Karen đổ nước trong bình và với lấy bình rửa chén. Cái bếp xinh đẹp của cô lúc nào cũng sạch như phòng thí nghiệm nhưng bây giờ cô cảm thấy nó sạch đến độ có thể tiến hành phẫu thuật tim ở trên mặt bếp mà chẳng lo nhiễm trùng.
Ngôi nhà nhanh chóng đi vào chu trình buổi tối - thứ chu trình mới áp dụng vài ngày nhưng đã nhanh chóng quen thuộc. Người cảnh sát ngồi ở cửa trước không có nhiều việc để làm. Helen đi xung quanh sân sau, sốt sắng quan tâm chăm sóc, mang cái này cái kia cho mọi người.
Đã có những lúc sự hiện diện của Helen làm cô khó chịu; không phải do bản thân người phụ nữ đó mà do những nỗ lực liên tiếp để tất cả bọn họ cảm thấy dễ chịu hơn. Karen không muốn sự phân tâm bị mất đi. Cô chọn đĩa, cốc, ly. Cô muốn làm việc gì đó chiếm trọn tâm trí hoặc cơ thể cô, ít nhất là trong chốc lát.
Bất kì sự phân tâm nào khỏi những câu hỏi trong đầu cô cũng là một sự giải thoát đáng mong đợi. Cô biết rằng Stephen, và có lẽ Elizabeth nữa cảm thấy rằng phong tỏa truyền thông là một bước đi sai lầm. Cho đến lúc này cô đã cố gắng thuyết phục hai người họ tin vào Kim nhưng cô không biết được bao lâu nữa. Stephen không phải là người dễ bị thuyết phục.
Tuy nhiên Karen cảm thấy họ đã đúng khi nghe theo nhận định của Kim. Con đường của họ đã giao nhau trong thời thơ ấu và cô gái tóc đen cáu kỉnh ấy luôn là một điều bí ẩn với tất cả bọn họ. Kim không muốn kết bạn với bất kì ai, thực ra cô ấy chủ động tránh bất cứ kiểu quan hệ thân thiết nào.
Cũng giống như trong tù, lí lịch cá nhân và nguyên nhân vào tù hiếm khi được chia sẻ nên sau đó rất lâu Karen mới biết về quá khứ bi kịch của Kim. Một cô gái trẻ như Kim lúc đó mà chịu được tất cả những gánh nặng ấy thật đáng kinh ngạc. Nhưng còn một lí do khác khiến Karen tin người phụ nữ chính trực này mà Kim thậm chí còn không biết.
Mười hai năm trước Karen đã sống trong một khu nhà không đăng ký trên vùng ngoại ô của Wolverhampton. Cô không có việc làm trong hai năm nên đã bị mất căn hộ. Khu nhà vô chủ này đã bị đột kích bởi mười hai sĩ quan cảnh sát và ba nhân viên xã hội do có bảy trẻ em sống bên trong. Cô đã nhận ra Kim ngay lập tức và vội đưa tay che mặt.
Một người phụ nữ tên Lynda đã đóng chặt cửa phòng ngủ và từ chối mở ra, đe dọa sẽ vứt chính đứa con trai 2 tuổi của mình ra ngoài cửa sổ nếu có ai vào phòng. Khi các cảnh sát khác đã đưa mọi người ra khỏi tòa nhà, Kim đứng bên cửa và tiếp tục nói chuyện với Lynda.
Cô hứa với Lynda rằng không ai sẽ đụng đến con trai cô ấy và họ sẽ được ở bên nhau cho đến khi nó được khám sức khỏe.
Cuối cùng khi căn nhà đã trống người, cả đội tập hợp trước cánh cửa cuối cùng này. Karen có thể nghe thấy các cảnh sát khác giục Kim tránh ra để họ phá cửa nhưng Kim cương quyết không tránh.
Thêm bốn mươi phút trấn an nữa trôi qua trước khi Lynda mở cửa. Hai nữ nhân viên xã hội vội chạy đến trước để giành đứa trẻ nhưng Kim cản họ lại.
“Tôi đã hứa với cô ấy,” đó là những gì cô nói.
Karen đã nhìn và nghe thấy tất cả, bởi vì cô cũng ở trong phòng khi Lynda khóa cửa lại. Sau khi cửa được mở cô đã lặng lẽ chuồn đi mà không ai phát hiện.
Cô thấy xấu hổ khi nhớ lại cuộc đời mình lúc đó bên cạnh sự thành đạt của người phụ nữ kia. Kim lúc đó là một cảnh sát oai phong, còn cô là kẻ chui rúc ở khu nhà vô chủ.
Sáng hôm sau Karen đến trung tâm giới thiệu việc làm và nhất định không đi đâu cho đến khi người ta tìm cho cô được một công việc nào đó.
“Ôi xin lỗi, tớ không nhận ra cậu đang ở đây.”
Mặc dù Karen nhận ra giọng nói này, cô quay lại thì thấy Elizabeth bước ra khỏi phòng.
“Bây giờ chúng ta thậm chí không thể ở chung phòng sao?” Karen hỏi buồn bã.
Cũng chỉ mới gần đây thôi họ vẫn còn đứng chung trong căn phòng, nắm tay nhau, an ủi nhau. Cùng chia sẻ nỗi đau mà chỉ hai người mới hiểu.
“Chỉ là…”
Giọng Elizabeth lạc đi. Là như vậy sao? Mới mấy ngày trước họ còn thân nhau hơn chị em. Mà bây giờ họ lại đấu đá nhau vì mạng sống của con mình.
Thực tế quá sức chịu đựng này khiến Karen choáng váng. Không cần biết kết quả ra sao, họ sẽ không bao giờ trở lại như xưa được nữa. Sẽ không bao giờ còn có những tối thứ bảy mát mẻ cùng nhau ăn tối rồi hàn huyên tâm sự nữa.
Họ đứng ở hai góc đối diện của căn phòng, quầy ăn sáng ngăn đôi hai người.
Karen muốn nói điều gì đó, bất cứ điều gì có thể đưa họ quay về cái đêm mà cô đã tin tưởng người bạn tốt nhất của mình và kể bí mật lớn nhất đời mình. Chỉ có Elizabeth biết rằng Robert không phải là bố đẻ của Charlie.
Lần đầu tiên cô nhìn bạn mình thật kĩ.
“Môi cậu đang chảy máu kìa,” cô nói, nghiêng đầu để nhìn rõ hơn.
Elizabeth quay đầu đi một chút. “À, tớ bị ngã trong nhà tắm.”
“Vì sao lại ngã?” Karen hỏi. Cô thậm chí còn không thèm giấu giếm sự không tin tưởng trong giọng nói của mình. Họ đã biết nhau quá lâu rồi.
“Tớ bị vấp phải…”
“Cậu đã từng vấp trong phòng tắm trước đó rồi, Elizabeth. Tớ nhớ chuyện đó.”
Elizabeth bước lùi một bước. “Không… tớ không…”
“Cậu đã nói cậu sẽ không để anh ta làm vậy với cậu lần nữa.”
“Là do hoàn cảnh lúc đó thôi. Tớ dồn ép và…”
“Robert vẫn sẽ không đánh tớ và chúng ta cùng chung hoàn cảnh như nhau.”
Karen không nghĩ những từ ngữ đó sẽ khó nghe như thế. Trong đầu cô nó nghe khác cơ. Nhưng khi ra khỏi miệng nó giống như là hai người họ đang cạnh tranh nhau về mức độ căng thẳng và áp lực.
Cuối cùng họ cũng nhìn vào mắt nhau và Karen thấy những giọt nước mắt rưng rưng khi Elizabeth khẽ chạm vào môi.
Bình thường thì cô sẽ bước lại gần và an ủi bạn mình. Nhưng thậm chí việc đó cũng cảm giác như một sự phản bội con gái của mình. Làm sao cô lại có thể thân thiết với kẻ địch. Sự phát hiện này như dao đâm vào tim cô nhưng dù cho kết quả ra sao, họ sẽ không bao giờ có thể nhìn mặt nhau và biết được những suy nghĩ sâu kín của nhau nữa. Không bao giờ biết được họ sẽ sẵn sàng hi sinh cái gì để cứu con mình.
Charlie thân yêu là thế giới của cô. Karen có thể đổi mạng mình và mạng của bất kì ai để cứu con. Kể cả mạng của Amy. Và cô biết Elizabeth cũng cảm thấy hệt như vậy. Không tình bạn nào có thể chịu được sự thật này.
Khi họ nhìn nhau chằm chằm qua bàn bếp, họ đều hiểu điều đó.
Karen quay lại bồn rửa bát.
Không còn gì để nói nữa.