Elizabeth đợi cho tới khi cánh cửa phòng ngủ khép lại sau họ.
“Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?”
Stephen bước qua cô và lẩn tránh cái nhìn ấy.
“Cô ấy chỉ muốn nói chuyện nhẹ nhàng nhưng…”
“Không phải thế Stephen ạ. Em biết điều đó nghĩa là gì. Cô ta lôi anh ra ngoài để móc máy anh và cũng khá đúng lúc nữa. Đó không phải điều em đang nói.”
Anh ta lắc đầu. “Thực ra anh chẳng có ý niệm gì về điều em nói cả.”
Elizabeth ngồi mé bên kia của giường ngủ. Cô cảm thấy hạnh phúc vì đã khiến anh ta quay lại.
“Tại sao chúng ta không đưa ra cái giá hả Stephen?”
Tim cô đập thình thịch trong ngực nhưng cô không thể không đề cập đến vấn đề này. Cô không sợ bị anh ta đánh lần nữa mà nỗi sợ thực sự đến từ nhận thức mọi thứ đang tuyệt vọng từ trong tâm trí của cô.
“Chúng ta chưa đi tới quyết định mà chỉ đang thỏa thuận…”
“Robert và Karen đã nói chuyện và trao đổi với nhau, sau đó hành động và cố gắng cứu cả Amny và Charlie. Vậy chúng ta tại sao lại không thể?”
“Anh ta làm vậy chẳng có nghĩa lí gì. Robert biết chúng sẽ không đồng ý…”
“Anh không dám làm thế à Stephen? Anh thậm chí còn không dám và còn phỉ báng những gì Robert đã cố gắng để thỏa mãn sự hèn nhát của anh. Ít nhất anh ta đã thử.”
“Chúa ơi, Liz à, ai cũng có thể gửi tin nhắn.”
“Thế tại sao chúng ta lại không?” Cô hỏi đơn giản.
Mỗi câu trả lời như đóng đinh vào trái tim cô. Cô biết nó bắt nguồn từ đâu. Elizabeth không muốn nghe nhưng cô bắt buộc phải làm vậy.
“Chúng ta có bao nhiêu trong tài khoản tiết kiệm hả Stephen?”
“Liz à, anh không biết. Anh phải truy cập online…”
“Amy bị bắt đi ba ngày trước và anh chưa từng kiểm tra tài khoản ngân hàng lấy một lần.”
Cô cảm thấy sự bối rối từ anh ở mé bên kia giường.
“Tài khoản rỗng đúng không?”
“Đừng ngớ ngẩn như thế. Đương nhiên…”
“Đừng nói dối nữa. Em biết chẳng có đồng nào trong đấy cả. Thế còn giá trị của cái nhà thì sao?”
Stephen im lặng.
“Anh đã lấy khoản thế chấp thứ hai của ngôi nhà rồi à?”
“Hãy nghe anh giải thích, Liz…”
Cô đứng dậy. Cô thậm chí không còn cảm thấy giận được nữa. Cô cảm thấy mình như đã hóa đá.
“Vậy là chúng ta phá sản. Chúng ta không có tiền và anh không có gan nói thật với tôi rằng chúng ta không thể đưa ra đề nghị vì chúng ta không đủ khả năng.”
“Liz, ngồi xuống và chúng ta có thể…”
“Robert biết chuyện này đúng không? Anh ta đã biết chúng ta không thể kham nổi vụ này nên đã cố gắng cứu cả con gái mình, đó là lí do tại sao anh ta cố cứu cả hai.”
Stephen đứng dậy và chạm vào Liz. Cử chỉ của anh ta khá dữ dội. Cô khoanh tay lại ngăn: “Đừng động vào tôi.”
“Chúng ta có thể vượt qua mà.”
Elizabeth cười chua chát khi tránh cái chạm ấy. Trong một giây cô nhận ra tình yêu đối với chồng đã chết nhưng trái tim chẳng còn đủ chỗ để ghét anh ta. Nó đã quá tuyệt vọng vì sự mất mát đứa con.
Trong những năm tháng sống cùng nhau, cô đã trì hoãn mọi thứ vì anh ta. Cô chấp nhận trì hoãn lấy bằng luật. Cô đã có thể thăng tiến nhưng lại phải thức nhiều đêm không có anh ta.
Cô thậm chí còn biết lần đầu tiên anh ta đánh bạc là khi nào.
Các món nợ cờ bạc của anh ta đã ngốn sạch tài khoản tiết kiệm. Cô đã cả tin khi anh ta nói điều đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa.
Trong suốt quãng thời gian cưới nhau, Elizabeth luôn tự an ủi rằng nửa kia sẽ có một bảng cân bằng thu chi. Cả hai người đều có tài sản và những khoản nợ và giờ đây khi cô phải gánh gồng thêm nữa, cô nhận ra công ty đã phá sản.
“Không đâu Stephen, anh sai rồi. Tôi không bao giờ quay lại từ đây. Cuộc hôn nhân của chúng ta đã kết thúc, bất kể việc gì xảy ra tiếp theo.”
Anh ta bước thêm bước nữa về phía cô. Cô khoanh hai tay lại và nhìn trực diện vào mắt anh ta. Cô không thèm giấu sự tức giận lúc này. Anh ta bước giật lùi.
“Anh cứ ở lại đây… Amy dù sao vẫn là con gái anh, nhưng ra ngoài sofa mà ngủ.”
Anh ta cúi đầu xuống như một con chó bị bỏ rơi, thảm hại. Cô không hề có chút thương cảm. Cô giơ tay phải ra hiệu. “Giờ thì đưa tôi chìa khóa xe, tôi phải đi đón con trai tôi bây giờ.”