“Vậy điều đó nói lên điều gì, bác sĩ?” Kim hỏi và dán mắt vào Alison. Một tấm bản đồ hạt Black Country được ghim lên tường. Các ghim màu đỏ đánh dấu các điểm hay xảy ra cướp giật, điểm đầu và điểm cuối lộ trình xe bus và địa điểm thả tiền.
Giọng nói cô mất kiên nhẫn vì hiểu rằng đêm nay, hai cô bé vẫn chưa trở về nhà.
Ý thức về dòng thời gian của cô trở nên mơ hồ. Cô chắc rằng cuộc họp giao ca gần đây nhất là ba ngày trước chứ không phải sáng hôm nay. Cô tự nhắc mình rằng vẫn là thứ tư.
Hình ảnh Eloise bị đưa ra khỏi nhà cứ ám ảnh tâm trí cô. Kim chỉ muốn nện cho chính mình một trận vì đã không cho người đàn bà kia thêm vài phút. Cô cuối cùng cũng gọi tới bệnh viện sau đó để cảm thấy thanh thản chút đỉnh. Nếu cô cho Eloise cơ hội nói ra thì có thể cô đã ngăn được sự thể này.
Vụ án ảnh hưởng đến tất cả mọi người. Nhóm của cô đứng rải rác lộn nhộn quanh bàn. Cà vạt của Bryant đã xộc xệch thêm vài cấp độ, còn áo của Dawson thì nhàu nhĩ, những tia đỏ trong mắt Stacey chẳng khác gì cái bản đồ Ordnance Survey. Nhưng đêm nay, hàng tá công việc vẫn đang chờ đợi họ.
Ghim màu xanh núi đánh dấu hai địa điểm Suzie và Emily bị bắt đi và nơi Emily được tìm thấy.
Còn màu vàng là nơi tìm thấy Inga.
Alison đứng và nghiên cứu bản đồ một lúc rồi cất lời: “Tôi không phải chuyên gia hồ sơ về địa lí. Hầu hết dữ liệu đều đến từ giả thuyết về cách thức mà kẻ giết người tương tác với hiện trường vụ án hoặc nơi hay cách thức tử thi được phát hiện. Giả sử tử thi được phát hiện tại một địa điểm khác nơi bị giết thì kẻ sát nhân có thể sống tại vùng đó. Ngược lại, nếu tử thi bị bỏ lại ngay tại nơi bị giết thì có khả năng tên kia không phải người trong vùng.”
Cô ta khẽ lấy tay che miệng để kiềm chế cơn ngáp ngủ. Những đêm dài cũng chờ đợi cô ta, Kim nghĩ vậy.
“Hiện trường vụ án gần với đường lớn nghĩa là kẻ sát nhân không nắm rõ được địa bàn. Nếu hiện trường chỉ cần cách đường lớn một vài dặm thì ắt hẳn tên sát nhân là người trong vùng.”
Alison tiếp tục nói trong khi nhìn chăm chú vào các điểm ghim.
“Nhưng có một số điều khá chắc chắn. Thứ nhất, mỗi tên tội phạm có lộ trình riêng. Những tên sát nhân có tổ chức sẽ hoạt động gần nhau trong khi các nhóm vô tổ chức có xu hướng phân tán nhiều hơn. Và hầu hết đều có một ‘điểm thả neo’. Cô ta quay lại và đối mặt với Kim, biểu cảm đó hàm ý: Đó là tất cả những gì tôi suy luận ra được.
“Cảm ơn bác sĩ,” Kim nói. Không nhiều nhặn lắm nhưng đó không phải lỗi của Alison. Lời phân tích vẫn còn khuôn sáo. Là liệt kê ra thì đúng hơn.
“Có thêm thông tin liên lạc gì với bọn bắt cóc không Matt?”
“Vẫn đang cố tìm,” anh ta trả lời mà không nhìn vào cô vì đang mải chăm chú vào các điểm trên bản đồ.
“Anh định thêm thắt điều gì vào đó à?”
“Không.”
Kim cảm thấy có chút bực dọc. Cái tôi cá nhân không hiện diện trong đội của cô. Nhưng rõ ràng Matt không chung suy nghĩ.
“Stace, phiền cô khoanh vùng quanh những điểm trên và quan sát bất kì vị trí nào xảy ra các hành động tội phạm gần đây trong phạm vi đó. Chắc sẽ suy luận ra được điều gì đó cho xem. Tôi vẫn muốn biết vụ lần trước kết thúc ra sao? Tại sao Emily được thả mà không hề mất đồng xu nào chứ không phải là Suzie? Chúng ta có hai tên sát nhân và một tên khác có động cơ rõ ràng là một ai đó khác hẳn. Đối tượng 3 là thằng quỷ tha ma bắt nào đây?”
Mọi người đều gật đầu tán thành. “Tôi muốn mọi người suy nghĩ về kẻ thứ ba này.”
“Khó đấy, vì chúng ta nào đã biết tên thứ nhất và thứ hai là ai đâu,” Bryant bồi vào.
Điều này luôn là trở ngại trong tâm trí cô. Thậm chí ngay khi họ biết một trong những tên bắt cóc là ai, họ đã điều tra ra các tổ chức đã tồn tại rồi, nhưng họ thậm chí còn chẳng có được thông tin nào.
“Có thông tin gì hữu ích sau quá trình khám nghiệm tử thi Inga không Kev?”
“Quần áo cô ta cho thấy đã bị quăng quật một quãng dài: có vết dầu nhớt, thuốc bảo quản gỗ và phân của động vật gặm nhấm. Trong tổng số mười bảy chiếc xương bị gãy thì có ba mươi tám điểm bị thương bởi bàn chân và nắm đấm, vết hằn trên cổ là chín vòng.”
Kim nhắc nhở Dawson không cần phải đọc lại mấy thông tin đã được liệt kê đó làm gì.
Những con số nói lên rằng người phụ nữ đã chống trả quyết liệt để thoát khỏi kết cục bi thảm khó tránh.
Kẻ giết cô ta là một con quỷ vô cảm trên đau khổ của người khác.
Nhân tính của gã có lẽ đã bị chó tha đi rồi khi coi mạng người như cỏ rác. Gã chấp nhận những rủi ro không cần thiết và chỉ có một lí do duy nhất để chứa chấp thằng như thế trong băng đảng. Nhận ra điều này khiến cô sợ hãi.
“Chúng sẽ không quay lại,” cô thì thầm và nhìn khắp căn phòng.
“Đó chính là mục đích của Đối tượng 2. Việc của gã là giết những cô bé.”
Mọi cặp mắt đổ dồn về phía cô. Trong thâm tâm cô biết điều đó đúng. Chỉ có duy nhất một lí do để có kiểu trách nhiệm như thế trong băng đảng. Đối tượng 2 phải có mục đích chính đáng. Vai trò của gã là phi tang.”
“Tôi cũng nghĩ vậy,” Matt đồng tình.
“Thế thì mục đích của việc đấu giá là gì?” Bryant thắc mắc.
“Làm cho mức tiền leo thang,” Kim trả lời.
“Có sự khác biệt giữa việc chiến đấu vì đứa con của mình và làm việc đó khi bị người ta bức ép. Nó gây nên sự gấp gáp và tuyệt vọng.”
Matt quay lại phía Bryant. “Thử tưởng tượng xem, trong cuộc đua một nghìn mét mà chỉ có một người tham gia thì anh ta sẽ an tâm rằng anh ta sẽ về đích sớm nhất, nên cứ thế mà chạy thôi. Ấy nhưng nếu đặt tám người khác đều khao khát giành chiến thắng thì anh chàng kia phải cố gắng cật lực đấy. Anh ta sẽ phát hiện ra một nguồn năng lượng dự trữ mà mình chưa từng biết tới.”
“Nghĩa là mục đích là đẩy giá lên cao đúng không?” Stacey hỏi.
“Và lũ khốn sẽ cuỗm tiền của cả hai bên,” Kim nói. Mỗi gia đình sẽ nhận được một điểm thả tiền và thời gian khác nhau. Còn bọn kia thì vơ vét hết.”
Matt gật đầu đồng ý.
“Một giả định chết tiệt!” Alison nói.
“Nhân viên hồ sơ nói thế,” Kim nhắc, lúc đó, chiếc điện thoại hỗ trợ của Matt vang lên tiếng chuông báo tin nhắn đến.
Cả căn phòng chững lại, mọi ánh nhìn đổ đồn về phía anh ta.
“Là bọn chúng,” anh ta nói.
Kim cùng đọc tin nhắn với Matt. Anh ta ngẩng lên nhìn Kim. “Khốn kiếp, tin dữ rồi.”