“Điều này có thực sự sẽ có ích cho chúng ta chứ, thưa sếp?” Bryant hỏi khi đỗ xe vào lề.
“Bryant, tôi không biết nữa,” cô nói một cách trung thực. Cô chỉ biết rằng có điều gì đó thôi thúc cô nói chuyện với người phụ nữ ấy.
Đó là một ngôi nhà gỗ khiêm tốn nằm ở đầu của một con dốc tại một khu dân cư nhỏ. Một chiếc xe Fiesta mười năm tuổi đậu bên lối đi.
“Nếu anh thích thì ngồi đây đợi nhé,” Kim nói xong liền mở cửa xe. Kim biết giờ đang là giữa buổi chiều và có lẽ người phụ nữ ấy đang đi buổi chợ ngày thứ tư để mua đồ.
Dù sao thì cô cũng chưa biết mình nên nói những gì. Bryant đã đúng khi cho rằng Kim có lẽ sẽ không tin một lời nào từ miệng bà ta. Và giờ thì cô vẫn bất chấp đến đây.
“Với tất cả lòng kính trọng thì xin thưa rằng lần cuối cùng tôi đợi cô trong xe là khi cô đột nhập vào trung tâm giải trí nên tôi nghĩ lần này sẽ theo sát cô.”
Họ lách qua chiếc xe Fiesta và gõ cửa.
“Nếu tôi nói khéo với bà ta, cô nghĩ bà ta sẽ cho tôi một con lô vào ngày thứ Bảy không? “
“Anh im được rồi đấy,” cô cằn nhằn.
Cô đang cố căng tai để nghe ngóng xem có động tĩnh gì không. Chẳng có ai ở nhà. Cô gõ một lần nữa và cúi xuống để mở khe nhét thư.
Cửa trước dẫn vào một hành lang nhỏ mà từ đó cô có thể nhìn thấy một vài cánh cửa trắng đơn giản, ngoài ra không có gì.
Cô lắng tai nghe kĩ mọi âm thanh từ ngôi nhà. Im lặng như tờ.
Cô gõ mạnh cửa thêm lần nữa rồi đi về phía bên trái, dán mặt vào cửa sổ nhưng không thể thấy được gì qua những lớp rèm cửa dày.
“Gõ cửa tiếp đi, Bryant,” cô nói, rồi cô vòng ra phía sau ngôi nhà. Cửa sổ phía này cũng bị rèm che kín.
Kim nhìn Bryant và rồi cả hai đều nhìn lại chiếc xe.
“Tôi đi vòng ra phía sau. Anh thử hỏi hàng xóm xem sao,” cô vừa nói vừa hất hàm về phía những ngôi nhà lân cận.
“Nhưng mà…”
“Làm đi, Bryant,” cô gằn giọng.
Mặt bên của ngôi nhà không có rào chắn. Một hàng những cọc gỗ trồi lên khỏi mặt đất chừng ba mươi xen-ti-mét để ngăn cách với ngôi nhà phía bên trái.
Cửa sau chỉ là một tấm kính méo mó. Kim chỉ có thể nhận ra hình dạng của nó. Cửa sổ nhìn thông thống vào một căn bếp nhỏ sáng sủa.
Kim hơi cảm thấy ruột gan cồn cào.
“Thôi nào, Eloise, bà ở nơi quái quỷ nào vậy?”
“Sếp, lần cuối cùng hàng xóm nhìn thấy bà ta xách mấy cái túi mua từ siêu thị Aldi là vào chiều ngày hôm qua.”
“Anh thử nhìn vào cửa sổ này xem,” cô nói, trong khi lùi lại. “Anh cao hơn tôi vài phân, chắc anh sẽ thấy được nhiều hơn tôi.”
Bryant đảo mắt nhìn khắp bên trong nhà. Anh bắt đầu lắc đầu rồi dừng lại, xoay lại tư thế và áp sát mặt vào kính.
“Đợi chút, có thể là …”
“Gì cơ?” Cô hỏi.
Bryant vẫy tay ra hiệu cô đi về phía anh. “Tôi sẽ phải nhấc cô lên để cô nhìn qua cửa kính, nhìn cho kĩ góc xa bên trái đó.”
Kim nhìn quanh tìm cái gì đó để đứng lên nhưng không thấy gì.
“Làm thôi,” cô nói.
Bryant vòng tay qua ôm đùi nhấc bổng cô lên để đầu cô có thể cao lên thêm tầm ba mươi phân nữa.
Cô đã làm như lời Bryant nói và đã nhìn thấy lưng của một chiếc ghế tựa. Trên thành ghế là một chỏm tóc màu xám.
“Cho tôi xuống đi,” Kim nói.
Cô đi thẳng ra cửa và gõ ầm ĩ.
“Hãy canh chừng kẻo bà ta chạy mất!”
Một lần nữa cô lại gõ lên cửa kính.
Bryant lắc đầu.
“Được rồi, chúng ta vào thôi,” Kim nói, nhìn quanh vườn để tìm một vật gì đó đủ nặng.
“Sếp đợi chút,” Bryant nói, lấy một chiếc khăn tay từ trong túi áo, bọc vào tay nắm cửa rồi vặn, cửa không khóa.
Quay về phía Kim, Bryant nhún vai tỏ vẻ một chút hài lòng với chính mình.
“Đừng nói gì cả,” cô nói ngắn gọn rồi bước qua anh.
Kim chạy nhanh vào căn bếp nhỏ chỉ với ba bước chân. Chiếc ghế tựa đặt cạnh một chiếc bàn tròn nhỏ, trên đó có một cốc nước mát và một bản thảo cuốn Kiêu hãnh và định kiến. Trên bàn còn có một bát đựng những hạt pha lê nhiều màu.
Kim tiến lên phía trước chiếc ghế. Đôi mắt của người phụ nữ nhắm nghiền, miệng hơi hé mở.
Người phụ nữ nhìn có vẻ kém đẫy đà trong chiếc áo len dày và đôi chân được đắp một chiếc khăn. Kim lay bà ta nhẹ nhàng.
“Eloise,” cô gọi.
Không có phản ứng nào.
Kim lắc mạnh hơn và gọi to hơn nhưng chỉ thấy đầu bà ta ngoẹo sang một bên.
“Không phải bà ta đang ngủ đâu sếp,” Bryant nói từ phía sau.
“Chết tiệt,” Kim bước lùi lại và nói.
“Trông có vẻ bình thường,” Bryant nghiêng đầu nói.
“Có thể đã bị một cơn đột quỵ hoặc đại loại thế khi bà ta đang ngủ.”
Kim lắc đầu. “Đáng ra tôi cần phải lắng nghe bà ấy. Cũng có mất gì đâu?”
Cô bước đi và thở dài.
Chỉ một vài ngày trước, người phụ nữ này đã cố gắng nói điều gì đó nhưng cô đã gạt đi vì cái bản tính cứng đầu chết tiệt của mình.
Cô quay lưng lại cái xác. “Tốt nhất là nên gọi xe cứu thương,” cô nói khi Bryant rút điện thoại ra.
Cô nhìn cảnh tượng trước mặt, một người đàn bà tội nghiệp chết trong cô đơn. Nhìn vào kệ sách phía đằng sau, dường như chỉ có những cuốn sách này là bạn đồng hành với bà và bà hẳn là một người yêu thích những tác phẩm kinh điển.
Kim thấy một tác phẩm của Tolstoy, một vài tiểu thuyết của Jane Austen và một bộ sưu tập đầy đủ các tác phẩm của Dickens trên kệ sách của Eloise.
Một bức ảnh hai con chó khắc trên bậu cửa sổ nhưng Kim không thấy bất kì dấu hiệu nào về sự hiện diện của chúng ở đây.
“Có vẻ như bà ta khá là…”
Giọng cô nhỏ dần khi cô chăm chú nhìn bức ảnh trước mặt. Có cái gì đó không đúng với khung cảnh này.
Bryant đã kết thúc cuộc gọi. Xe cứu thương đang trên đường tới.
“Anh đến đây đi,” cô nghiêng đầu ra hiệu. Bryant làm theo.
“Anh có thấy điều gì lạ không?”
Bryant nhìn từ mái tóc màu xám xoăn xuống đến đôi dép hoa đi trong nhà nhô ra phía dưới cái chăn.
Anh lắc đầu. “Nhìn khá dễ chịu và ấm áp mà.”
“Chính xác,” Kim nói, bước về phía trước. Cô nhìn bên phải và rồi bên trái cái xác.
“Hãy nhìn cái khăn choàng đi Bryant. Nó đang che đôi tay bà ta.”
Bryant nhìn vào nơi mà đôi tay bị che khuất.
Bryant nhìn Kim thắc mắc rồi lại nhìn lại chỗ tay của người đàn bà. “Tôi không hiểu …”
Bryant ngừng nói khi nhận ra điều mà Kim đang ám chỉ.
“Ồ chết tiệt! Tôi hiểu rồi. Cảm giác như bà ta bị kẹt bên trong cái khăn.”
Đó là những gì Kim cảm nhận. Chiếc khăn choàng đã được phủ lên người rồi giắt xuống phía dưới hai bên hông của bà ta. Liệu bà ta có thể tự làm điều đó rồi vuốt cho chiếc khăn thật phẳng sau đó lại cho tay vào bên trong hay không?
Và điều này có vẻ bất hợp lí khi có một ly đồ uống và một cuốn sách để đọc ngay bên cạnh.
Kim tiến lên phía trước, chân cô đặt sang hai bên chân của Eloise, tay cô đặt lên thành ghế và cúi đầu thấp xuống.
“Ôi quỷ tha ma bắt.” Kim nói, mắt cô ngừng lại khi nhìn vào miệng người phụ nữ. “Bryant, có một sợi vải màu xanh đậm trên môi.”
Chiếc khăn choàng màu đỏ và xanh navy. Cô với ra đằng trước và nhẹ nhàng kéo môi dưới của người phụ nữ.
“Lạy Chúa lòng lành,” cô kêu lên và nhảy dựng về phía sau.
“Chuyện quái gì vậy sếp…”
Kim trấn tĩnh lại ngay sau cú sốc, trí óc của cô nhanh chóng hoạt động trở lại.
Cô tiến lại chỗ người phụ nữ, đặt hai ngón tay lên phần động mạch cổ.
Cô quay sang đồng nghiệp của mình. “Bryant, giục xe cứu thương thật nhanh lên. Nạn nhân của chúng ta vẫn còn sống.”
Bryant bối rối trong giây lát rồi lấy điện thoại ra.
“Eloise, bà có nghe thấy tôi không, sẽ ổn thôi, xe cứu thương đang đến rồi, chúng tôi sẽ không bỏ rơi bà đâu.”
Không có bất cứ phản ứng nào.
Kim đặt một bàn tay nhẹ nhàng lên vai bà, nhịp tim của bà ta vẫn còn đập nhẹ.
Bryant kết thúc cuộc gọi và lắc đầu ngán ngẩm thông báo: “Họ mới xuất phát được có hai phút.”
Mặc dù cô chưa bao giờ chứng kiến điều này, Kim biết rằng nạn nhân bị ngạt có thể rơi vào tình trạng hôn mê trước khi chết. Kẻ bóp cổ bà ta đã nghĩ rằng giết được bà ta rồi, nhưng người đàn bà này vẫn còn cao số.
“Cô có nghĩ rằng ‘cỗ máy giết người’ phát hiện ra Eloise và lo rằng bà ta sẽ khai báo điều gì đó với chúng ta?”
“Không thể nào, Bryant ạ. Đối tượng 2 đang rất bận giết người còn Đối tượng 1 thì đang canh chừng Charlie và Amy. Tôi nghĩ Đối tượng 3 đảm nhiệm việc này.”
Khi cô nghe thấy tiếng còi báo từ xa, Kim nhận ra rằng những gì Eloise nói không hề vô nghĩa hay mê tín. Bà ta đã cố gắng cảnh báo cô rằng cô sẽ quá trễ.
Kim không hiểu ý bà ta ám chỉ cô hay nói về các cô bé.