Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Kim đỗ xe chiếc Ninja ở phía sau đồn cảnh sát Halesowen.

Cảnh sát vùng West Midlands phục vụ 2,9 triệu dân cư, bao gồm các thành phố Birmingham, Coventry, Wolverhampton và khu vực hạt Black Country.

Lực lượng này chia ra thành mười đơn vị cảnh sát địa phương, trong đó bao gồm cả đơn vị của cô ở Dudley.

Kim đi lên văn phòng ở tầng 3. Cô gõ cửa, bước vào và sững sờ.

Cô sững sờ không phải vì Woody ngồi cạnh nhân vật thần tượng của ông, ngài Baldwin Quyết Liệt.

Cũng không phải là do Woody đang mặc áo polo thay vì chiếc áo sơ mi trắng quen thuộc với cầu vai ngành cảnh sát.

Đó là do từ cánh cửa Kim đã có thể thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên làn da bánh mật trên đầu ông. Sự căng thẳng của ông không thể che giấu được.

Bây giờ thì cô thấy lo lắng. Cô chưa bao giờ thấy Woody đổ mồ hôi.

Bốn con mắt đổ dồn về cô khi cô đóng cửa. Cô không biết mình đã làm gì chọc tức hai người bọn họ. Baldwin Quyết Liệt đến từ Lloyd House* ở Birmingham và cô thường xuyên thấy ông. Nhưng mà là trên tivi.

“Thưa sếp?” cô nói và nhìn vào người đàn ông duy nhất trong căn phòng mà cô quen biết. Như thường lệ, bên cạnh sếp của cô là bức ảnh đóng khung cậu con trai 22 tuổi của ông trong trang phục Hải quân Mỹ. Woody đã nhận xác con trai mình hai năm sau khi bức ảnh này được chụp.

“Ngồi đi, Stone.”

Cô tiến tới trước và ngồi trên một chiếc ghế đơn trơ trọi ngay giữa căn phòng. Cô đưa mắt nhìn từng người, mong tìm được một chút manh mối nào đó. Phần lớn các cuộc đối thoại giữa cô và Woody bắt đầu bằng việc ông xoa bóp quả bóng mát xa giảm stress ở phía trước bàn. Thường thì đó là một dấu hiệu đảm bảo rằng mọi việc giữa hai người họ vẫn ổn.

Nhưng quả bóng vẫn ở nguyên vị trí trên bàn.

“Stone, có một sự cố đã xảy ra sáng nay: một vụ bắt cóc!”

“Đã chứng thực chưa?” Cô hỏi ngay lập tức. Thường thường những người mất tích được tìm thấy trong vòng vài giờ.

“Đã chứng thực.”

Cô kiên nhẫn chờ đợi. Thậm chí nếu đó là một vụ bắt cóc đã được chứng thực, Kim cũng không hiểu sao cô lại ngồi trước mặt Thanh tra trưởng và sếp của ông.

May sao Woody không phải là người thích sự trì hoãn vô bổ, nên ông đi thẳng vào vấn đề.

“Đó là hai bé gái.”

Kim nhắm mắt và hít một hơi dài. À, bây giờ thì cô hiểu mức độ vụ này là sự leo thang từ vụ lần trước.

“Giống như lần trước hả sếp?”

Mặc dù cô không phải thành viên trong đội điều tra mười ba tháng trước, mỗi thành viên của đội cảnh sát West Mindlands đều rất quan tâm đến vụ này. Rất nhiều người đã tham gia việc tìm kiếm sau đó.

Kim biết nhiều điều về vụ đó nhưng thông tin ám ảnh nhất lại dội về trong tâm trí cô.

Một trong số những cô bé đã không quay lại.

Woody kéo suy nghĩ của cô quay về với hiện tại. “Lúc này thì chúng tôi cũng không chắc. Ban đầu thì có vẻ giống thế. Hai cô bé là bạn thân và lần cuối người ta nhìn thấy chúng là ở Trung tâm giải trí Old Hill. Một trong hai bà mẹ dự kiến sẽ đón các cô bé vào lúc 12 giờ 30 nhưng xe của cô ấy bị phá hỏng.

“Cả hai bà mẹ đều nhận được tin nhắn lúc 12 giờ 20, xác nhận rằng kẻ bắt cóc đang giữ cả hai cô bé.”

Bây giờ là 1 giờ 15 phút. Các cô bé bị bắt chưa đến một tiếng trước, nhưng tin nhắn kia đã khẳng định rằng không có chuyện la cà sang nhà bạn bè hay hàng xóm, cũng không có chuyện hai cô bé chỉ đi chơi loanh quanh. Chúng không hề mất tích mà đã bị bắt cóc và vụ án này đang diễn ra.

Kim đưa mắt nhìn Ngài Quyết Liệt.

“Vậy vụ này có điểm gì bất thường?”

“Xin lỗi?” Ông ta ngạc nhiên hỏi lại. Rõ ràng ông ta không nghĩ sẽ bị hỏi trực tiếp như vậy.

Kim chăm chú quan sát gương mặt đối phương khi ông ta đang suy nghĩ câu trả lời. Đã qua huấn luyện về truyền thông của cảnh sát có khác, cô không thấy một chút nhăn mặt hay một giọt mồ hôi nào trên trán, cũng không có vẻ gì là ngạc nhiên. Có rất nhiều lớp cảm xúc bên dưới vẻ mặt ấy.

Baldwin đáp trả câu hỏi của cô bằng ánh mắt răn đe. Một lời cảnh báo rằng cô nên ngậm miệng lại.

Cô nhìn thẳng đáp trả lại. “Ồ, chỉ một đứa quay lại, vậy có gì không ổn?”

“Tôi không nghĩ các chi tiết lại…”

“Thưa sếp, tại sao tôi lại được gọi đến đây?” Cô hỏi, quay về Woody. Đây là một vụ bắt cóc kép. Đây là vấn đề thuộc Cục Cảnh sát hình sự chứ không phải của cảnh sát địa phương. Việc quản lí một vụ như thế này sẽ được chia ra rất nhiều phần. Sẽ có phần đi tìm manh mối, tìm thông tin nền, phỏng vấn từng nhà, gỡ băng camera tự động và họp báo. Woody sẽ không bao giờ bảo cô chủ trì một buổi họp báo.

Woody và Baldwin đưa mắt nhìn nhau.

Cô cảm giác rằng cô sẽ không thích câu trả lời này. Phán đoán đầu tiên của cô rằng đội của cô sẽ bị đẩy đến hàng thứ hai để hỗ trợ. Thế thì phải gác lại cả đống công việc hiện nay về tấn công tình dục, bạo lực gia đình, lừa đảo và mưu sát bất thành, chưa kể hoàn thành báo cáo về vụ án của Dewain Wright.

“Sếp muốn đội của tôi tham gia tìm kiếm…”

“Sẽ không có cuộc tìm kiếm nào cả, Stone ạ,” Woody nói. “Chúng tôi đang triển khai phương án phong tỏa truyền thông.”

“Thưa sếp…”

Điều này đúng là chưa bao giờ nghe thấy đối với một vụ bắt cóc. Báo chí thường bám sát những tin kiểu này đến từng phút.

“Chưa có thông tin nào được truyền qua sóng radio và vào lúc này bố mẹ của hai nạn nhân chưa nói lời nào.”

Kim gật đầu đồng tình. Nếu như cô nhớ chính xác thì phương án tương tự cũng đã được thử nghiệm lần trước, nhưng tin tức đã bị lọt ra vào ngày thứ ba. Sau đó đứa trẻ sống sót được tìm thấy khi đang đi lang thang dọc đường còn đứa kia thì đã mãi mãi không được tìm thấy.

“Tôi vẫn thấy có chút khó hiểu bởi vì…”

“Cô được đề nghị đứng đầu vụ này, Stone ạ.”

Mười giây trôi qua khi cô chờ đợi một câu giải thích nhưng không hề có.

“Thưa sếp?”

“Không thể như thế được,” Baldwin nói. “Cô rõ ràng không đủ năng lực để điều tra một vụ lớn như thế này.”

Thực lòng Kim phải thừa nhận cô muốn nói ngay đến vụ Crestwood trong đó cô và đội của cô đã bắt được hung thủ sát hại bốn cô gái tuổi vị thành niên*.

Cô quay ghế sang phía đối diện với Woody.

“Ai yêu cầu vậy?”

“Một trong số những phụ huynh. Cô ta chỉ đích danh cô và không đề cập thêm ai khác. Chúng tôi cần cô thu thập những chi tiết ban đầu khi chúng tôi tập hợp đội cho chuyên án này. Cô phải báo cáo về đây ngay lập tức và chuyển thông tin cho Sĩ quan chỉ huy.”

Kim gật đầu đồng tình với quy trình, nhưng ông vẫn chưa trả lời câu hỏi của cô một cách đầy đủ.

“Thưa sếp, tôi có thể biết tên của bọn trẻ và tên các vị phụ huynh không?”

“Charlie Timmins và Amy Hanson là tên của các cô bé. Mẹ của Charlie đã đề xuất sự tham gia của cô. Tên cô ấy là Karen, nói rằng cô ấy là bạn của cô.”

Kim lắc đầu. Thật vô lí. Cô không biết ai tên là Karen Timmins và cô rõ ràng chẳng có bạn bè nào cả.

Woody xem xét tờ tài liệu trên bàn.

“Xin lỗi, Stone. Chắc cô quen cái tên thời con gái của cô ta hơn. Cô ấy tên là Karen Holt.”

Kim cảm thấy sống lưng hơi nhói. Cái tên nằm yên vị trong quá khứ mà cô hiếm khi hồi tưởng lại.

“Kim, biểu cảm của cô cho thấy là cô có biết người phụ nữ này.”

Kim đứng dậy và nhìn thẳng vào Woody.

“Thưa sếp, tôi sẽ đi thực hiện thẩm tra và giao kết quả cho Sĩ quan chỉ huy, nhưng tôi đảm bảo rằng người phụ nữ đó không phải bạn của tôi.”

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.