Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

“Kẻ nào sắp xếp đống hồ sơ này đúng là nên bị đá đít ra ngoài.”

“Ngưng cằn nhằn và tiếp tục đi Kev,” Kim mắng.

Nhưng cô hoàn toàn đồng ý với cậu ta. Ngày điều tra đầu tiên sắp kết thúc. Charlie và Amy đã mất tích gần ba mươi sáu giờ đồng hồ và dường như họ đang lâm vào bế tắc. Điều đáng quan ngại hơn là, nếu việc điều tra được thực hiện với cùng mức độ hiệu quả như việc lục lại hồ sơ, Kim có thể hiểu được tại sao tình hình có thể trở nên cực kì tồi tệ.

“Tại sao lại đoán chỉ có một cô bé quay trở về?” Bryant hỏi.

“Không biết, nhưng tôi đoán câu trả lời nằm đâu đây thôi.”

Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Helen ngó đầu vào nhưng vẫn chưa bước qua ngưỡng cửa.

“Thưa cô, có ai đó muốn gặp cô, một người tự xưng là bác sĩ Lowe.”

Kim đẩy ghế ra sau vào tiến về phía cửa trước, rẽ qua mùi thơm từ thức ăn trong bếp đang bay ra.

Nhân vật trước mặt cô gầy và cao, mặc một chiếc váy bút chì, đi giày cao gót và khoác một chiếc áo khoác đầy quyền lực. Chiếc ví màu hạt dẻ của người phụ nữ được viền quanh bởi những dây tua rua.

Cô ta xuất hiện với một nụ cười nở sẵn trên môi không ăn nhập gì với đôi mắt xanh điềm tĩnh.

“Tôi là bác sĩ Alison Lowe, có phải cô đang cần tìm gặp tôi?” Cô ta nói.

“Cô là chuyên gia phân tích?” Kim đính chính. Cô phân vân thuật ngữ ‘bác sĩ’ dành cho những người không có áo blouse trắng và đồ sát trùng.

“Tôi thích được gọi là chuyên gia hành vi hơn.” Lowe nói có chút mất kiên nhẫn trong giọng điệu.

“Dĩ nhiên rồi.” Kim trả lời với một nụ cười. Woody đã nói rõ rằng cô nên có thái độ tốt với các chuyên gia đến từ vụ trước, chỉ có điều biểu hiện trên khuôn mặt cô không thể hiện đúng ý cho lắm.

Kim đưa tay ra. Alison có chút giật mình. Có thể vì Kim hành động quá nhanh. Thực sự thì Kim ghét sự tiếp xúc cơ thể với người lạ, trừ trường hợp cô quăng họ xuống đất.

“Rất hân hạnh được gặp cô,” Kim vừa nói vừa chạm nhẹ vào mu bàn tay.

“Cô có phải là điều tra viên cấp cao không?”

Cô thích được gọi là thanh tra thám tử hơn, nhưng cô cho qua.

Kim khen ngợi lối trang điểm và trang phục của người đàn bà và mỉm cười. “Cảm ơn cô vì đã đến thẳng đây, nhưng nếu cô muốn đi và đặt phòng khách sạn thì hãy làm nhanh chóng rồi quay lại…”

“Tôi đã xong xuôi rồi thưa cô Thanh tra.”

“Được rồi, không có vấn đề gì,” Kim nói, trong lòng thắc mắc ai lại đi ăn mặc thế này lúc 6 giờ 30 tối. “Hãy đi theo tôi, tôi sẽ giới thiệu cô với cả đội. Họ đã chờ cô mòn mỏi lắm rồi.”

Ngay sau khi nói ra điều đó, Kim nhận ra điều cô nói có vẻ hơi quá. Nhưng cô cảm thấy sự sắp đặt của mình không chắc đã mang lại thiện cảm cho người đàn bà kia.

“Mọi người, đây là bác sĩ Alison Lowe là chuyên gia hành vi của chúng ta.”

Bác sĩ Lowe chỉ dùng mũi chân di chuyển tới đầu dãy bàn.

“Xin hãy gọi tôi là Alison,” cô ta cất lên giọng nói thuyết trình hoàn hảo và nở nụ cười khắp căn phòng. Cô ta đặt va li lên trên bàn ăn tối, đẩy nhẹ tách cà phê mà Stacey vừa lấy đi bã cà phê.

“Đây là hồ sơ lí lịch của tôi, cung cấp một phần thông tin nền tảng về chuyên môn mà tôi được giao.”

Cô ta đưa nó lần lượt từng bàn.

Kim nhìn qua bản CV* và vu vơ tự hỏi liệu hồi nhỏ Alison có phải là một thần đồng khi mà cô này là một trong số những đứa trẻ hoàn thành việc học ở trường Y trước năm 12 tuổi. Một bằng về xã hội học, cái thứ hai là về tâm lí và một đống các bằng cấp chuyên ngành khác. Thứ cô không nhìn rõ là tờ khai về công việc thực tế đã làm.

“Giờ ai có câu hỏi gì thì xin mời.”

Bryant ho khan. “Cô có thể cho chúng tôi một vài hình dung về những kiểu vụ án cô đã tham gia trong quá khứ không?”

Cô tin rằng Bryant đoán được cô đang nghĩ gì và có khả năng đặt câu hỏi tốt hơn cô rất nhiều.

Alison cười với Bryant như thể cô ta đã đoán biết được câu hỏi này trước đó.

“Tôi hỗ trợ cho một vụ án giết ba người ở Edinburgh, và cả vụ điều tra kẻ hiếp dâm hàng loạt ở Hertfordshire.”

Kim không hình dung rõ mức độ ‘hỗ trợ’ mà người phụ nữ nói nhưng vì đây không phải là một cuộc phỏng vấn xin việc nên Kim không xoáy sâu hơn. Rõ ràng là Woody tin những đánh giá của Alison và Kim tin ông.

“Vậy cô muốn bắt đầu từ đâu?” Kim hỏi.

Alison rời khỏi ghế lười và ngồi lên bàn.

“Tôi muốn có bản tóm tắt vụ việc tính đến thời điểm này. Tôi hiểu rằng đã có một vụ án tương tự xảy ra vào năm ngoái.”

“Chính xác đấy,” Kim xác nhận.

“Nếu có thể tôi cũng muốn có thông tin về vụ đó luôn.”

Kim chỉ vào đống hồ sơ dày cộm, “Cô cứ tự nhiên.”

Alision nhìn quanh bàn, “Tôi đoán đống tài liệu này không được sắp xếp theo thứ tự.”

Kim định trả lời thì có tiếng gõ cửa vang lên. Dawson ngồi gần cửa nhất nên đứng dậy mở cửa. Kim dựa vào ghế và nhìn Karen. Karen nhìn Kim qua vai Dawson. “Bữa tối đã sẵn sàng nếu mọi người có thời gian.”

Nhóm ba người nhìn Kim dò ý.

“Mọi người cứ đi trước đi,” Kim nói và nhướn mắt. Cô nhắc nhở mình phải nói với Karen rằng việc nấu nướng cho cả một nhóm điều tra không phải là việc của cô ta, mặc dù Karen có thể hiểu rằng với cô ta đây là tự nguyện thì việc này cũng cần phải dừng lại. Việc ăn cùng nhau sẽ tạo ra sự gần gũi như thể một gia đình cùng ngồi với nhau quanh bàn, ăn bữa tối và nói chuyện trong ngày. Nhóm của cô có thể sẽ sơ sẩy tiết lộ thông tin nào đó.

“Cô cứ tự nhiên,” Kim nói với Alison.

“Tôi đã ăn rồi, cảm ơn cô. Tôi muốn bắt đầu làm việc hơn.”

Kim chờ cho tới khi cửa đóng.

“Được rồi, hai bé gái 9 tuổi đã bị bắt cóc ở trung tâm thể thao địa phương. Xe hơi của mẹ chúng bị phá hỏng để họ không thể đến đón đúng giờ.

“Tên bắt cóc thứ nhất mặc trang phục nhân viên cảnh sát và nói chuyện với một nhân viên trung tâm, và người này đã bị sát hại đêm qua.

“Hình thức giao tiếp được chọn là tin nhắn. Tới giờ chúng tôi nhận được hai tin nhắn. Nội dung đã được viết lên bảng kia.

“Hai đứa là bạn thân của nhau và cùng xuất hiện trên mặt báo vài tháng trước, trên đó cũng nói đến nghề nghiệp của bố hai đứa bé. Và để trả lời những gì tôi chắc chắn sẽ là câu hỏi đầu tiên của chị thì chúng chưa đòi tiền chuộc.”

Alison nhìn chằm chằm lên bảng và xoa cằm.

Khi Kim tóm tắt những gì họ mới làm được thì cô nhận ra nó là quá ít ỏi.

Cô nói tiếp. “Ở điểm này chúng tôi đã đi dần qua một danh sách các đối tượng có thù hận với hai gia đình nhưng chúng tôi cho rằng hai đứa trẻ trở thành đối tượng thông qua bài báo.”

“Hừm, tin nhắn cuối đó có chút đáng quan tâm đấy.”

Kim gật đầu đồng tình. “Đúng thế, có vẻ chúng ta đang chơi với một kẻ tâm thần.”

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.