Kim chỉ mới lái được vài dặm thì điện thoại reo. Cô chuyển cho Bryant. “Anh mở loa ngoài to lên.”
“Thưa sếp, có vấn đề phát sinh,” Stacey nói như hết hơi.
Tuyệt vời làm sao, đúng lúc lắm.
“Chuyện gì thế?” Cô nói như hét lên khi Dawson cúi người về phía trước cùng nghe.
“Tất cả đang loạn lên ở đây. Robert quay về, đập vỡ bát đĩa. Ông ta chửi bới Karen và đấm Stephen.”
Kim biết đấy chưa phải là rắc rối.
Đấy chỉ là mở đầu và những gì đang chờ họ là ở phần sau.
“Tôi rời khỏi phòng trước để xem chuyện gì đang diễn ra nhưng mọi chuyện trở nên điên rồ…”
“Đi thẳng vào vấn đề đi Stacey,” Kim nói. Nhưng cô linh cảm được điều đã đoán ra.
“Những chiếc điện thoại đã biến mất. Khi vụ lộn xộn diễn ra thì Karen cũng biến mất. Helen đang đi tìm cô ta nhưng hai chiếc điện thoại đã biến mất.”
“Khốn khiếp,” Kim hét lên. Một trò đánh lạc hướng để họ có thể lấy những chiếc điện thoại - chỉ có một lí do cho việc đó. “Họ muốn điều khiển cuộc chơi và muốn thấy đoạn tin nhắn với yêu cầu hai triệu bảng,” cô nói.
“Và đưa ra số đó, hẳn là vậy rồi,” Dawson chêm vào.
“Và rồi đóng dấu cho số phận hai cô bé,” Bryant nói.
Kim nhận thấy họ cũng đã nghe thấy tiếng gào đau đớn mà cô đã quyết định không chia sẻ rồi.
Giờ thì họ thực sự gặp rắc rối.
“Nhưng tại sao thưa sếp?” Stacey phản đối. “Họ phải tôn trọng…”
“Stacey, một khi bọn bắt cóc đã dàn xếp được với các phụ huynh một khoản tiền, thì chúng không còn cần bọn trẻ nữa đâu.”