Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Kim bước vào phòng của đội và đóng cánh cửa phía sau lại. Ngay lập tức cô nhận được sự chú ý của toàn đội. Cánh cửa vẫn chưa chạm đến bản lề.

“Chào buổi chiều, thưa sếp!” Họ đồng thanh nói.

Cô đánh giá nhanh đội của mình. Đúng, Woody đã đúng khi ông bảo đã gọi tất cả bọn họ vào.

Trung sĩ điều tra Bryant vẫn đang mặc áo chơi bóng bầu dục từ buổi tập chiều với một vết thâm dưới mắt trái. Mặc dù thể trạng tự nhiên của anh rất hợp với trò này nhưng ở tuổi 45, không lần nào anh rời khỏi sân bóng mà không bị thương cả. Kim và vợ anh đã chỉ ra vấn đề này rất nhiều lần.

Trung sĩ Dawson trông vẫn hoàn hảo như mọi khi. Với triết lí sống chiếc áo làm nên ông thầy tu, Dawson luôn đảm bảo rằng thân hình mét tám của cậu ta được mặc đẹp vào mọi thời điểm. Thậm chí kể cả ngày nghỉ, quần áo body vẫn khoe được những thành quả từ phòng Gym của cậu ta. Nếu Kim phải đoán, cô sẽ nói cậu ta hẳn đã chơi bóng quần trước đó, tắm rửa sau đó thay đồ trước khi đi nhậu buổi trưa với đám chiến hữu. Mà thôi.

Không giống như những người khác, cảnh sát Stacey Wood đang mặc đồ đi làm với quần hải quân xanh và sơ mi trắng đơn giản, có lẽ trước đó cô ấy đang đắm mình trước máy tính ở nhà và hăng say cày trò chơi nhập vai trực tuyến.

Kim dựa vào phần cạnh bàn trống, cạnh bàn kia là Bryant cũng đang dựa.

Dawson đưa mắt nhìn cánh cửa đã đóng. “Chết tiệt, sếp, chúng ta đã làm gì sai?”

“Nếu chỉ gọi cậu không thôi thì chắc là có dính phốt gì đấy, nhưng trong trường hợp hiếm hoi này thì không phải là do chúng ta có vấn đề.”

“Lạy Chúa lòng lành,” Bryant nói.

“Tuyệt vời!” Stacey bổ sung.

“Được rồi, điều đầu tiên, có ai uống rượu bia gì không?”

Đúng vậy, hôm nay chủ nhật mà. Nhưng giờ họ đều sắp phải làm việc.

“Tỉnh rụi,” Stacey trả lời.

“Không,” Bryant nói.

“Gần như không,” Dawson hơi gằn giọng.

Còn bản thân Kim chưa đụng đến giọt rượu nào kể từ khi 16 tuổi. Như vậy là họ đủ tỉnh táo để làm việc.

“Đúng rồi, tôi biết Woody vẫn chưa tiết lộ chút nào cho các bạn nhưng có lí do cả.” Cô hít một hơi thật sâu. “Một vài giờ trước, hai cô bé 9 tuổi đã bị bắt đi từ Trung tâm giải trí Old Hill. Hai cô bé là bạn thân nhất, hai gia đình cũng là hai gia đình thân nhất.”

Cô dừng một chút để mọi người có thời gian nắm bắt thông tin.

Bryant liếc nhìn ra cánh cửa đã đóng. “Phong tỏa truyền thông và bảo mật cả với các đồng nghiệp khác, đúng không sếp?”

Kim gật đầu. “Chỉ có bốn người ở hiện trường biết và họ đã thề giữ bí mật. Không có gì được truyền qua sóng radio cả. Chúng ta không thể đánh liều thử truyền ra được.”

“Dấu hiệu chứng thực là gì?” Dawson hỏi.

“Cả hai bà mẹ đều nhận được tin nhắn.”

“Chó chết thật,” Stacey thầm thì.

“Sau đó đã có ai thử đi tìm chưa?” Bryant hỏi.

Là bố của bé gái tuổi vị thành niên, bản năng của anh ta là đi ra ngoài và lùng sục xung quanh.

“Không, chúng ta đang phải đối phó với bọn chuyên nghiệp. Tính đến thời điểm này chúng ta đã biết các cô bé lẽ ra được đón vào lúc 12 giờ 30. Những tin nhắn được nhận vào lúc 12 giờ 20 phút và chiếc xe của bà mẹ đi đón đã bị phá hỏng.”

“Thật tệ là điều này nghe rất quen, sếp ạ.”

“Tôi đồng ý. Chúng ta đều biết rằng kẻ đứng sau vụ bắt cóc năm ngoái chưa từng bị bắt. Đó có thể là cùng một người hoặc một tội ác bắt chước.”

“Làm sao chúng ta có thể hi vọng thế được?” Stacey hỏi.

Kim cũng không chắc. Nếu là do cùng một bọn thì chúng sẽ học hỏi được từ lần trước. Thủ đoạn của chúng sẽ tinh vi hơn. Chúng sẽ có những kế hoạch thay thế, những chiến lược để tẩu thoát. Nhưng xét về mặt tích cực thì Kim có thể hiểu cách chúng đã tiến hành, nghiên cứu phương pháp của chúng từ hồ sơ vụ án ở vụ bắt cóc trước.

“Sếp à, vụ lần trước có gì không ổn?” Bryant hỏi.

“Tôi không biết, nhưng tôi chắc chắn chúng ta sẽ tìm ra.” Kim hít một hơi thật sâu. “Nghe này mọi người, công việc sẽ nặng đấy. Chúng ta sẽ ở nhà Timmins, một trong số những vị phụ huynh đang tuyệt vọng kia đến chừng nào đưa được những cô bé về nhà.”

“Ý cô là chúng ta sẽ ở tại đó nếu như có thể đưa được các cô bé trở về?”

Kim nhìn chằm chằm vào cậu ta. “Không Kev ạ, ý tôi là chúng ta sẽ ở đó cho đến khi các cô bé trở về.”

Cậu ta gật đầu và quay đi.

Cô sẽ không chứng kiến thất bại trước khi họ bắt đầu. Đội lần trước đã được năm mươi phần trăm thành công - kể cả khi đó là điều mặc định. Những kẻ bắt cóc đã thả một cô bé ra. Kim sẽ không để bất cứ thành viên nào của đội mình bước vào căn nhà kia với cảm giác mình đã thua sẵn rồi.

“Thành viên hai gia đình đó sẽ muốn khai thác điều gì đó từ các bạn. Họ sẽ nghĩ rằng chúng ta biết điều gì đó mà họ không biết. Họ sẽ muốn biết mọi thứ.

“Chúng ta phải giữ khoảng cách. Việc của chúng ta không phải là kết bạn hoặc thành gia đình mở rộng của họ. Chúng ta không phải nhà tư vấn cũng như tu sĩ. Chúng ta ở đó để tìm con gái cho họ.” Kim nhìn thẳng vào Dawson. “Cả hai cô con gái.”

Dawson gật đầu vẻ thấu hiểu.

“Được rồi Stace, tôi muốn cô làm một danh sách các thiết bị điều khiển từ xa và thiết bị di động. Bao gồm tất cả những thứ cô nghĩ chúng ta cần và đưa danh sách cho Woody. Ông ấy sẽ đảm bảo rằng chúng ta có đầy đủ trang thiết bị.”

Stacey gật đầu và bắt đầu gõ bàn phím.

“Kev, tôi muốn cậu qua Lloyd House và làm ầm lên cho đến khi lấy được hồ sơ vụ án trước. Woody đã đề nghị rồi nhưng chúng ta cần chúng sớm nhất có thể.”

“Hiểu rồi, sếp ạ.”

“Bryant, lạy Chúa, anh hãy về nhà, tắm rửa và thay đồ đi. Chọn một cái khoá và một cái khoan, sau đó đến đây giúp Stacey vụ thiết bị.”

Bryant đứng dậy. Stacey và Dawson phá lên cười. Kim đưa mắt theo họ với sự kinh hãi.

“Bryant, anh vui tính thật.”

Anh dịch ra khỏi cái bàn, để lộ quần đùi đen và cặp chân như mấy con nhiều lông trong sở thú.

Kim cố nhịn cười và nhìn đi chỗ khác. “Bryant làm ơn, đi ngay đi.”

“À, chắc các bạn không cần tôi nhắc lại rằng không ai được phép kể với ai về vụ này nữa đúng không? Các bạn đều hiểu ý tôi rồi đấy.”

Mỗi người đều hiểu sự cảnh báo của Kim. Đôi khi chính thành viên gia đình những người cảnh sát này cũng không biết chút thông tin về công việc của họ.

Kim bước vào Lòng Chảo, một cấu trúc bằng gỗ và kính ở góc phải căn phòng mà lẽ ra sẽ là vị trí làm việc riêng của cô. Nó chỉ cỡ một cái thang máy loại vừa chỉ thỉnh thoảng được dùng vào việc trách mắng. Phần lớn thời gian Kim dành để ngồi vào chiếc bàn thừa ra, giữa đội của mình. Cô quay lại và nhìn các đồng nghiệp đang tỉ mẩn từng hành động. Không có chỗ cho sự không chắc chắn nơi các thành viên đội của cô.

Tất cả những sự không chắc chắn, cứ để cô lo.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.