Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Symes nốc cốc bia thứ hai nhưng tâm trạng vẫn không khá hơn lên.

Gã đã lần theo cái thứ rác rưởi ấy cả ngày mà chưa có manh mối gì. Gã khoanh tay ngược lại. Nếu không có việc gì làm thì tâm trạng của gã sẽ bị trùng xuống, nhưng gã chỉ muốn giải tỏa một chút tức giận. Chỉ là giải tỏa một chút…

Gã đã phản đối việc cho ả dính líu đến vụ này ngay lúc đầu tiên. Bọn này không cần thêm một ‘con bò cái’ ngu ngốc nào nữa và gã đã đúng. Nhưng tên Will chết tiệt lại cứ khăng khăng kéo ả vào. Một suy nghĩ thoáng qua khiến Symes mừng thầm. Gã gõ nhẹ vào túi quần. Ả sẽ không thể đi đâu mà không có hộ chiếu được. Những thiệt hại gã gây ra tại chỗ ở của ả, có chăng chỉ là kết quả trong nỗ lực của gã khi tìm những tài liệu để lần ra ả. Đống hoang tàn đó sẽ cho ả một hình dung về những gì ả sẽ lĩnh trọn nếu để gã tóm được. Và gã sẽ làm vậy. Vấn đề là, Will đánh giá trí thông minh của gã quá thấp. Gã hẳn là sẽ không được cử đến Helmand những hai lần nếu gã thực sự ngu ngốc như vẻ ngoài.

Symes tìm Inga trước tiên. Thiên hướng hoài nghi mọi thứ trên đời xui khiến bạn phải hiểu rõ bạn đang ‘đùa’ với ai.

Gã nắm được ả đi uống cà phê ở đâu, đi làm tóc ở đâu và cả đi mua sắm nữa. Gã biết được mọi điều liên quan đến ả. Gã cũng biết rằng bản năng của con người sẽ xui khiến họ tìm về nơi an toàn khi rơi vào trạng thái căng thẳng quá độ.

Ả sẽ chẳng đi đâu xa và đang đấu tranh để sinh tồn trong gần ba mươi giờ qua, và thời gian của ả đang dần cạn kiệt.

Gã uống mà không say, gã phải quay lại và thông báo với tên Will chết tiệt rằng gã không tìm được ả. Gã có thể hình dung ra biểu cảm khuôn mặt của Will trước khi quay lại và nhìn chòng chọc vào mặt gã. Hẳn sẽ là thái độ ‘biết ngay mà’ lộ rõ vẻ giận dữ và ác cảm. Và trong một phút Symes sẽ nổi điên mà đấm liên hồi vào cái mặt ấy đến tận cuối tuần sau; nhưng gã không thể. Bọn chúng cần nhau, vào lúc này.

Ngay cả khi là một đứa trẻ Will đã hay bị đau ốm và dị ứng. Symes là bạn của anh trai Will - kẻ rất hay đánh đập Will khi còn nhỏ. Tính Larry rất hung hăng và thường đánh đập thằng em để mua vui. Symes cũng được mời tham dự vài trận và thằng nhãi ngu ngốc đã ăn no đòn.

Khi ở độ tuổi vị thành niên, Lary đã bị tống vào tù vì tội vượt rào trộm đồ.

Ai đó đã đánh hắn ngã sóng soài rồi tống vào tù và Symes biết khá rõ về kẻ đó. Hai tuần đầu trong thời gian hưởng án ba năm, bạn của gã đã bị đâm chết. Will còn không hề tham gia đám tang. Một gia đình chết tiệt. Symes đã vui mừng vì ông bố khốn khiếp của Will đã chết khi nó mới 12 tuổi. Gã chỉ tiếc một điều rằng gã đã không có mặt ở đó để chứng kiến.

Khi gã nhìn thấy Will ở quán rượu Gornal mười một tháng trước, gã đã ngạc nhiên bởi cách chào hỏi thân thiện cởi mở của Will ở quán bar. Họ gặp lại sau đó vài tuần và Will ngụ ý rằng nó đang có trò gì đó thú vị. Symes đã đánh hơi ra điều gì đó hay ho.

Đồng bọn của gã không phải người dễ dãi nhất để chơi cùng. Một nụ cười khinh bỉ luôn hiện trên khuôn mặt Will và chỉ cần nhớ đến cái thái độ nhạo báng của nó, máu Symes lại sôi lên.

Gã biết mọi sự sẽ như thế nào. Nếu gã không bình tĩnh trước khi quay lại thì không còn cách nào khác ngoài việc đánh nó. Lúc đã điên lên thì gã sẽ đánh người đến mất trí, chỉ khi bình tĩnh lại gã mới ý thức được việc mình vừa làm.

Từ kinh nghiệm có được thì có hai điều có thể giúp Symes giải tỏa sinh lí. Gã nốc cốc thứ ba khi nghĩ về cách để có được cả hai. Gã đi ra khỏi quán rượu rồi tiến về phía chiếc xe đang đỗ ở bến tốc hành Tesco. Gã lái về phía Stourbridge với một nụ cười trên môi.

Gã đậu xe ở đường cao tốc và đi vào một quán bar đã từng vào vài tuần trước đó với một vài người bạn. Gã đã từng bị chú ý nhưng vờ như không hề hay biết, nhưng hôm nay thì gã sẽ lắng nghe.

Gã đi vào quán bar và gọi một ly Scotch. Gã nhận ra có một ánh nhìn hướng về phía mình.

“Ồ xin chào ông anh. Dạo này anh khỏe chứ?” Giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại đến từ một thằng tên nhãi là Stuart, nhìn nó như thể đi lạc vào quán rượu dành cho nam giới vậy.

“Anh vẫn ổn, thế còn chú em?”

“Mọi thứ tuyệt hơn khi gặp anh.”

“Chú em chuẩn bị nghỉ chưa?”

Stuart nhìn đồng hồ. “Ngay bây giờ nếu anh có hứng thú.”

Symes mỉm cười. “Ờ, nghe hay đấy, gặp thằng em phía đằng sau nha.”

Gã rời quán rượu và đi vòng quanh tòa nhà. Một con hẻm tối tăm và chật hẹp ngăn cách tòa nhà ra khỏi những tiệm bán cá ở sát đó. Gã dựa vào tường và chờ đợi.

Cánh sửa sắt phía tay trái mở ra và Stuart bước ra với nụ cười rụt rè.

Thằng nhãi mặc đồng phục với áo đen và quần tây. Symes cho rằng đây là một thằng nhãi mới lớn khá ngon giai. Stuart đứng ép sát trước mặt gã vì không gian chật hẹp.

“Bây giờ anh muốn chúng ta tâm sự gì nào?” Stuart hỏi khi dùng những ngón tay miết lên cánh tay của Symes.

Symes gạt Stuart ra và mở khóa quần.

“Ôi trời!” Stuart thầm thì, nhìn xuống khoảng hẹp ngăn cách giữa chúng. Tay của Stuart lần mò xuống dưới.

Phần dưới của Symes ngày càng cương cứng. Stuart rên rỉ, ghì sát hơn, ánh mắt đắm đuối. Cậu ta dùng miệng ngậm trọn cái đó của Symes.

Gã cảm nhận một hơi nóng ran dâng trong người.

Khi hơi nóng càng dâng lên trong người thì mọi thứ khác đều lùi xa thành khoảng cách. Một lát, gã rên lên khi phóng tinh ra ngoài. Hiệu quả tức thì. Sự căng thẳng trong gã giảm dần như một cái thùng bị rò rỉ nước nhưng chưa chảy hết.

“Lạy Chúa, sao anh không kìm lại…”

Stuart chưa nói dứt lời thì Symes đã giáng cho một cú đấm vào đầu. Thằng nhãi ngã ngửa.

Symes nhanh chóng kéo khóa quần rồi đánh Stuart từ đằng sau. Stuart kêu lên đau đớn.

“Mày chờ mong điều quái quỷ gì vậy thằng ôn con?” Symes hỏi. “Lũ đồng tính chết tiệt chúng mày đều giống nhau cả.” Gã đá vào bụng Stuart.

“Mày là thằng đồng tính nhơ nhớp, đáng kinh tởm.” Stuart lăn lộn trên sàn rên rỉ, tay ôm chặt bụng.

Cảm giác buồn nôn trào lên dạ dày như càng đổ thêm dầu vào cơn lửa giận. Gã lại đá mạnh vào sau đùi Stuart.

“Mày là một thằng kinh tởm. Mày có hiểu đó là một tội lỗi nhơ nhớp khi làm thế không?”

Symes tiếp tục đá một cú nữa. Stuart rên rỉ và lăn lộn ra xa hòng thoát ra. Symes đuổi theo.

“Làm ơn… đừng… đánh nữa.” Stuart van nài.

Symes tiếp tục đánh. “Tao phải đánh cho mày tỉnh ra.”

“Làm ơn… đừng…”

Gã nhìn chòng chọc vào khuôn mặt đầy sợ hãi của Stuart.

“Được, tao sẽ để mày yên nếu mày nói xin lỗi tao.”

“G… gì cơ…”

Symes dùng chân phải thọc vào mạng sườn của Stuart.

“Tao bảo mày xin lỗi tao. Nói nhanh đi thằng chó.” Symes thấy nước mắt Stuart rỉ ra khi nó gằn lại lời gã từng chữ một. Symes cười thỏa mãn.

Thằng nhãi phải tự chịu trách nhiệm về hành động của nó thì gã sẽ để nó sống. Chính gã đã được miễn xóa mọi trách nhiệm và hôm nay, gã trong sạch.

Gã vuốt phẳng phiu quần áo và đi ra khỏi con hẻm. Giờ đây, gã đã sẵn sàng quay trở lại.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.