Kim có thể cảm thấy sự không đồng tình trong căn phòng. Mọi người len lén nhìn nhau qua chiếc bàn.
“Mọi người, xin hãy tập trung vào bản đồ,” cô nói mà không nhìn lên.
“Đồng hồ đang đếm ngược đấy.”
Cứ mỗi lần cô cố gắng nghiên cứu tấm bản đồ thì trong đầu cô cứ đau đáu duy nhất một câu hỏi.
Điều quỷ quái gì đã khiến bọn chúng phóng thích một cô bé? Phải có điều gì đó xảy ra nơi các cô bé bị nhốt.
“Stace, cung cấp thêm thông tin cho tôi trong đám báo cũ này…”
“Thưa cô, dừng một lát được không?”
Helen nhìn khắp căn phòng.
“Vào đi Helen,” Kim nói.
Người phụ nữ được phép bước qua ranh giới. Nếu trong một hoàn cảnh khác thì Kim có thể gọi bà ấy là ‘quý bà’ rồi.
Helen tiến tới gần bàn, nét mặt bà ta tỏ ră băn khoăn. “Cô muốn tôi nói cho cô biết nếu có nhớ ra điều gì trong ngày Emily được thả thì tôi vừa nhớ được một điều. Ý tôi là, có thể nó không giúp được gì nhiều nhưng…”
“Cô cứ nói tiếp đi Helen.”
“Ồ tôi nhớ khi bước ra và thấy một nhân viên văn phòng đứng ngoài. Chiếc đài của anh ta đang bật. Có một vụ tai nạn. Trên đường Kidderminster, tôi nghĩ vậy. Ở phía tây Mercia nhưng chắc là cũng nghiêm trọng vì tắc đường hàng dài và chuỗi xe tắc lại kéo dài đến tận Lye. Ý tôi là điều này có thể chẳng có ý nghĩa gì nhưng…”
Lời Helen nói nhỏ dần và Kim nhận ra sự sợ sệt trên mặt bà. Mọi người đều hiểu thời gian đang dần cạn kiệt.
“Cảm ơn bà, Helen,” cô nói khi người phụ nữ đi ra khỏi cửa.
Kim nhìn Stacey. “Tìm bài báo về vụ tai nạn đi.”
Stacey bắt đầu gõ bàn phím. Kim đứng sau cô ấy khi cô mở bài báo. Trang thứ nhất nêu vắn tắt nội dung báo. Một người đàn ông bị thương, vân vân. “Vào đọc bài hoàn chỉnh đi,” Kim nói lòng thấy hồi hộp. Stacey mở ra và Kim đọc nhanh.
Một chiếc xe tải nửa tấn đâm vỡ dải phân cách. “Ôi chết tiệt,” Stacey nói khi cũng lướt đọc.
“Mở cho tôi ảnh chụp khu vực đó.”
Stacey tiếp tục gõ. Màn hình phóng to khu vực đó.
Kim gõ vào màn hình. “Ngay chỗ này, nhìn vào địa hình đi. Mặt đất dốc dần từ cánh đồng tới một con mương. Nghĩa là họ cần phải có một cái cần cẩu để kéo chiếc xe ra khỏi đó. Và nếu thế thì sẽ rất…”
“Ồn ào,” Bryant trả lời khi cùng nhập hội. “Sẽ có cứu hỏa, xe cứu thương và cảnh sát tới. Sẽ rất ồn ào, huyên náo.”
Alison đi sang trái và liếc trộm. “Đối tượng 2 không cảm thấy sợ hãi vì sự ồn ã đó. Nhưng Đối tượng 1 thì chắc chắn là sợ. Sự cố này nằm ngoài kế hoạch, và gần với thời điểm thả người nên hắn sợ hãi.”
Kim đồng tình với chuyên gia hành vi, nhưng vẫn tự hỏi tại sao Emily được thả trước khi chúng nhận được tiền và tại sao chúng lại không thả Suzie?
Stacey bận gõ bàn phím, phóng to rồi thu nhỏ bản đồ.
“Hai căn nhà gần nhất đều nằm hai bên đường xe chạy. Những âm thanh từ xa nhưng đứng ở đây thì có thể nghe rõ nhất.”
Kim biết họ đã có chút manh mối.
Với nhiều hành động, những kẻ bắt cóc sẽ không mạo hiểm để ai đó gõ cửa đâu.
“Stacey, cô cứ tiếp tục lần theo các manh mối. Nếu chúng tôi không tìm được gì ở cả hai ngôi nhà thì chúng ta lại phải tự tìm cách khác. Nhưng sẽ có gì đó ở đây, tôi dám chắc.”
“Rõ, thưa sếp.”
Cảm tưởng như ai đó vừa bơm một liều thuốc tạo hưng phấn vào cả căn phòng.
“Được rồi Bryant, Dawson, các anh lấy áo khoác đi. Đến lúc đi tìm các cô bé rồi.”