Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 77

❊ ❊ ❊

Dawson đếm được cả thảy bảy nhóm thanh niên nhìn cậu khi lái xe qua những con đường xuyên qua vùng này trước khi dừng xe trước một dãy nhà cao tầng hiện ra hoành tráng giữa trung tâm Hollytree.

Kai chắc chắn sẽ biết là cậu tới.

Khi cậu tiến về phía cửa Highland Court, cậu ta liếc nhìn chiếc camera từ phía tòa nhà.

Hollytree có hai mươi bảy tòa nhà mái vòm được xây có quy hoạch, chúng đã bị phá hủy, sơn sửa rồi xây lại không biết bao nhiêu lần rồi. Thế nên hội đồng đã thừa nhận thất bại và không muốn sửa chữa hay thay mới hệ thống camera giám sát nữa.

Dawson không ngần ngừ mặc chiếc áo chống đạn khi rời nhà Timmins. Chất vải dày dặn này cũng chả ích gì nếu ai đó thực sự muốn hại cậu. Một nhát dao vào cổ hay ngực cũng có thể kết liễu cuộc đời nhanh chóng. Nhưng dù sao nó cũng khiến cậu cảm thấy an toàn hơn.

Cậu bấm thang máy, hi vọng nhưng không quá kì vọng. Kai Lord sống ở tầng 13. Tầng áp mái.

Cậu ta có phần nhẹ nhõm khi cửa thang máy mở ra. Một ngày thật dài.

Dawson không ngạc nhiên khi nhìn thấy một đám thanh niên đứng ngoài thang. Nhưng cậu ngạc nhiên vì chúng đứng dẹp sang hai bên để cho mình bước vào.

So với những nhóm nhỏ khác mà cậu gặp trong chuyến đi thì nhóm này là đa sắc tộc nhất.

Anh em Hollytree chưa bao giờ là băng đảng sắc tộc, mà chỉ là nhóm địa bàn có tổ chức trong vùng. Nhưng sự tương đồng khá rõ ràng khi cậu đi xuyên qua nhóm người. Chúng đều mặc các màu sắc của băng đảng.

Một số có quấn khăn trên đầu, số khác quấn quanh cổ tay còn có đứa lại luồn qua đai quần.

Cậu nghe tiếng mình nghiến răng lập cập khi cậu gõ cửa. Quay lại, cậu bắt gặp ánh nhìn hình viên đạn của một thằng tóc vàng nhìn rất lấc cấc so với dân giang hồ thật sự. Điệu cười tự mãn khinh khỉnh đủ biết từ kẻ phát ra thứ âm thanh thách thức.

Dawson lắc đầu và quay lưng vào cửa khi nó vẫn đang để mở.

Dawson đã lường trước được thái độ của Kai Lord.

Cậu đánh giá nhanh tên xã hội đen trước mặt, Dawson nghĩ ngay đến giống chó sục Staffordshire. Kai không cao nhưng rắn chắc. Cái quần bò tụt xuống đủ để phô ra nhãn hiệu Armani của chiếc quần đùi. Phần trên của hắn để trần và Dawson có thể hiểu lí do.

Làn da nâu càng tôn lên sáu múi cơ và những thớ thịt của hắn. Mặt hắn dửng dưng, không nhíu mày cũng chẳng cười khi bước ra khỏi cửa.

Hành lang nhỏ và không có cửa sổ, nhưng ánh sáng từ trong phòng vẫn chiếu sáng lối đi.

Dawson bước vào phòng khách được trang trí bởi một chiếc tivi to kệch cỡm. Cậu đếm được ba cái bảng chơi điện tử ở dưới với đống cần điều khiển và máy điều khiển nằm rải rác dưới nền nhà.

Thay vì kê một bộ ghế ba chiếc như người khác thì Kai lại chọn năm cái ghế hiệu La-Z-Boy kê thành hình vòng cung quanh chiếc màn hình lớn.

Mùi cần sa thoang thoảng chứ không quá đậm.

Kai ngồi ngả lưng và thư giãn giữa những cái ghế. “Muốn gì, anh bạn?”

Dawson vẫn đứng. Cậu không phải bạn bè gì với thằng đầu sỏ này.

“Làm sao mày biết về Dewain Wright?”

“Nó là anh em của tao, hiểu không?”

“Mày có biết thằng bé muốn ra khỏi bang hội không?”

“Cũng biết.”

“Thằng bé có xin ra không?”

Dawson biết có một vài cách để rời băng nhóm. Cách hữu hiệu nhất là ‘quá tuổi’. Có công ăn việc làm, có bạn gái, cưới nhau, đẻ con. Nó sẽ hợp hơn với những thành viên ngoại vi hơn những thành viên cứng cựa, nhưng Dewain là trẻ mới lớn, không thể có chuyện ‘lớn lên’ được.

“Không, bọn trẻ con thường hành động bồng bột phải không?”

“Bồng bột?”

Kai xua xua tay khi suy nghĩ đó là quá ư hiển nhiên.

“Ngớ ngẩn. Đánh mất bản sắc. Trốn tránh tham gia. Bọn tao để ý mấy dấu hiệu đó.” Kai trả lời.

“Những dấu hiệu gì?” Dawson hỏi.

“Là muốn giải nghệ ấy. Âm thầm hành động để không ai chú ý.”

Dawson biết kiểu này, nhưng chúng phải được lên kế hoạch và tiến triển từ từ. Thật từ từ.

“Nhưng Lyron đã để ý đúng không?”

“Nó có phải thằng ngu đâu mà không nhận ra. Tẩn nó thì không ăn thua nên Lyron quyết định tốt nhất là xúc nó luôn.”

Dawson tự thấy may mắn khi đủ tầm hiểu rằng ‘tẩn’ giống như một cú đấm còn ‘xúc’ nghĩa là đâm chết.

Cậu khá ngạc nhiên vì Kai nói năng khá cởi mở.

Nhưng cậu đồ rằng Lyron bị bắt giam vì giết người và còn rất lâu nữa mới được thả.

“Mày biết Dewain còn sống từ hồi nào?

Kai nhún vai. “Tao có biết đâu mày.”

“Mày đã ở bệnh viện đúng không?” Cậu dồn ép.

Hắn lại nhún vai.

“Nên mày là một đầu nối dẫn tới việc giết người đúng không?” Mày đóng vai trong vở kịch ngoài hành lang để tung hỏa mù giúp ‘thằng anh nuôi’ của mày ra tay đúng không?”

Kai vẫn đứng trân trân và lại nhún vai.

“Lạy Chúa, chúng mày là lũ không có tính người…”

“Không đâu, chú em nói sai rồi,” Kai nói với biểu hiện phật ý đầu tiên. “Lyron là thằng khốn nạn, điều hành theo kiểu cắt máu để vào và đổ máu để ra. Không phải tao.”

Dawson hiểu điều đó nghĩa là một khi đã bước chân vào ma đạo thì chỉ có trả bằng máu mới có thể bước ra.

Và Dewain đã phải trả bằng cả tính mạng.

“Mày không dính dáng gì đến cái chết của Dewain ấy chứ?” Dawson hỏi.

Ẩn sau vẻ bề ngoài có vẻ rất bình thản, Dawson thấy một ánh giận dữ xẹt qua đôi mắt ti hí của hắn.

“Hỏi xong chưa?”

“Ai nói điều đó với hắn, Kai?” Dawson hỏi. “Ai nói với Lyron rằng Dewain vẫn còn sống?”

Kai không trả lời. Không nhún vai và không lên tiếng.

Dawson thở dài và lắc đầu. Cậu chán chẳng buồn nói gì. Cậu ta liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ba nhóm trẻ ranh tụ tập dưới đèn đường ngay cạnh chiếc xe của mình.

Cậu quay ra thằng đầu sỏ. “Liệu tao có sống sót để ‘trở về đất mẹ’ không?”

Kai cười khẩy và nhún vai. “Mày không đến để chơi tao, tao cũng chẳng làm khó mày. Hiểu chưa?”

Dawson gật đầu tỏ ý đã hiểu, rồi đi ra phía hành lang.

Cậu nhận ra một mùi khác mạnh hơn thay thế mùi cần sa thoang thoảng khi nãy.

Đúng vậy rồi. Sao mình không nhận ra trước đó nhỉ? Dawson tự rủa sự ngu ngốc của mình.

Cậu gõ cửa ba lần vào phòng liền kề trên cùng hành lang.

“Lauren, ra được rồi đấy, tôi xong việc rồi.”

Cậu leo cầu thang bộ để đầu óc thông thoáng một chút.

Dù thằng Kai có niềm nở thế nào, Dawson cũng không thể quên rằng đã có ai đó nói với Lyron rằng lúc đó Dewain vẫn còn sống. Lyron đã xử xong và sẽ bị bỏ tù lâu dài và hiện giờ Kai đang là kẻ cầm trịch. Một màn thăng tiến ngoạn mục.

Nhóm bốn tên đứng ngoài giờ đã đứng cạnh xe của cậu ta, một thứ ám khí hung hăng từ bọn kia mà cậu chưa khi nào cảm thấy. Cậu đưa mắt nhìn chúng trước khi thấy bầu không khí căng thẳng. Dawson quay đầu nhìn lên tầng 13. Bóng của Kai hiện lên trên cửa sổ.

Cái bóng quay lại và biến mất - một cú trời giáng thứ nhất nện vào sau gáy cậu.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.