu xem lần nữa đâu. Đây có phải người đã bắt cóc cháu không?”

“Vâng chú ạ, người này có một con mèo con màu vàng. Hắn nói con mèo đáng thương cần được ôm ấp. Cháu ôm con mèo thì hắn dán băng keo vào miệng cháu và cho cháu vào xe tải. Hắn túm lấy con mèo vứt ra ngoài cửa rồi trói chặt cháu lại. Hắn lái đi một đoạn rồi vứt Suzie lên.”

Con bé nhắm mắt. “Cháu đã vui biết mấy khi nhìn thấy Suzie vì cô ấy là bạn thân nhất của cháu và cháu không còn cảm thấy sợ hãi nữa.”

Kim ngồi lại và lắng nghe, cảm thấy thỉnh thoảng Emily lại vặn vẹo những ngón tay khi Matt hỏi. Con bé nhớ rất rõ ràng khoảng thời gian bị giam cầm ấy.

“Điều gì xảy ra vào cái ngày cuối cùng?” Matt hỏi. Cô hiểu anh ta sẽ nói tiếp điều gì.

“Một người đàn ông cao lớn tới và túm lấy tóc cháu. Suzie thì cố níu lại. Bạn ấy gào thét… cả hai chúng cháu đều gào thét nhưng người đó đánh bạn cháu, bạn ấy bị ngã nhào ra sau. Cháu nhìn lại, cháu gọi tên nhưng bạn ấy bất động.”

Kim nhìn xuống những vụn bánh còn sót lại trên bàn chưa được lau chùi.

“Hắn cho cháu lên xe tải, lái xe một hồi và ném cháu ra. Hắn quay cháu vài lần và ném ra sàn.

Cháu nghe thấy tiếng lái xe đi nhưng cháu không nhìn được vì bị một mảnh vải che mắt và cháu rất chóng mặt.”

Matt nghiêng người về phía trước. “Emily, cháu có thể nhớ thứ gì khác không? Trong ngày hôm đó ấy? Cháu có nghe thấy âm thanh nào hay nhìn thấy bất kì cái gì cho cháu hình dung nơi bị giam giữ không?”

Emily lắc đầu. “Cháu quá sợ hãi. Cháu không biết chúng định làm gì mình. Cháu chỉ biết khóc và…”

“Được rồi Emily,” Kim làm dịu con bé lại. Đứa bé đã nhớ lại khá nhiều. Nhưng đáng tiếc là không giúp được gì nhiều lắm.

Một luồng gió lạnh xộc vào khiến Kim chú ý.

Julia Trueman đang bước vội về phía họ. Hai mắt cô ta đỏ au trên khuôn mặt nhợt nhạt, cô ta chỉ nhìn chăm chăm về phía đứa con gái. Kim tránh đường cho cô ta đi. Matt cũng làm theo.

Một người đàn ông hấp dẫn với mái tóc vàng theo sát gót. Biểu hiện của anh ta thì không hoảng hốt như vợ mình nhưng rõ ràng sự căng thẳng thì len lỏi vào từng động tác của anh ta.

Họ ôm nhau, khóc, ôm nhau rồi lại khóc.

“Thật hạnh phúc không gì sánh nổi,” Matt nói với Kim nhỏ nhẹ. “Có thể vài lần nữa…”

“Cô Thanh tra, cảm ơn cô rất nhiều,” ông Trueman nói khi buông tay ra.

Kim khoanh tay lại. “Con bé đã gọi cho tôi. Nó cần được giúp đỡ.”

Mặt Julia Trueman căng thẳng với ánh mắt đầy sợ hãi và miệng cứng đờ. Julia có lẽ đã trách mắng con bé vì Emily đã bỏ đi. Nếu cô không tới và hỏi những câu hỏi thì mọi sự đã không đến nỗi.

Nhưng Kim nghĩ cô ta đã đúng.

Kim hiểu rằng cô cần có một cơ hội cuối. Cô ra hiệu cho họ đi sang bên cạnh để nói chuyện, để Matt giúp Emily chú ý chỗ khác.

“Tôi hiểu thật khó khăn cho các vị nhưng nếu Emily có thể cung cấp nhiều thông tin hơn thì sẽ tốt cho việc điều tra của chúng tôi. Con bé cầu xin giúp đỡ, tôi nghĩ con bé có thể nhớ những chi tiết có ích cho chúng tôi, những chi tiết này không nằm ở lớp ngoài cùng của ý thức.” Kim hít một hơi dài. “Nếu chúng ta thử thôi miên…”

Cô ta khẽ thốt lên một tiếng. Người chồng nắm lấy tay cô ta trấn an.

“Cô Thanh tra, chúng tôi đã cố gắng hết sức để con bé không còn nghĩ gì đến sự việc xảy ra trong quá khứ nữa. Tôi không nghĩ là…”

“Và điều đó có thực sự hiệu quả không?” Kim nhẹ nhàng hỏi. “Tôi không có ý xúc phạm nhưng kẻ bắt cóc có thể lấy mạng Emily. Con bé yêu hai người rất nhiều nhưng nó không hề hạnh phúc.”

“Nhưng nếu chúng tôi cho phép con bé nói thì chúng có thể tới tìm nó? Dù gì thì cũng có bắt nổi chúng đâu.”

Giọng người đàn bà phảng phất sự buộc tội và Kim bỏ qua. Julia có quyền làm như thế.

Kim biết cô chỉ còn duy nhất một lựa chọn.

“Vì chúng đã lặp lại hành động lần nữa thưa cô Trueman.”

“Ôi, Chúa ơi, không,” cô ta hoảng hốt, lấy tay che miệng. Chồng cô ta thảng thốt trong hơi thở.

“Tôi không thể cho các vị biết thêm bất kì chi tiết nào. Sự việc đang rất cấp bách nên tôi phải yêu cầu các vị giữ bí mật nhưng có hai đứa trẻ khác đã bị bắt đi hôm chủ nhật.”

“Và cô nghĩ cùng bọn đã bắt Emily?” Ông Trueman hỏi.

“Chúng tôi khá chắc chắn là như vậy,” cô nói với anh ta rồi nhìn về phía bà vợ. “Nếu các vị cho phép chúng tôi nói chuyện với Emily, tôi thề sẽ không khoan nhượng cho tới khi lũ khốn bị bắt.”

Kim không để ý rằng Emily đã ở gần đó cho đến khi nó bước lại gần chỗ bố mẹ nó.

“Mẹ ơi, hãy để con nói nhé. Con xin mẹ. Con sẽ làm mọi điều để giúp Suzie có thể trở về.”

Khi Kim thấy sự đồng ý hiện lên từ phía bậc phụ huynh, cô muốn ôm thật chặt đứa trẻ dũng cảm này.

Julia gật đầu. “Được rồi. Hãy cho chúng tôi biết nếu cô cần giúp gì.”

Kim cảm ơn họ trước khi họ đi ra phía cửa.

Cô bước về phía góc nhà hàng và gọi điện thoại cho Woody. Ông hứa sẽ cử một chuyên gia thôi miên giỏi tới vào sáng mai.

“Ồ, tôi nghĩ mình xứng đáng một tách cà phê. Cô muốn uống không?” Matt hỏi.

Cô hơi ngần ngừ nhưng rồi gật đầu. Cô chỉ có thể uống cà phê với anh ta mặc dù cô cũng chẳng muốn đến thế.

Cô chỉ muốn lái xe trên đường, tìm kiếm kẻ mà Emily đã nhìn thấy, nhưng cô biết hắn đã cao chạy xa bay rồi. Quan trọng hơn, hắn đã nhìn thấy cô chưa?

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.