Kim nhìn về phía Matt. “Vậy chúng ta đang tạo sự gắn kết, tâm sự tình đời và hướng tới sự tôn trọng lẫn nhau à?”
“Ôi trời, chỉ là một cốc cà phê thôi mà.”
Kim nhấp một hụm. Chỗ bán pizza mang đi ấy có cà phê khá ngon.
“Tôi thấy rồi,” cô nói, khẽ nhếch môi cười.
“Thấy gì?”
“Cảm xúc. Lộ ra một chút khi anh nói chuyện với Emily nhưng đừng lo, chỉ là tôi hay để ý thôi.”
“Cô nghĩ mà xem, cô không thể làm thế đúng không? Tôi mua cho cô một ly cà phê. Tất cả chỉ là mười phút đình chiến thôi, nhưng cô không làm được như thế.”
Cô lờ mờ hiểu ý anh ta. “Công bằng đấy. Quá khứ của anh như nào? Anh là đàm phán viên cảnh sát à?”
Anh ta gật đầu. “Ừ, cho tổ chức Met.”
“Nhưng không làm nữa đúng không?”
“Không.”
“Lạy Chúa, tôi nghĩ tôi thiếu kĩ năng xã hội.”
“Xin lỗi nhé. Tôi không giỏi nói chuyện phiếm.”
Sự tương đồng bắt đầu làm cô hơi ngạc nhiên. Dở thật, cô ghét vì Bryant đã đúng.
Kim nhận ra Matt rất hào hứng khi nói về công việc của mình. Hỏi anh ta về công việc khiến anh ta nói nhiều hơn và cô không phải mất sức nhiều.
“Met cho anh ra nước ngoài à?”
Anh ta gật đầu. “Họ bảo tôi đi tới Mexico. Cháu gái của một thành viên trong tổ chức Gia đình chúa tể đã bị bắt cóc. Con bé quay trở về bốn mươi tám giờ sau đó.”
“Tất cả các vụ đều thuận lợi chứ?”
Anh ta lắc đầu. “Chúng là những bang khác nhau. Lí do chính cho việc bắt cóc trẻ con ở Nam Mỹ là để tài trợ cho các tổ chức khủng bố. Dù đó là việc làm ăn của bọn chúng, thì cô cũng không bao giờ nên lơ là kẻ mà cô đang phải giải quyết.”
“Tiếp đi,” Kim giục. Đầu óc cô đã mụ mị rồi nên tốt nhất là cho tâm trí nghỉ ngơi mười phút. “Anh cứ nói tiếp đi.”
Anh ta nhấp một ngụm cà phê. “Quyết định đầu tiên của cô là, đồng đội hay đối đầu. Cô định chống đối hay hợp tác? Tôi đã từng nói với cô rồi, không có nhiều bậc phụ huynh sẽ ủng hộ chiến lược mang tính đối kháng khi đang đàm phán trên tính mạng của con cái họ đâu. Các băng đảng thường sẽ đưa thẳng ra một yêu cầu. Kĩ thuật xử lí được ứng dụng dựa trên thông tin chúng đưa ra.”
“Ví dụ như?”
“Có nhiều kiểu. Ví như bọn này dùng chiêu đấu giá, đấu giá từng bước một để tạo ra một cuộc cạnh tranh. Bước ngoặt là khi một bên đưa ra những điều khoản không thể thương lượng được. Đó gọi là kiểu ông ba bị, khi cô cho một điểm nào đấy là không mấy quan trọng nhưng sau đó lại lợi dụng điểm đó.
"Sự lưỡng lự, là khi cô thể hiện phản ứng cơ thể mạnh mẽ tới một yêu cầu như hít một hơi thật sâu. Sẽ hiệu quả khi nói chuyện điện thoại nhưng lại không nếu nhắn tin. Có nhiều chiêu tung hứng, nắn gân và cả trò người tốt, người xấu kinh điển nữa…”
“Cái nào hữu hiệu nhất?”
Anh ta suy nghĩ một lát. “Không có gì khác biệt, miễn là cô chơi đúng luật. Bọn nó hiểu mấy thủ thuật hơn chúng ta đấy. Chúng chờ điều đó. Có một thỏa thuận ngầm rằng nếu ai chơi đẹp, cả hai bên cùng có lợi.”
“Nghĩa là bọn bắt cóc lường được chiến thuật chúng ta dùng à?”
Matt gật đầu. “Mấu chốt là luôn thành thật với chiến lược. Bọn nó không thích cái gì bất ngờ đâu. Nếu cô lật lọng khiến chúng sợ thì không phải ý hay.”
“Chúng sẽ luôn tuân theo kế hoạch chứ?”
Anh ta lắc đầu. “Không, có một vụ ở Panama. Hai người chúng tôi cố gắng cứu một cậu bé 5 tuổi, con của một quan chức chính phủ.
"Không may những bài báo nói về việc thừa kế gần đây bị phóng đại quá. Chúng tôi, một người đóng vai người tốt và và một người đóng vai kẻ xấu và trong vòng hai ngày đã thương lượng để chúng giảm bớt một phần ba tiền chuộc. Cách này khá hiệu quả. Tôi là kẻ xấu, không cho chúng gì hết, và một người khác là Miguel đề nghị giảm bớt số tiền.
"Chúng tôi thay phiên nhau trả lời điện thoại và liên tục buộc chúng giảm mức yêu cầu. Chúng tôi hiểu rằng thằng bé được an toàn. Bố mẹ nó nhận được một email có ảnh nó đuổi theo một con gà và vẫn mặc chiếc quần của nó trên người.
"Thấy không, chúng làm cách đó. Chúng mang thằng bé đến một ngôi làng xa xôi hẻo lánh và cho nó vào một nhà nào đó, cho ăn và chơi với lũ trẻ ở đấy. Mục đích của chúng không phải là giết chết bọn trẻ. Mà chỉ là để tài trợ cho lí tưởng chúng theo đuổi thôi.”
“Chuyện gì đã xảy ra?” Kim hỏi.
“Chúng tôi gần kết thúc rồi, cả bọn họ cũng hiểu điều đó. Chỉ cần thêm một ngày nữa là thỏa thuận được đưa ra. Miguel nhận điện thoại khi tôi đang ở ngoài. Anh ta thay đổi kế hoạch và đưa ra một đề xuất không thể thương lượng cuối cùng.”
“Vì sao?”
Matt thở dài và nhún vai.
“Cố thêm yếu tố bất ngờ và nghĩ rằng điều đó sẽ khiến chúng lo lắng mà nhượng bộ; cố làm gia đình ấn tượng, tiết kiệm tiền cho họ.”
“Điều gì xảy ra tiếp?” Kim hỏi, cảm thấy sự sợ hãi trào lên trong dạ dày.
“Chúng dập máy và không gọi lại nữa. Xác của Ethan được tìm thấy sáu giờ sau đó.”
“Lạy Chúa.”
Tay trái Matt xoay cốc cà phê đã cạn, tay phải nắm chặt lại.
“Cách đây lâu chưa?”
“Bốn ngày rưỡi rồi.”
“Ôi Matt, tôi…”
“Đừng,” anh ta nói, giơ tay lên.
“Hãy dành sự đồng cảm cho thằng bé xấu số ấy.”
Kim hiểu. “Các anh có cố gắng bắt bọn khốn đó không?”
“Đôi khi có một cuộc điều tra nửa vời để khảo sát điểm thả nạn nhân, nhưng tầm hai tư phần trăm dân số Panama vẫn sống trong nghèo đói. Lượng tội phạm nhiều hơn số muốn chống lại chúng.”
Kim lặng thinh ít phút. “Thế thì chúng ta nên kì vọng gì tiếp đây?”
“Một sự thúc giục. Chúng muốn nhắc nhở các bậc cha mẹ về những gì họ có thể mất, mục đích để đòi được nhiều hơn. Chúng có thể gửi email kèm âm thanh về tiếng hét của con họ hoặc thứ gì đó giống như lời khẩn thiết cầu xin của đứa trẻ - điều đó chứng minh đứa trẻ vẫn còn sống.”
Kim hiểu điều đó.
“Một khi cô nhận được ‘sự thúc giục’ nghĩa là thời gian của cô đang rất hạn hẹp. Chúng không cần các cô bé nữa. Như Inga ấy.” Anh ta ngừng một lát. “Cô hiểu đúng không đấy? Không thể kết thúc cuộc chơi. Ngày tìm thấy những đứa trẻ thì chúng đã chết rồi.”
Kim nuốt nước bọt và gật đầu. Cô hiểu.