Có một sự im lặng bí hiểm đáng sợ ở Hollytree khi Dawson đỗ xe trước một dãy các cửa hàng đánh dấu lối vào khu dân cư trải dài.
Hầu như mọi người đều biết rằng một khi thoát khỏi những cửa hàng này thì bạn đã an toàn. Mặc dù giống như bạn đang nhập cảnh vào một nước khác, nó không phải là một quyển hộ chiếu đảm bảo quá cảnh an toàn, nhưng còn hơn là những hành vi chống đối xã hội, bọn đi tù về hay việc tàng trữ chất cấm trong khu này.
Nhiều khu dân cư khác ở hạt Black Country đã sạch sẽ hơn, khỏe mạnh hơn, và hạnh phúc hơn vì có Hollytree.
Những khu dân cư đó đã thở phào nhẹ nhõm như thể vấn đề gia đình đã được giải quyết, nhưng họ phải rời đến một nơi khác và đó không bao giờ là một ý kiến hay khi kết hợp lại cùng nhau. Kết quả là một cộng đồng được điều hành bởi băng đảng, hoạt động độc lập khỏi bất kì chính quyền địa phương nào.
Dawson cảm thấy ái ngại vì Dewain Wright đã từng sống ở căn hộ bên trên một trong những cửa hàng. Ở rìa khu dân cư. Đã suýt thoát khỏi đây. Đó là những gì đứa trẻ xấu số có thể làm.
Văn hóa băng đảng không còn lạ với Dawson. Cậu hiểu nó rõ hơn mọi người nghĩ, nhưng không cùng mức độ như Hollytree.
Cậu từng bị béo phì khi còn là một đứa bé. Ở đây không có sự mất cân bằng hoóc môn nào hay điều kiện y tế thiếu thốn. Việc tăng cân quá mức ấy là kết quả khi một bà mẹ lao động đơn thân không hề lo ngại cho con ăn quá nhiều đồ chiên rán.
Trước năm 15 tuổi, Dawson sẵn sàng làm bất kì điều gì để được tham gia vào một nhóm hội, bất kì nhóm nào. Và cậu đã gần làm được.
Có một ngày trong quãng thời niên thiếu vẫn luôn làm cậu đỏ mặt xấu hổ. Và đó là ngày cậu không bao giờ quên được.
Khi bước sang tuổi 16, cậu đăng kí vào một lớp tập Gym, tự chuẩn bị tất cả thức ăn và ngắm nhìn những chất béo bão hòa của mình. Cậu sẽ không bao giờ quay lại đó một lần nào nữa.
Dawson tiếp cận những ngôi nhà từ cầu thang ở phía sau. Mặc dù giống như các căn hộ khác, khối tài sản này cũng được chia làm hai cấp độ. Bậc thang của mỗi nhà ở được tách riêng biệt bởi một hàng rào kim loại và nhìn giống như một mê cung của gara được thuê, nhưng chỉ một số ít trong đó là dùng để đỗ xe.
Cậu vượt qua không gian bên ngoài bừa bộn với hai khay vỉ nướng han gỉ và một loạt các ghế cọc cạch. Một xe đẩy trẻ em đã bỏ đi nằm ngay bên phải cánh cửa.
Cậu gõ cửa hai lần và ngay lập tức nhìn thấy bóng người phủ lên tấm kính hoa văn. Một cô gái mở cửa, Dawson nghĩ cô ta đang ở độ tuổi 19. Từ những bức ảnh cậu ta biết thì cô này là chị gái của Dewain, tên là Shona. Mái tóc cô buông dài, những lọn tóc xoăn óng ả ôm lấy khuôn mặt xinh đẹp đang cau có nhìn cậu ta. “Anh muốn gì?” Cô gái hỏi, rõ ràng là không muốn chào đón.
“Tôi là trung sĩ thám tử Dawson,” cậu nói và đưa cô gái danh thiếp.
Cô gái chẳng buồn nhìn. Cậu đã từng nhìn thấy chất lượng của những chiếc chứng minh thư giả quanh vùng Hollytree và hầu hết chúng trông thật hơn cái của cậu.
“Tôi cần nói chuyện với bố cô.”
“Để làm gì?” Cô gái hỏi.
“Về chuyện em trai cô.” Cậu trả lời một cách kiên nhẫn. Cô gái thể hiện ra mặt sự khó chịu, gia đình này đã phải chịu quá nhiều mất mát và lực lượng cảnh sát đã thất bại trong việc bảo vệ họ. “Đã có những tiến triển.”
“Sao? Em tôi không chết nữa à?”
“Bố cô có nhà không Shona?” Cậu hỏi một cách kiên quyết.
“Chờ chút để tôi xem,” cô gái nói và đóng cửa lại.
Những căn hộ này có hai phòng ngủ, một phòng khách, một bếp và một nhà vệ sinh. Cậu hoài nghi việc cô gái có biết bố mình ở nhà hay không. Vài giây sau cánh cửa được mở ra. Dawson ngước lên nhìn mặt Vin Wright. Biểu cảm không hài lòng cũng chẳng chống đối. Vô cảm. “Cậu muốn gì hả con trai?” Bị gọi là ‘con trai’ khiến Dawson cảm thấy bực mình. Ngay cả bố đẻ của cậu cũng không gọi như thế, ngay cả vào đêm cậu bỏ đi để tìm bản ngã ở cao nguyên Scotland. Và Dawson biết ông vẫn đang tìm kiếm. Nhưng đó không phải là lí do duy nhất Dawson không thích cách gọi này. Cậu là một nhân viên cảnh sát, một thành viên của Phòng điều tra tội phạm và cậu không phải con trai của người đàn ông đó.
“Ông Wright, tôi cần phải thông báo với ông về một vài tiến triển trong vụ của Dewain. Tôi có thể vào được không?”
Vin Wright ngần ngại trước khi lùi một bước.
Dawson biết rằng bà Wright không có ở đây và bà không còn ở đây đã mười hai năm, kể từ khi bà qua đời vì biến chứng trong khi sinh đứa con thứ tư. Dawson bước vào một phòng bếp nhỏ nơi Shona đang bận rộn xếp các chai lọ và hộp vào tủ bếp. Một cuộn túi thực phẩm bằng nilon đang nằm trên mặt đất. Dawson đoán Shona đang dọn những mảnh vụn từ những hộp thức ăn cho hai em gái nhỏ của cô.
Một tập các mẫu bia mộ và hoa nằm chỏng chơ trước ấm đun nước. Người đàn ông này đang chuẩn bị việc chôn cất con trai mình. Vin vẫn đứng ở ô cửa, tiếp tục thảo luận trong một không gian nhỏ hẹp.
Dawson nghĩ mình sẽ không ở lại lâu. Và đó cũng là một điều tốt, bởi vì cậu không muốn kéo dài nỗi đau của người đàn ông này thêm bất cứ khoảnh khắc nào nữa. “Ông Wright, cô nhà báo đó không phải là người làm rò rỉ tin tức là con trai ông vẫn còn sống.”
Tiếng đĩa va lách cách trong bồn rửa bát khiến cả Dawson và Vin đều nhìn về phía Shona. Cô ấy không quay lại ngay nhưng tiếp tục nhìn chằm chằm vào đồ vật vừa trượt ra khỏi tay. Vin vẫn nhìn cô con gái chút nữa trước khi quay lại Dawson.
“Ta không hiểu. Sự thật đã rành rành…”
“Thời gian không trùng khớp với nhau. Chúng tôi có thể xác nhận rằng các tờ báo mới chỉ rời máy in trước thời điểm Dewain chết. Chúng tôi đồ rằng mọi sự xảy ra quá nhanh nên chúng ta đều mặc nhiên là…”
Dawson lạc giọng đi khi cậu nhận ra dấu hiệu của sự ăn năn len vào.
Vin cũng nghe thấy điều đó. Mắt ông ta như mất hồn, chỉ còn lại một cái giếng sâu thẳm những nỗi buồn.
“Chúng ta đều mặc nhiên là thế, con trai ạ.”
“Có nghĩa là ai khác đã làm rò tin ấy ra.”
Vin gật đầu tỏ ra hiểu vấn đề. Chính ông cũng đã hiểu được điều đó.
“Tôi muốn hỏi ông, có ai ngoài người trong gia đình ông biết Dewain còn sống không?”
Vin xoa những sợi tóc ngắn, cứng như dây thép trên đầu. “Ta không biết, mọi thứ rất mơ hồ. Thời điểm này tuần trước, con trai ta đã… mọi thứ diễn ra quá nhanh. Ta gọi điện từ chỗ làm. Ta gọi cho lũ trẻ và…”
“Lauren,” Shone khẽ nói.
Dawson chờ đợi. Cuối cùng cô gái cũng quay lại. “Chúng ta gọi cho Lauren. Cô ấy… là bạn gái của Dewain. Con gửi cho em nó một tin nhắn nhưng nó không hề gọi lại.” Cô nhìn về phía bố mình.
“Nhớ thử xem bố ơi, có phải con bé thậm chí còn không xuất hiện ở bệnh viện?”
Dawson cảm thấy một niềm phấn khích dấy lên trong lòng. Cuộc điện thoại duy nhất mà phía cảnh sát gọi là cho họ hàng của Dewain. Cậu biết rõ rằng họ đã gọi để yêu cầu tất cả không để lộ thông tin là thằng bé vẫn còn sống cho đến khi tình trạng của thằng bé ổn định.
“Cô có biết tìm cô gái ấy ở đâu không?…”
“Tôi sẽ viết ra giấy.” Shone đề nghị và đi ra khỏi phòng.
Dawson quay lại phía Vin đang nhìn đứa con gái cả rời khỏi phòng.
“Có rắc rối nào với băng đảng ấy sau khi Dewain chết không?”
Ông lắc đầu. “Kể từ khi bên cậu bắt Lyron vì tội giết người thì Kai lên thay thế. Có thể hắn không đáng sợ như Lyron. Ta nghĩ chúng đã được chỉ đạo để chúng ta được yên.”
Dawson hơi nghi ngờ về điều đó. Một cái chết trong một gia đình dưới tay bọn băng đảng côn đồ không thể giúp giữ cho ba đứa con gái của ông yên ổn được.
Các băng nhóm không có thói đó. Vin Wright vẫn đang trông chừng mấy đứa con gái cho đến giây phút họ được tự do khỏi vùng đất Hollytree.
Shona quay lại bếp và đặt mẩu giấy vào tay cậu ta.
“Đây là nơi con bé sống.”
“Cảm ơn cô rất nhiều…”
Lời nói của cậu ta bị ngắt giữa chừng bởi âm thanh điện thoại.
“Xin lỗi,” Dawson nói, quay đi.
Đến lúc rời đi rồi.
“Cuối cùng, tôi cũng tìm được một thanh tra để thông báo vụ việc,” lời nói ở đầu dây bên kia thông báo. “Không thể liên lạc được với sếp của anh hay Bryant. Thế nên tôi đành phải giao lại cho anh.”
Cậu hiểu mình chỉ xếp hạng thứ ba trong bốn người của cả nhóm, nhưng cậu ghét bị nhắc đến điều đó. “Chờ đã,” cậu nói, chuyển điện thoại qua tay kia.
Cậu quay lại nói với Vin Wright. “Cảm ơn ông, tôi hứa sẽ giữ liên lạc.”
Vin gật đầu buồn bã và mở cánh cửa cho Dawson bước qua.
“Chuyện gì vậy?” Cậu hỏi phòng điều khiển khi đi qua khu vườn lởm chởm.
Cậu như chết điếng khi giọng nói thốt ra là những lời cậu vẫn khao khát được nghe thấy trong suốt sáu năm qua.
“Chúng tôi tìm được một cái xác, cho tới khi tìm được sếp của anh thì có vẻ như anh phải đảm nhận vụ này.”
Cuối cùng thì trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu cũng được là Sĩ quan chỉ huy.