Kim Stone cảm thấy cơn giận đang bùng cháy trong người. Từ điểm châm lửa ở não, cơn giận lan nhanh như điện đến gan bàn chân và xung động không ngừng.
Nếu đồng nghiệp của cô, Bryant đang ở bên cô lúc này, hẳn anh sẽ hối thúc cô phải bình tâm lại ngay, không nên hành động cảm tính mà phải nghĩ cho sự nghiệp rồi sinh kế sau này.
Cho nên đây là việc cô phải làm một mình.
Pure Gym nằm trên phố Level trên đồi Brierley và ở giữa trung tâm mua sắm đồi Merry và tổ hợp văn phòng - quầy bar Waterfront.
Đó là giờ ăn trưa ngày chủ nhật và bãi đỗ xe chật kín. Cô lái xe vòng vòng, xác định được chiếc xe mà cô đang kiếm rồi mới đậu con Ninja ngay bên ngoài cửa trước. Cô không định ở đó lâu.
Cô bước vào tiền sảnh và tiến về bàn tiếp tân. Một phụ nữ xinh đẹp, tao nhã mỉm cười rạng rỡ và chìa tay ra. Kim đoán người phụ nữ này muốn hỏi về thẻ thành viên của phòng Gym. Kim cũng có một cái thẻ của riêng mình để đưa ra - thẻ ngành cảnh sát.
“Tôi không phải là thành viên ở đây nhưng tôi có vài lời muốn trao đổi với một trong số những người đang tập ở đây.”
Người phụ nữ kia nhìn quanh như muốn hỏi han về vấn đề này.
“Chuyện của cảnh sát,” Kim khẳng định. Cũng kiểu kiểu như thế, cô tự nói với bản thân.
Người phụ nữ gật đầu.
Kim nhìn vào bảng chỉ dẫn và biết chính xác nơi cô cần đến. Cô rẽ trái và thấy mình đang ở sau ba hàng máy tập, nơi mà mọi người đang đi bộ và chạy chậm.
Cô nhìn dọc theo tấm lưng của những con người đang tiêu xài năng lượng cơ thể mà vẫn chỉ ở nguyên tại chỗ.
Người mà cô đang tìm kiếm đang tập động tác lên và xuống ở một góc phía xa. Mái tóc dài vàng hoe buộc đuôi ngựa chính là đặc điểm nhận dạng.
Đã tìm thấy mục tiêu, Kim quên ngay đi tiếng nâng tạ hay tập chạy của những người xung quanh, họ đang nhìn cô với ánh mắt tò mò khi cô là người duy nhất không mặc đồ tập trong cả căn phòng.
Tất cả những gì cô quan tâm là sự dính líu của người phụ nữ kia đối với cái chết của một cậu bé 19 tuổi tên là Dewain.
Cô chắn ngang phía trước máy tập. Nỗi kinh ngạc trên gương mặt Tracy Frost gần như lấn át sự giận dữ.
“Nói vài lời được chứ?” Kim hỏi, mặc dù đấy không hẳn là câu hỏi.
Trong một giây, người phụ nữ kia gần như bước hụt chân và điều đó thật tệ hại.
“Làm thế quái nào mà cô…,” Tracy nhìn quanh. “Đừng có bảo là cô lấy thẻ ngành ra để vào đây nhé?”
“Một vài lời nói riêng,” Kim lặp lại.
Tracy cứ tiếp tục bước trên máy chạy.
“Nhìn tôi đây! Tôi không ngại phải làm việc đó ở đây đâu,” Kim cao giọng, “Đằng nào thì tôi cũng không bao giờ gặp lại những người ở đây nữa.”
Kim có thể cảm thấy ít nhất là một nửa ánh mắt trong phòng tập đang đổ dồn về phía hai người bọn họ.
Tracy bước xuống khỏi máy tập và với tay lấy cái điện thoại.
Kim ngạc nhiên về chiều cao của người phụ nữ này và đoán cô ta cùng lắm là được 1,57 mét. Kim chưa bao giờ thấy cô ta không đi giày cao gót mười lăm phân, bất kể mọi thời tiết.
Kim sải bước đến cạnh cửa phòng toilet nữ và đẩy Tracy dựa vào tường. Suýt chút nữa, đầu cô ta va phải cái máy sấy tay cách có vài phân.
“Mày nghĩ mày đang làm cái quái gì thế?” Kim thét lớn.
Một cánh cửa ngăn nhỏ toilet bật mở và một cô gái trẻ sợ hãi chạy ra. Giờ chỉ còn hai người họ.
“Cô không thể chạm vào người tôi thế…”
Kim lùi lại, chừa ra một khoảng cách rất hẹp giữa hai người bọn họ. “Thế quái nào mà mày lại cho đăng câu chuyện đó, hả con ngốc? Giờ thì thằng bé chết rồi. Dewain Wright đã chết là do mày.”
Tracy Frost, phóng viên địa phương kiêm một kẻ rác rưởi, chớp mắt hai lần khi những từ ngữ của Kim chạm vào não của ả. “Nhưng… câu chuyện của tôi…”
“Câu chuyện của mày khiến thằng bé bị giết, con bò cái đần độn.”
Tracy bắt đầu lắc đầu. Kim gật đầu. “Ồ, đúng thế đấy.”
Dewain Wright là một thiếu niên đến từ khu Hollytree. Thằng nhóc đã gia nhập một băng nhóm gọi là Anh em Hollytree trong ba năm rồi muốn ra khỏi băng. Băng nhóm đánh hơi được điều đó và cho người đâm nó. Chúng nghĩ chúng đã giết chết thằng nhóc nhưng một người qua đường đã kịp thời sơ cứu khẩn cấp cho nó. Đó là lúc Kim được gọi vào điều tra vụ mưu sát có chủ ý này.
Chỉ thị đầu tiên của cô nhận được cho vụ này là phải giữ kín sự thật rằng thằng nhóc vẫn còn sống với mọi người, tất nhiên là trừ gia đình thằng bé. Cô biết rằng nếu chuyện này mà lọt đến tai băng Anh em Hollytree thì bọn chúng sẽ lại tìm cách kết liễu thằng nhóc.
Cô dành cả đêm trên ghế cạnh giường bệnh, cầu nguyện cho thằng bé sẽ đánh bại được chẩn đoán ban đầu và tự mình thở được. Cô đã nắm tay thằng bé, muốn trao đi năng lượng của cô, giúp thằng bé tìm thấy sức mạnh để hồi tỉnh. Lòng can đảm dám thay đổi cuộc đời và thách thức số phận của thằng bé đã làm cô xúc động. Cô muốn có cơ hội hiểu thêm về chàng trai trẻ dũng cảm này - người đã dám quyết định rằng giang hồ không phải là con đường của mình.
Kim dựa sát tường và nhìn chằm chằm Tracy. Không có chỗ nào để cho ả trốn được. “Tao đã bảo mày đừng đăng câu chuyện đó nhưng mày không kiềm chế được, đúng không? Cuối cùng cũng chỉ là vì lên trang nhất, không phải sao? Mày muốn gây chú ý với cả nước đến mức sẵn lòng hi sinh mạng sống của một đứa trẻ?” Kim thét vào mặt ả. “Rồi, thế thì tao cũng mong người ta chú ý đến mày - bởi vì không còn chỗ cho mày ở đây nữa đâu. Tao đảm bảo đấy.”
“Đó không phải do…”
“Chắc chắn đó là do mày,” Kim điên tiết. “Tao không hiểu sao mày biết được thằng bé vẫn còn sống nhưng giờ thì nó đã chết. Và lần này là chết thật.”
Sự bối rối vặn xoắn cả những đường nét trên gương mặt ả. Ả đàn bà ngu ngốc cố mở miệng nhưng không tìm được từ nào. Mà đằng nào Kim cũng không thèm nghe.
“Mày biết thằng bé đã cố để thoát ra, phải không hả? Dewain là một thằng bé ngoan tìm cách để không phải chết.”
“Nó có thể không phải do tôi,” Tracy nói, khi máu đã từ từ trở về với khuôn mặt.
“Không, Tracy ạ, là do mày,” Kim nhấn mạnh. “Máu của Dewain Wright giờ đã dính trên bàn tay bẩn thỉu của mày.”
“Tôi chỉ làm việc của mình. Thế giới có quyền được biết.”
Kim bước đến gần hơn.
“Tao thề có Chúa, Tracy. Tao sẽ không dừng lại chừng nào mày còn đến tòa báo để đưa…”
Lời nói của cô bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại.
Tracy nắm lấy cơ hội để bước ra khỏi tầm với của Kim.
“Stone nghe,” cô trả lời.
“Tôi cần cô về đồn. Ngay bây giờ.”
Thanh tra trưởng Woodwards không phải là ông sếp dễ chịu gì nhưng thường thường ông cũng bỏ thời gian để chào hỏi xã giao mấy câu.
Đầu óc của Kim nhanh chóng hoạt động. Sếp gọi cô vào trưa chủ nhật sau khi đã nhất quyết bảo cô cần nghỉ ngơi một hôm. Và ông ấy như kiểu đang điên tiết vì chuyện gì đó.
“Tôi đến đây, Stacey. Chuẩn bị cho tôi một ly vang trắng không đá.” Cô nói xong rồi cúp máy. Nếu sếp thắc mắc vì bị gọi là Stacey thì cô sẽ giải thích sau.
Không đời nào cô lại lộ ra một cuộc gọi khẩn từ sếp mình khi cô đang đứng trong cự li nhổ nước bọt là trúng với một ả phóng viên đáng khinh bỉ nhất mà cô đã từng gặp.
Sẽ xảy ra chỉ một trong hai tình huống. Hoặc là ả sẽ nghĩ cô đang dính phốt nào đó hoặc đang có biến gì lớn. Tình huống nào cũng sẽ có lợi cho ả phóng viên mạt hạng này nếu ả nghe lỏm được.
Cô quay lại nhìn Tracy Frost. “Đừng nghĩ là chuyện này đã chấm hết, tao sẽ tìm cách bắt mày trả giá về những việc mày đã làm. Tao thề.” Kim nói, đẩy cửa phòng vệ sinh bước ra.
“Tôi sẽ khiến cô mất việc vì vụ này,” Tracy gào lên sau lưng cô.
“Sợ thế,” Kim không thèm ngoái đầu lại. Một thằng bé 19 tuổi đã chết đêm qua không vì lí do gì cả. Đây không phải là những ngày tuyệt vời nhất mà cô có.
Và cô có cảm giác rằng chuyện này sẽ còn tệ hơn nữa.