Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 63

❊ ❊ ❊

Kim dành phần lớn thời gian của chuyến đi thứ hai để tiên đoán về quyết định phê duyệt phương án phong toả báo chí.

Cô biết họ chỉ đang cố trì hoãn thời gian việc ngăn chuyện này khỏi báo chí. Những cuộc gặp bị huỷ và những ngày vắng mặt ở trường sẽ sớm thu hút sự chú ý. Chưa kể đến sự đe dọa từ Tracy Frost. Mọi người sẽ bàn tán. Bạn bè sẽ bắt đầu gọi điện hỏi thăm. Gia đình nội ngoại hai bên sẽ chất vấn và trước khi họ biết thì đã có tin nóng trên Sky News.

Bất chấp việc phong toả báo chí đã triển khai trước khi cô nhận vụ này, Kim biết là nếu nó trở thành nước đi sai, cô sẽ thành con dê tế thần và sự nghiệp của cô sẽ đi tong. Phần lớn các thanh tra có thể nhớ đến vụ án của Lesley Whittle, không chỉ nỗi kinh hãi về chuyện đã xảy ra với cô gái 17 tuổi mà còn như là một bản di chúc về chuyện sẽ xảy ra với sự nghiệp của các thanh tra nếu mọi việc thất bại.

Lesley đã bị bắt cóc từ nhà riêng ở Shropshire năm 1975. Những kẻ bắt cóc được biết đến với biệt danh Báo Đen do mặc đồ trùm thân đen trong những vụ đột kích bưu điện.

Nielson đã tiến hành hơn bốn trăm vụ cướp và ba vụ bắn chết người trước khi hắn bắt cóc con bé và đặt con bé trong trục thoát nước tại một công viên ở Staffordshire.

Một lệnh phong toả báo chí đã được triển khai sớm nhưng việc điều tra lại rất cẩu thả ngay từ bước đầu, hai lần cố đàm phán với yêu cầu của Nielson cho năm mươi ngàn bảng đều thất bại.

Cơ thể của Lesley cuối cùng được tìm thấy với đầu được trùm kín và bị treo vào một cạnh của trục thoát nước. Mãi mãi không xác định được rằng cô bé đã rơi xuống từ rìa hay Nielson đã đẩy cô bé. Cô bé chỉ nặng khoảng bốn mươi bốn ki-lô-gam, dạ dày và ruột hoàn toàn trống rỗng. Thanh tra trưởng phụ trách vụ án đó đã bị giáng chức xuống làm nhân viên cạo giấy.

Nếu thanh tra trưởng mà còn bị đối xử vậy, Kim biết cô vẫn còn may nếu kiếm được công việc ban đêm trông coi bãi phế liệu.

Quyết định duy trì sự phong toả được dựa trên sự cân nhắc giữa lợi ích của việc công chúng chú ý với thiệt hại do những manh mối sai. Có một mức độ đáng kinh ngạc cho sự quan tâm của báo chí, do bị thu hút bởi những câu chuyện giật gân về việc bắt cóc của hai cô bé, với vô số các phóng viên săn lùng câu chuyện, phỏng vấn phụ huynh, câu chuyện phía sau và quá khứ. Cả hai gia đình sẽ sống cả đời về sau phơi mình cho thiên hạ săm soi, moi móc và phán xét. Kim biết đó sẽ là một trải nghiệm đau lòng cho riêng Karen, chưa kể những người kia.

Nhưng có rất ít lợi ích từ việc biến vụ án thành công khai. Không có mặt nào của cuộc điều tra có thể được cải thiện bởi sự can thiệp của báo chí.

“Còn bao xa?” Kim hỏi khi đang dần trở nên mất kiên nhẫn. Thời gian ngồi trong xe không giải quyết được việc gì. Bryant nhìn vào định vị GPS. “Còn tầm ba ki-lô-mét nữa thôi.”

Họ đã rời xa những khu nhà xưởng của các thị trấn công nghiệp và đi vào lớp vành đai xanh đầu tiên, nơi nhà dân san sát nhau, ngăn cách bởi một cửa tiệm hiếm hoi hoặc một quán rượu nhưng đều có vườn phía sau hướng ra những cánh đồng. Tuy nhiên chúng lại đang biến thành cơn ác mộng tồi tệ nhất của Kim. Con đường bị cỏ phủ ở cả hai bên và tín hiệu điện thoại di động bị gián đoạn.

Sự khó chịu bắt đầu cựa quậy trong bụng cô. Đi xa dần khỏi chốn văn minh thành thị khiến cô thấy lo lắng. Cô thấy thoải mái giữa những tòa nhà cao tầng sặc sỡ và những khối sắt thép xi măng xù xì. Cô thích việc hít thở hỗn hợp các chất ô nhiễm bao quanh cô, thích việc hàng ngàn người bon chen nhau để giành một mảnh không gian. Cô đã quen được đánh thức bởi tiếng còi xe và tiếng gầm rú của động cơ chứ không phải tiếng chim hót, những bóng râm tạo nên từ những khối nhà văn phòng chứ không phải từ những hàng cây.

Máy định vị GPS báo rằng điểm đến nằm bên phải.

“Giọng nữ của cái máy này có biết cười không?” Kim hỏi. Một mã bưu chính thông thường sẽ bao gồm mười hai ngôi nhà. Ở chỗ như này chắc cũng vài ki-lô-mét là ít.

“Chúng ta đang tìm nhà số 4 ngõ Larksford,” Bryant nói.

Họ đi qua cánh cổng có gắn số 5.

“Tôi không biết số nhà đây đánh tiến hay lùi nên tôi sẽ đi tiếp.”

Bốn trăm mét sau họ thấy số 6.

Anh lái quay về số 5 và sau đó đi chậm với tốc độ gần hai mươi ki-lô-mét một giờ. Một hàng rào cao hai mét chạy dọc theo con đường. Cuối cùng họ quay lại ngôi nhà có cánh cửa kép ghi rõ ràng đây là số 3.

“Được rồi, đi từ thích thú nhẹ đến cực kì nghiêm trọng chỉ trong khoảng mười phút,” cô nói khi Bryant quay xe lại lần nữa.

Lần này họ đi như rùa bò trên đường. Kim săm soi từng xen-ti-mét trên hàng rào, cô hiểu rằng họ đang tìm kiếm một gia đình không muốn nhà mình bị phát hiện. Họ đã chuyển nhà và đổi họ từ Billingham sang Trueman.

“Ở kia,” cô chỉ.

Một cánh cổng mà bậc thềm cao ngang eo, bề rộng chưa đến một mét chia hàng rào liền mạch ra làm hai khối bằng nhau. Không có hòm thư cũng chẳng có số nhà.

Bryant đánh lái lên vỉa hè một nửa xe và đỗ xe.

Bước qua cánh cổng, những cây thủy lạp tiếp tục thành những tường thành quây kín xung quanh. Kim cảm thấy mình như đang ở trong mê cung. Sau mười bước chân, họ được chào đón bởi một cánh cổng sắt rèn đơn độc lộ ra giữa hai lớp tường gạch. Phía trên của mỗi bức tường là một lớp khảm đầy những mảnh vỡ của chai thủy tinh. Bất kì ai cố gắng trèo qua bức tường này sẽ có kết cục giống như nhét cổ chân vào máy xay sinh tố.

Cánh cổng sắt kết thúc với những mũi giáo nhọn cao chừng ba chục phân - được xếp uốn lượn thủ công để khớp với thiết kế của cánh cổng; nhưng tất cả các mũi giáo đều giống nhau.

“Có vẻ hòa đồng xã hội quá nhỉ,” Bryant quan sát khi nhấn chuông ở bức tường bên phải.

“Cô Trueman?” Bryant nói. Có một giọng nói rất trầm tĩnh xác nhận lại tiếng gọi của họ.

“Các người là ai?” Giọng nói đó đáp lại, không xác nhận hay phủ nhận.

“Chúng tôi là Thanh tra Sergeant Bryant và Thanh tra Stone.”

“Vui lòng đưa thẻ ngành lên phía camera.”

Bryant nhìn quanh để tìm camera khi anh lấy thẻ ngành từ túi ra.

“Cái thứ quái quỷ đó ở đâu vậy?” Anh gắt lên.

Giọng nói kì lạ cất lên. “Nó ở trên cái loa phát tiếng gần với chuông.”

Bryant dòm lại gần hơn. “Chúa ơi, bé tí thế này.”

Kim nhìn theo ánh mắt của anh. Camera quan sát bé tí tẹo trông như một miếng băng dán vết thương.

“Còn người kia nữa,” giọng nói cất lên.

Kim đưa thẻ ngành của cô ra và Bryant giơ nó lên.

“Được rồi, giờ các người muốn gì?”

“Tôi muốn vào trong và nói chuyện với các vị,” Bryant nói ngắn gọn.

Cũng như Kim, anh bắt đầu mất kiên nhẫn với trò chơi trốn tìm này.

“Tôi muốn biết đó là về việc gì, Thanh tra ạ.”

Kim nhoài người về phía trước. “Đây là vấn đề liên quan đến con gái cô, thưa cô Trueman, vậy nên làm ơn mở cửa để chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng.”

Có tiếng cạch từ phần giữa cánh cổng. Bryant đẩy tay nắm. Nó vẫn đứng yên.

“Sếp, tôi thực sự đang mất đi…”

Một tiếng cạch thứ hai từ phía trên của cánh cửa và tiếng thứ ba từ phía dưới.

“Ba lớp khóa điện?” Bryant nói. “Cô ta có gì trong đó vậy - Chúa Tể Lucan đeo Kim cương Hi vọng cưỡi trên thần mã Shergar chăng?”

Kim thở dài khi đóng mạnh cánh cửa lại phía sau lưng. “Không, Bryant ạ, chỉ là con của cô ta thôi.”

Ba chiếc tự động chốt lại như cũ.

Họ bước vào một khu đất rộng xấp xỉ tám nghìn mét vuông. Con đường từ cổng đi giữa hai hàng cỏ đều nhau.

Ở bên trái, phía trước cửa sổ phòng bếp là một chiếc xích đu đơn. Bức tường bao quanh toà nhà, và lớp thuỷ tinh cũng vậy. Khi họ đến gần phía trước ngôi nhà, cánh cửa gỗ sồi nặng nề được mở ra bởi một người phụ nữ kiểu con lai nhỏ nhắn mặc quần jeans và áo phông của đàn ông. Chiếc áo loang lổ màu xanh vỏ chanh.

“Cô Trueman?” Bryant hỏi, chìa tay ra.

Cô ta bắt tay đáp lễ nhưng không nở nụ cười. Cô ta lùi lại và để cho họ vào, đưa mắt cẩn thận nhìn xung quanh trước khi đóng cánh cửa phía sau họ lại.

Kim thấy có năm cánh cửa và một chiếc cầu thang nhưng người phụ nữ này không chỉ vào bất kì cái nào trong số chúng.

“Cô nói chuyện này là về con gái tôi?”

Kim bước lên phía trước. “Cô Trueman, chúng tôi cần nói chuyện với cô về vụ bắt cóc Emily.”

“Các cô đã bắt được bọn chúng rồi sao?” Cô ta hỏi, siết chặt hai bàn tay.

Kim lắc đầu và khuôn mặt của người phụ nữ xịu xuống.

Hai bàn tay của cô ta liên tục vặn xoắn vào nhau. “Vậy thì chuyện gì?”

“Chúng tôi đang xem xét vụ án này một lần nữa, cô Trueman ạ, và chúng tôi muốn có sự giúp đỡ của cô.”

Kim không đời nào để cho người phụ nữ này đoán được chuyện tương tự lại xảy ra. Sự căng thẳng tỏa ra từ Julia Trueman có thể xé vụn cô thành hàng triệu mảnh. Mẹ của Emily chỉ ra phía một cánh cửa. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong hành lang. Không có âm thanh nào của ngôi nhà: không có tivi, không có radio và không có tiếng chuyện trò. Sự yên lặng của căn nhà dày đặc và bức bối.

Cánh cửa dẫn vào một phòng nhỏ có ghế ngồi. Những chiếc ghế sofa phồng lên đối diện với lò sưởi đang cháy. Bức tường phía sau chất đầy sách và sách, từ sàn lên đến trần. Một cửa sổ nhỏ nhìn ra phía sau của khu đất. Một lớp sỏi rải kết thúc ở chân một cánh cửa gỗ dày cao ngang bức tường.

Kim đoán lớp rải đó dẫn đến cái ngõ tiếp xúc với thế giới văn minh cách vài dặm đường.

Cô ta ngồi trên thành chiếc ghế đơn. Còn họ ngồi ghế sofa.

“Hôm qua chúng tôi nói chuyện với cô Cotton. Cô ấy…”

“Cô ấy làm sao?” Người phụ nữ hỏi nhanh.

“Theo tôi thấy thì hai người không còn nói chuyện với nhau nữa?”

“Làm sao mà có thể được?” Người phụ nữ hỏi. “Tôi giữ được con gái của mình còn cô ấy mất con của cô ấy. Làm sao tôi nhìn mặt cô ấy được. Chúng tôi đã từng như chị em gái. Tôi nhớ cô ấy. Tôi nhớ cả hai bọn họ.”

Cô ta đưa mắt nhìn ra bức tường có cánh cửa phía sau lưng họ.

Bức tường đối diện với chiếc ghế đơn.

Đôi mắt của Kim ngừng ở một bức ảnh đóng khung đã bám bụi có hình sáu người bọn họ ngồi quanh một chiếc bàn có những đĩa hải sản lớn. Mặt của họ đỏ lên do cháy nắng.

“Ngày nghỉ chung cuối cùng của chúng tôi,” Trueman nói khẽ.

“Suzie là một đứa trẻ xinh đẹp. Tôi còn là mẹ đỡ đầu của con bé nữa. Jennifer và tôi là bạn bè từ thời đi học. Nhưng mọi thứ đã bị phá hủy trong mấy ngày đó.”

Kim đang sắp sửa hỏi về tiền chuộc thì người phụ nữ đó nhìn chăm chú vào cô.

“Thanh tra à, cô có biết cô là kiểu người như thế nào không? Ý tôi là cô có thật sự biết không?”

“Tôi nghĩ là tôi biết.”

“Và tôi cũng vậy - cho đến khi một tin nhắn khiến tôi phải tự vấn lại mọi thứ. Điều những kẻ đó đã làm là không thể tha thứ. Chúng tôi đều biến thành một thứ chỉ có trong những cơn ác mộng tồi tệ nhất. Sự tuyệt vọng và nỗi sợ tạo nên những thứ kinh hoàng với một con người.”

Kim muốn hỏi một câu hỏi quan trọng với cô nhưng cảm thấy đằng nào cuộc trò chuyện này cũng đang đi theo hướng ấy.

“Tình bạn của chúng tôi cũng không là gì khi so với mạng sống con cái. Bạn thân nhất đột nhiên thành kẻ thù của tôi. Chúng tôi bị giam hãm trong trận chiến siêu thực này và chỉ một người có thể thắng.”

“Cô có trả tiền chuộc không?” Kim hỏi khẽ.

Người đàn bà nhìn Kim, khuôn mặt biến sắc. Đôi mắt cô ta lưu lại sự kinh hoàng của thời khắc đó. Và cả nỗi xấu hổ.

“Không, chúng tôi không trả. Nhưng chúng tôi định làm thế,” cô ta nói trung thực.

Kim và Bryant đưa mắt nhìn nhau.

“Vậy tại sao Emily được thả mà Suzie vẫn chưa được?”

Trueman nhún vai. “Chúng tôi không biết. Chúng tôi cũng tự hỏi bản thân chuyện đó hàng triệu lần.”

Kim tự hỏi ai lại ra quyết định như vậy và tại sao?

Một cánh cửa mở khẽ và một cái đầu ló ra.

Lớn hơn một chút và xanh hơn một chút so với bức hình trên tường, nhưng Kim vẫn nhận ra Emily. Cô bé ngậm miệng lại ngay khi nhận ra sự có mặt của những người lạ. Ngay lập tức đôi mắt cô bé lộ vẻ hoảng hốt khi nhìn sang mẹ mình.

Cô ta đứng dậy. “Ổn mà, Emily. Con học xong bài lịch sử chưa?”

Cô bé gật đầu nhưng ánh mắt lại hướng về Kim.

Mặc dù Trueman cố chắn đường của cô con gái, cô bé vẫn vòng qua mẹ mình và bước vào phòng.

“Emily, không có gì phải lo cả. Lên tầng đi và bắt đầu…”

“Các cô tìm thấy Suzie chưa ạ?” Cô bé hỏi tràn đầy hi vọng.

Kim nuốt nước bọt và lắc đầu. Đôi mắt cô bé tràn đầy nước mắt nhưng cô bé đã dũng cảm giữ chúng lại.

Đã mười ba tháng trôi qua kể từ thử thách đó, nhưng rõ ràng cô bạn thân kia chưa bao giờ xa rời tâm trí cô bé.

“Emily, làm ơn lên tầng. Mẹ sẽ lên trong một phút để chấm bài của con.”

Emily ngần ngừ nhưng bàn tay của mẹ đặt lên cánh tay bắt cô bé phải nghe lời.

“Cô bé không đến trường sao?” Bryant hỏi.

Trueman đóng cửa lại và lắc đầu. “Không, Emily học tại gia. Như vậy an toàn hơn.”

“Chúng tôi có thể dành ít phút với cô bé được không?” Kim hỏi mềm mỏng.

Trueman lắc đầu kịch liệt. “Không, điều này là không thể được. Chúng tôi không nói về chuyện đó, với con bé hay bất kì ai. Tốt nhất là để con bé quên đi.”

À, chuyện đó có vẻ không hiệu quả lắm. Cứ mỗi phút đang thức bị nhốt trong pháo đài này mà không có tương tác xã hội chính là một lời nhắc nhở liên tục về nguyên nhân tại sao.

“Emily có được tư vấn tâm lí không?”

Trueman lắc đầu. “Không, chúng tôi quyết định cứ để mọi việc sau lưng thôi. Trẻ con nhanh phục hồi và sẽ sớm ổn trở lại. Chúng tôi không muốn nhà tâm lí trị liệu nào đặt những cảm giác tội lỗi vào đầu con bé, nói với con bé nó nên cảm thấy thế nào. Việc đó không giúp ích gì cả.”

Kim mông lung tự hỏi những cảm xúc tội lỗi mà người đàn bà này cố chôn giấu là của ai.

“Vậy nên, tôi xin lỗi tôi không thể để các vị đến gần con bé. Các vị sẽ mang tất cả những chuyện đó quay lại.”

Từ những gì Kim có thể thấy, chuyện đó chưa bao giờ biến mất. Với bất kì ai trong số họ.

Trueman vẫn đứng ở bậu cửa. “Bây giờ, xin các vị thứ lỗi tôi còn việc đang dở.”

Kim đứng lên và đột nhiên có một ý nghĩ.

“Liệu họ có cho cô một điểm giao dịch không?”

Nếu gia đình này đã chuẩn bị trả tiền thì chắc họ phải biết làm như thế nào.

Trueman ngần ngừ.

“Làm ơn, cô phải hiểu chúng tôi cần sự giúp đỡ của cô ngay lúc này.”

“Và các cô cũng phải hiểu là tôi biết chúng vẫn còn ở ngoài kia.”

“Tôi hiểu rồi, nhưng chúng sẽ không quay lại vì Emily.”

“Tôi có nghe như vậy, nhưng tôi không tin chúng. Tôi sẽ không chấp nhận bất kì lời đảm bảo nào của các cô đâu.”

Kim thở dài.

“Nhưng tôi sẽ kể cho cô nếu cô đảm bảo rằng từ giờ trở đi cô sẽ để chúng tôi yên.”

Kim có thể thấy cô sẽ không bao giờ có thể gặp Emily một mình nên cô phải chấp nhận những gì cô có thể lấy được lúc này.

Cô gật đầu đồng ý.

“Tiền sẽ được thả vào một thùng rác trên phố Wordsley High vào thứ tư, lúc 12 giờ.” Cô ta chau mày. “Nhưng các cô lẽ ra phải biết điều đó. Các cô vẫn giữ chiếc điện thoại cũ của tôi mà.”

Khỉ thật, Kim nhận ra quá muộn rằng cô đã bị hớ. Nếu họ điều tra vụ án cũ như cô nói, cô chắc đã kiểm tra bằng chứng đó rồi - nó vẫn ở trong kho vì vụ án không bao giờ được giải quyết.

“Tôi đã kiểm tra rằng đó là cuộc hội thoại cuối cùng cô có,” Kim nói nhanh.

Trueman gật đầu xác nhận.

Ngay khi rời khỏi nhà này, cô sẽ bảo Dawson đến lấy chiếc điện thoại.

Kim lấy danh thiếp ra và đặt lên trên bàn hành lang. “Nếu cô nghĩ còn gì có thể có ích, xin hãy gọi cho tôi.”

Suýt nữa thì từ miệng cô bật ra chuyện rằng Jenny Cotton khát khao đến tuyệt vọng để an táng cho con gái mình. Nhưng cô đã không nói.

Bryant đi về phía xe nhưng Kim bước quay lại.

“Nghe này, tôi hiểu rằng cô muốn bảo vệ con, nhưng như thế này là quá nhiều. Cô đang bóp nghẹt con bé. Con bé cần ra ngoài gặp gỡ mọi người. Con bé cần chạy nhảy cười đùa với bạn bè cùng trang lứa. Con bé cần có những kí ức tích cực trước khi nó có thể quên đi những kí ức tồi.”

Gương mặt người phụ nữ không đổi. “Cảm ơn, nhưng tôi nghĩ tôi biết cái gì là tốt nhất cho con gái tôi.”

Kim lắc đầu. “Không, đây chỉ là điều tốt nhất cho bản thân cô mà thôi. Con bé sẽ biến thành một đứa trẻ căng thẳng và bất an luôn sợ hãi bất kì ai mà nó gặp.”

“Thanh tra ạ, tôi đang giữ cho con mình được sống.”

Kim nhìn quanh và thấy hoàn toàn thiếu vắng niềm vui.

“Đúng, nhưng đây đâu phải là sống?”

Căn cửa gỗ sồi nặng nề bắt đầu đóng trước mặt cô, nhưng Kim đã kịp nhìn thấy cái bóng bước lên phía trên cầu thang.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.