Will cảm thấy sự khao khát tự do cháy bỏng.
Kể từ lúc hắn có thể nhớ, hắn đã thấy mình dễ bị ảnh hưởng bởi tình trạng mất ý thức tạm thời nếu đầu óc hắn bị rối loạn.
Khi mọi thứ trơn tru đi theo kế hoạch, hắn giữ được bình tĩnh và kiểm soát. Đầu hắn có thể du dương một bản nhạc nền nhưng chỉ cần một sự việc bất ngờ là có thể xướng lên cả một dàn giao hưởng. Nhạc cụ vang hỗn loạn, tiếng dây đàn nhức nhối, tạo ra tạp nham những tiếng ồn mà hắn không thể thoát khỏi.
Hắn đẩy ghế về phía sau. Tiếng đôi chân kim loại gõ vào nền đá, gõ vào tiềm thức của hắn như một con dao. Hắn đi đi lại lại từ đầu này đến đầu kia của căn phòng.
Mỗi lượt mười bước. Đi bốn lần chiều dài căn phòng và tiếng ồn bắt đầu vơi dần. Đi thêm sáu lần nữa giúp tiềm thức của hắn rời xa phần nào những tiếng ồn ào bên trong.
Hắn đáng lẽ không nên cho phép người khác cùng tham gia. Hắn căm ghét việc bị sai khiến phải làm gì. Hắn bao giờ cũng làm việc tốt hơn khi làm độc lập.
Chính hắn là người lựa chọn đối tượng các gia đình, và cũng chính hắn là người điều tra công việc của họ. Người ta sẽ không biết được phải mất mấy tuần mới tìm được đúng đối tượng; những gia đình giàu có có thể bị đặt vào một cuộc chiến và rồi tự loại bỏ nhau?
Lần đầu tiên đáng lẽ phải thành công. Việc này lẽ ra sẽ thành công nếu không có một sự kiện hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn.
Hắn đã lựa chọn Symes để trợ giúp hắn. Hắn biết hắn cần một kĩ năng mà Symes có, nhưng hắn chấp nhận một sự giúp đỡ khác nữa và giờ thì điều đó đã phản lại hắn.
Cái gai trong mắt hắn còn chưa được nhổ đi và điều đó bắt đầu làm hắn bực bội. Đã có quá nhiều người dính dáng vào vụ này.
Là một đứa con giữa, các anh em của hắn luôn hùa nhóm với nhau và tự nhiên hắn bị loại trừ. Hắn là vật cản giữa những đứa lớn và đứa bé và kết cục là hắn chả thuộc về nhóm nào. Hắn là mục tiêu những trò đùa của chúng nó và là cái bao cát cho chúng đấm đá. Và hắn phải hứng đòn vì hắn không có chỗ nào để chạy. Mẹ hắn nói “Nghịch ngợm, quậy phá mới là con trai.”
Hắn lấy việc lên kế hoạch trả thù là niềm an ủi. Ở đó, hắn tìm thấy sự thoải mái, sự giải phóng, giống như cảm giác của Larry, anh trai hắn, kẻ hành hạ hắn ác độc nhất đã nhận ra được.
Hắn và Symes giống nhau nhiều hơn mức hắn muốn thừa nhận. Hắn biết rằng thời niên thiếu, Symes đã từng bị ông bố quân nhân đánh nhừ đòn sau khi bị mẹ bỏ lại cho một gã đàn ông tàn nhẫn và vô cảm. Dù xung quanh hắn còn có anh em, nhưng hắn cảm thấy đơn độc chẳng kém gì Symes. Cả hai đều cảm thấy được giải tỏa bằng cách trả thù, với hắn là trả thù bằng tra tấn tâm lí, còn với Symes là trả thù trên sự đau đớn thể xác của những người khác. Hắn không thích Symes, nhưng hắn hiểu gã.
Thêm năm bước nữa, và toàn bộ sự căng thẳng trong cơ thể hắn dần dần biến mất. Đống quần áo đã được gửi đến đúng địa điểm. Đó là một phần của kế hoạch và nó đã được thực hiện hoàn hảo. Sự thật rằng bố mẹ chúng nó giờ đang tưởng tượng cảnh những đứa con gái bé bỏng của mình phải trần truồng là động cơ khiến họ phải hành động. Vơ vét hết những gì mà họ có trong tài khoản ngân hàng đi.
Nhưng có một con điếm nào đó đang yêu cầu bằng chứng con tin còn sống. Hắn đã quyết định phớt lờ các tin nhắn. Không bao giờ bọn hắn xem xét hồi đáp bất kì tin nhắn nào không phải bố mẹ chúng nó gửi. Điều này nằm trong kế hoạch.
Và giờ hắn phải thay đổi kế hoạch. Vì Trùm Sò đã nói vậy.