Thời gian như ngưng đọng trong phòng. Matt lên tiếng: “Đưa điện thoại cho tôi,” anh ta khó chịu.
Mọi người đổ dồn về phía anh ta. “Những đứa trẻ không cần một vở kịch dài kì như thế này đâu. Hãy để tôi cầm điện thoại.”
Karen nhìn trân trối ra hành lang và Elizabeth nhìn cô ta.
Kim gật đầu đồng ý. Bầu không khí quá ngột ngạt khiến anh ta chẳng thể thực hiện được vai trò của mình. “Hãy để Matt dùng điện thoại và bắt đầu cuộc chiến đi.”
Kim lấy điện thoại trên tay Elizabeth và nhặt chiếc của Karen trên bàn cà phê rồi đưa tất cả cho Matt. Anh ta đi ra không nói một lời nào.
“Gì chứ… tôi chỉ nói lên sự thật mà thôi,” Stephen nói không nhắm vào ai cụ thể.
“Đấy chẳng phải sự thật của anh để mà nói đâu,” Karen nói như vỡ òa trước khi chạy ra khỏi phòng.
Ôi đúng là quỷ tha ma bắt. Cô đâu có được trả lương hậu hĩnh gì cho cam để mà phải chịu đựng những điều thế này. Ít nhất cũng có một lần cô đồng tình với Matt. Màn kịch nội bộ này đâu có mang hai đứa trẻ về được.
Kim đoán Karen đã tâm sự bí mật đó với người bạn thân nhất rồi cô bạn này lại mang đi nói với chồng cô ta. Và Stephen đã chọn khoảnh khắc tồi tệ nhất này để nói với tất cả mọi người. Tệ hơn, anh ta chia sẻ thông tin này chỉ vì bất lực trong việc cứu lấy đứa con, như một cách để đả kích.
Đó là phiền toái mà một bí mật mang đến. Ai cũng nghĩ họ có thể tin một người nào đó. Và đây chính là ví dụ hoàn hảo lí giải tại sao Kim chẳng tin một ai quanh mình.
Helen quay lại phòng và đứng bên rìa. Stephen không hề tỏ ra hối lỗi. Cô chẳng còn hơi đâu mà nói chuyện với anh ta.
Kim sải bước về phía cửa bếp và dừng lại chỗ phát ra tiếng nói của Elizabeth.
“Tớ xin lỗi Karen. Lẽ ra Stephen không bao giờ nên…”
“Tại sao mày làm thế?” Karen gào lên. “Mày là đứa duy nhất mà tao tin tưởng nhưng mày đã nói với nó. Sao mày đối xử với tao thế hả Liz? Làm sao…?”
Kim đi ra cửa trước, hai người kia không ai để ý đến cô.
Như thế này chẳng thể cứu được bọn trẻ.