Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Charlie dùng miệng cắn cắn chiếc kẹp tóc nhỏ lấy từ tóc Amy. Khi cô bé nhìn sang bên trái thì thấy tay Amy đang lần xuống cẳng tay.

“Đừng gãi Ames,” Cô bé thì thào.

Kể từ khi người đàn ông đó tới thăm chúng từ đêm qua thì hai đứa chỉ dám nói thầm với nhau. Charlie không chắc tại sao nhưng thấy nên như vậy.

“Tớ không kìm lại được,” Amy thở, nhưng đã kịp đặt tay xuống dưới gối.

Charlie biết rằng Amy không chịu được. Mỗi khi sợ hãi, Amy thường làm như vậy. Charlie thấy điều đó lần đầu tiên trước kì thi đánh vần khi chúng 6 tuổi.

“Tớ vẫn không hiểu nổi những gì cậu đang làm,” Amy thì thầm bên tai Charlie. Cuối cùng, mảnh nhựa gắn trên chiếc cặp tóc cũng rơi ra từ miệng Charlie, còn lại miếng kim loại mỏng và sắc. Charlie lỉnh về phía bức tường và chuyển chiếc ba lô ra khỏi đường đi. Cô bé lấy miếng kim loại mài vào tường. Sau một vài động tác, một vệt xước trên tường xuất hiện.

Cô bé quay lại phía cô bạn. “Lần cuối cùng hắn đến để lấy rác, tớ đã cố gắng đếm bao nhiêu chiếc bánh sandwich mà chúng ta ăn. Điều này có thể giúp chúng ta biết được đã ở đây bao lâu.”

Charlie tiếp tục mài vào tường. Lần này là một vết dài.

“Amy, tớ cần cậu nhớ chúng ta có những cái bánh sandwich nào. Trí nhớ của cậu rất tốt, thế nên cậu có thể nói cho tớ biết không?”

Mấy ngón tay của Amy bỗng trở nên bận rộn khi cô bé bắt đầu đếm. “Có một cái bánh pho mát, một cái có thịt giăm bông và một cái bánh pho mát nữa.”

Amy ngừng một lát. Ừ, đấy là những cái bánh mà Charlie có thể nhớ, ngay cả khi mấy cái bánh rất khô và chẳng ra vị gì.

“À, cái thứ nhất còn có trứng. Cậu có nhớ nó mùi vị ra sao không?”

Charlie cười khi Amy nhăn mũi hít hít. Chúng đã ăn cái bánh bởi vì đói. Cô bé đã quên luôn cái bánh đó.

“Cái đó ngon đấy Ames ạ. Thế thì họ đã cho chúng ta ăn bốn bữa, hình như là mỗi ngày hai bữa,”cô bé nói khi tiếp tục mài miếng kim loại vào tường. “Tớ nghĩ có thể là tối thứ hai bởi vì…”

Charlie bỗng ngừng giữa chừng khi nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang. Chúng mới mang cái bánh sandwich cũ tới cách đây chưa lâu. Gã không quay lại để cho bọn trẻ ăn.

“Chào các em gái bé nhỏ xinh xẻo. Các em có nhớ ta không?” Charlie kéo Amy lại gần mình. Chân tay hai đứa đan vào nhau như thể chúng đang cố tạo ra một hàng rào bảo vệ cho nhau.

“Không sao đâu Ames, cố đừng để mấy lời đó lọt vào tai,” cô bé thì thào.

Cô bé có thể nghe giọng nó đang run rẩy và cảm giác bồn chồn dâng lên trong dạ dày.

“Hôm nay tao đã bắt một thằng nhãi làm chuyện đó cho tao. Các cô em có biết nó kinh tởm thế nào không?”

Charlie không hiểu điều đó nghĩa là gì nhưng có vẻ không được hay cho lắm. Cơ thể Amy bắt đầu run lên.

“Và rồi tao đã đấm vào mặt nó. Tao có nên giải thích tại sao không nhỉ? Bởi vì tao bắt đầu mất kiên nhẫn. Những đứa tao thật sự muốn đánh là chúng mày.”

Những tiếng thút thít của Amy đang bị kìm nén. Charlie cảm thấy máu đang sôi lên trong người và căng lên qua những mạch máu.

Khi gã ở phía bên ngoài cửa, thì có thể nói chúng vẫn ổn. Chúng được an toàn.

Nhưng khi ổ khóa được mở ra, cô bé nghe tiếng cười đáng sợ khi cửa mở và gã, như một người khổng lồ ở ngưỡng cửa và cười với chúng. Một tia sáng ác độc lóe lên trong mắt gã khi liếc nhìn hai đứa trẻ. Những lời gã nói sau đó khiến chúng thấy rùng mình.

“Các em gái nhỏ, giờ thì đến lúc các em cởi bỏ quần áo ra rồi đấy.”

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.