Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 61

❊ ❊ ❊

Một luồng khí lạnh ùa vào cùng đội khi bước vô phòng tác chiến. Một lớp tuyết mỏng qua đêm đã đóng băng thành lớp thảm mỏng và giòn.

“Ngoài kia lạnh đến đông cả máu,” Bryant đỏ bừng mặt khi anh bước qua cô. Giờ đây họ đang trả giá cho một tháng hai ấm hơn bình thường.

“Lấy cà phê và bắt đầu thôi,” Kim vừa nói vừa quăng chiếc áo khoác dài lên chiếc ghế có tay dựa ở góc.

Stacey đứng ở máy pha cà phê. “Matt, anh có muốn…”

“Tôi ổn, cảm ơn Stacey,” anh ta nói, gật đầu hướng về cái cốc anh ta đã mân mê hơn mười lăm phút từ khi Kim cho anh ta vào phòng này. Họ vẫn chưa nói với nhau lời nào.

“Được rồi các bạn, ngày mới, năng lượng mới,” Kim nói khi đội của cô chọn ghế ngồi quanh bàn. Hôm nay đã là thứ tư và cô chắc chắn rằng quãng thời gian đang kéo dài ra từ vụ bắt cóc hôm chủ nhật đến giờ đang ám ảnh tâm trí họ.

“Stace, cô nói trước.”

Stacey chuẩn bị nói thì ngừng lại khi cửa phòng ăn chợt mở. Kim đứng dậy ngay lập tức. Không ai bước vào phòng mà không có sự cho phép của cô.

Thân hình hơn một mét tám của Thanh tra trưởng Woodward đứng chắn nơi cánh cửa. Máu nóng của Kim nguội ngay và cô đặt tay lại xuống bàn.

Làm ơn Chúa ơi, đừng để họ tìm thấy những cái xác.

“Đến đây nghe tóm tắt tình hình thôi Stone ạ. Cứ tự nhiên đi.”

Sự thở phào nhẹ nhõm suýt nữa đẩy cô ngồi sụp xuống ghế nhưng cô cố gắng đứng thẳng khi giới thiệu sếp của mình với Matt và Alison. Cả hai đều bắt tay và gật đầu chào nhau.

Woody quay về góc phòng và đứng dựa vào cánh cửa. Lưng ông thẳng một cách nghiêm nghị và tay khoanh trước ngực, che đi logo thể thao in trên chiếc áo phông cộc tay màu xanh nhạt. Tạ ơn Chúa, ông đã không mặc đồng phục. Mặc dù quần áo bình thường trông không hợp với Woody, nhưng nó lại hợp với bối cảnh hiện nay. Cô đoán chắc ông sẽ về nhà thay đồ trước khi quay về đồn cảnh sát.

Cô quay lưng về phía ông và gật đầu ra hiệu cho Stacey tiếp tục.

“Đã có địa chỉ của gia đình kia, thưa sếp. Cũng chẳng dễ dàng gì.”

“Gửi tin nhắn cho Bryant đi,” cô nói.

Stacey tiếp tục. “Vẫn chưa có thêm được manh mối nào từ các mạng điện thoại. Một bên đã chặn email của tôi và cho vào mục thư rác nên tôi đoán anh ta không có gì cho chúng ta cả. Dựa vào nhà ngoại cảm thì chẳng thể tìm được gì nhiều. Có một số người nhận xét bà ta không mấy tích cực nhưng kệ thôi, kể cả nhóm nhạc Rolling Stones còn bị chê nữa là. Dân địa phương thích các show của bà ta tại Civic nhưng ngoài ra tôi không tìm thấy bất kì động cơ thương mại hóa nào; không có sách trên Amazon, không có sách audio, không có CD hay bất cứ thứ gì. Bà ta lấy phí năm đô vé vào cửa và quyên góp một nửa cho RSPCA. Không có Facebook, Twitter hay bất kì tài khoản mạng xã hội nào. Không có gì độc hại mà tôi có thể…”

“Khoan đã,” Kim nói khi điện thoại di động của cô rung lên. Đó là email từ Keats - một người có vẻ rất chăm dậy sớm. Thật khó tin rằng họ đã thăm hiện trường vụ án của Inga chỉ mới ngày hôm qua.

“Kev à, việc khám nghiệm tử thi sẽ bắt đầu vào lúc 9 giờ.”

Cậu ta gật đầu xác nhận. Cậu ta sẽ có mặt.

“Còn gì nữa không, Stace?”

Stacey lắc đầu.

Đính kèm email là những bức ảnh hiện trường vụ án. Cô mở bức ảnh thứ nhất ra và đưa điện thoại cho Alison. “Cứ cuộn cho đến bức ảnh có hình xăm.” Ai đó trong căn phòng đã hiểu nó có nghĩa là gì.

Cô hướng sự chú ý về đội của mình. “Tôi nhận được một cuộc gọi từ Jenny Cotton tối qua. Cô ấy cũng nhận được một tin nhắn.”

Một làn sóng bất ngờ tràn qua căn phòng.

“Anh Ward đã giữ chiếc điện thoại đề phòng còn tin nhắn khác đến. Tin nhắn ngắn gọn và trực tiếp, hỏi xem cô ấy có muốn chơi nữa không?”

“Lạy Chúa Jesus, độc ác quá,” Bryant nói, lắc đầu.

“Đó là một trò chơi khăm à?” Dawson hỏi.

Kim nhún vai. “Chưa thể kết luận được điều gì. Tin nhắn không đến từ bất kì số nào trong những số đã được lưu ở đây vì hắn sử dụng mỗi số khác nhau cho từng lần nên sẽ không giúp được gì cho chúng ta cả.”

Stacey nhoài người về phía trước. “Cô có nghĩ tên này với những gã mà chúng ta đang xử lí là cùng một bọn không?”

Kim thở dài. “Cô ấy giữ chiếc điện thoại đó trong vòng mười ba tháng chỉ hi vọng rằng nó sẽ kêu lần nữa. Thực tế rằng điện thoại đã reo đúng lúc hai cô bé của chúng ta đang mất tích không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Cũng rất đáng ngờ rằng đó có phải là một trò chơi khăm tình cờ hay không? Làm sao chúng biết về Charlie và Amy được?”

Dawson bắt gặp ánh mắt của cô. “Sếp, chúng ta có nghĩ rằng…”

“Không, Kev à, chúng ta không nghĩ thế. Nếu Suzie Cotton vẫn là một nhân tố trong chuyện này thì điều tốt nhất chúng ta có thể hi vọng là sự quay trở lại.”

Căn phòng yên lặng. Họ đều hiểu cô có ý gì. Thậm chí đối với cả Jenny Cotton, chuyện đó đã khép lại rồi.

“Thật kinh khủng,” Alison nói và đưa trả chiếc điện thoại lại cho Kim.

Kim gật đầu đồng tình. “Tôi nghĩ chúng ta có thể khá chắc chắn giả định rằng Đối tượng 2 đã làm việc này. Ai có ý kiến nào nữa không?” Cô hỏi chuyên gia hành vi.

“Theo quan điểm cảnh sát thì đây là những tội ác tàn khốc và bạo lực. Gã có thể là một tên đồ tể hoặc nghề nào đó liên quan đến giết chóc. Mọi người thậm chí có thể xem lại những công việc trước đây của gã.”

“Một người lính?” Bryant hỏi.

“Tiếp tục đi,” Kim khuyến khích.

Alison gật đầu. “Đã có những bằng chứng được ghi lại rằng cho đến tận bây giờ, vũ khí hiệu quả nhất với các lực lượng vũ trang chính là thù hận. Những người lính được cài đặt sự thù hận với kẻ thù, để loại bỏ sự đắn đo khi đoạt mạng ai đó. Nếu bạn thù ghét ai thì sẽ dễ huỷ diệt mạng sống của kẻ đó hơn.

"Nổi nóng và gây hấn là chuyện thường tình của đời sống quân đội, nhưng để sản xuất ra một cỗ máy giết người hiệu quả bạn phải loại bỏ nhân tính trong việc đó. Bạn phải bỏ đi sự cảm thông, sự thấu hiểu, sự tha thứ. Nếu không khi kẻ thù cầu xin tha mạng có thể thu được một khoảnh khắc đắn đo, đủ dài để kiểm soát được vũ khí và giết cả đội.

"Tất cả những điều đó đều rất đúng cho đến khi người lính được thả về lại xã hội. Lối tư duy đó không phải là tạm thời. Đó là một tập hợp các niềm tin đã được biến đổi. Nhưng đột nhiên, kẻ thù đâu mất rồi. Mệnh lệnh đâu mất rồi? Các đồng đội khác cùng đoàn kết với một mục tiêu rõ ràng, họ đâu rồi?

"Xã hội sau đó nói với họ rằng việc họ làm là sai. Bạo lực là sai. Giết chóc là sai. Bạn không thể đột ngột tẩy sạch trơn đầu óc ai đó bởi vì bạn muốn họ tồn tại trong một xã hội ‘bình thường’. Sự thù hận không biến mất. Nó chỉ không có mục tiêu rõ ràng.”

Kim nhìn quanh căn phòng. Lần đầu tiên Alison có được sự chú ý của họ.

“Tiếp nối giả định,” cô nói. “Gã này thích thú việc giết chóc với bằng chứng là xác của cả Brad và Inga. Và gã đã học điều này ở đâu đó. Nếu Đối tượng 2 đã từng trong quân ngũ, hẳn là gã đã giữ đặc tính này và không muốn đánh mất thú vui của mình.”

“Chúng ta đang đương đầu với một cỗ máy khốn kiếp,” Dawson chen vào.

Alison nhún vai. “Không hẳn thế. Gã cũng có những sự yếu đuối nhưng chúng bị chôn vùi sâu và chỉ liên quan đến cảm xúc của chính gã. Quay về xã hội văn minh, cá thể này giờ đây đang ở lãnh thổ không quen thuộc. Gã sẽ có thể cảm thấy bối rối, hoang mang và bị bỏ rơi. Không may là những cảm xúc đó sẽ nuôi lớn cơn giận dữ của gã.”

Alison quay về phía Kim. “Nếu tôi đúng, những cô bé sẽ còn nhiều điều phải sợ hãi từ gã.”

Kim vẫn chưa xác nhận về việc đó.

“Nhưng gã không cảm thấy gì sao, làm tổn thương những trẻ em vô tội như vậy?”

Ôi, Chúa ban ơn cho sự lạc quan vĩnh hằng của Bryant. Anh thực sự nghĩ rằng ai cũng có những ranh giới không thể vượt qua. Tại sao anh có thể giữ được sự ngây thơ đó trong công việc này đúng là một điều bí ẩn mãi mãi với Kim.

Alison lắc đầu. “Không đâu.”

Kim quay về phía Dawson. “Khi cậu xong việc khám nghiệm tử thi, cứ tiếp tục hướng điều tra khác.”

Dawson gật đầu, nhặt áo khoác lên và hướng về phía cửa. Woody bước sang một bên nhưng giữ cửa mở.

“Thanh tra à… có đôi lời,” Woody nói và bước ra khỏi cửa.

Bryant lẩm bẩm một vài ghi nhớ từ vụ án mạng trong hơi thở khi Kim rời khỏi phòng.

Kim bắt kịp với Thanh tra trưởng khi ông với tới chiếc ô tô đậu phía bên kia của đài phun nước.

“Cô hẳn là biết Baldwin gọi cho tôi để yêu cầu cập nhật tình hình vụ án gần như hàng giờ.”

Cô muốn nói rằng cô sẽ chuyển việc đó cho bọn bắt cóc làm nhưng đã kịp ngậm miệng đúng lúc.

“Cô có biết điểm chính yếu ở đây là gì không?” Ông hỏi.

“Mạng sống của hai cô bé 9 tuổi tên là Charlie và Amy.”

“Và còn…?”

“Thưa sếp, với tất cả lòng kính trọng, sếp đang lãng phí thời gian quý báu của mình. Và của tôi nữa. Không có động lực nào lớn hơn việc nhìn thấy những cô bé đó an toàn và lành lặn với tôi. Không có gì có thể khiến tôi làm việc nhanh hơn, chăm chỉ và tỉ mẩn hơn tôi đang làm bây giờ và nếu…”

“Tôi có thể thấy chuyện đó, Stone ạ. Tôi vừa chứng kiến sự nhiệt huyết cô vừa thể hiện lúc nãy và tôi không có thêm ý kiến gì về việc cô xử lí vụ điều tra này.”

Cô nở nụ cười cầu hoà. “Thưa sếp, sếp lo về chuyện chính trị còn tôi lo về những cô bé.”

Ông ngần ngừ một giây trước khi mở cửa xe. “Cứ mang chúng về nhà đã, Stone,” ông nói, đóng cánh cửa lại.

Cô quay lại, hướng về phòng tác chiến và nhặt chiếc điện thoại của cô vừa chuyền tay cho cả phòng.

Ngón cái của cô chạm vào màn hình, làm sáng lên bức ảnh cuối cùng được chụp tại hiện trường. Kim nghiêng đầu khi cô bật chế độ ảnh toàn màn hình.

Cô ngừng lại. “Stace, cô nhận email này từ Keats?”

“Vâng, điện thoại vừa báo…”

“Chiếu những bức ảnh này lên màn chiếu. Toàn màn hình.”

Khi cô ta đang thao tác thì Kim chuyển ra đứng sau Stacey.

“Cuộn đến bức ảnh cuối.”

Stacey làm theo.

Kim chỉ đến những ký tự tiếng Hán đang lấp đầy màn chiếu. “Cô có thấy nó không?”

Stacey nheo mắt và lắc đầu.

“Zoom to vào.”

Những ký tự to lên.

“Có những dòng từ bên này sang bên kia,” Stacey đánh dấu và nhìn gần hơn. “Lạy Chúa, có rất nhiều.”

“Nhìn vào góc trên bên phải.”

Bryant lúc này cũng đứng sau cô nhìn vào màn chiếu.

“Máu khô,” Bryant nói và gãi đầu. “Tôi không hiểu…”

“Đó là chữ Trung Quốc, nghĩa của nó là mẹ,” Matt nói từ bên phải cô.

Kim cố giấu sự ngạc nhiên chuyện Matt biết tiếng Trung. Cô nheo mắt gần hơn.

“Và máu khô ám chỉ rằng lúc đó cô ta đã cố gắng để lại bút tích?”

Họ đều đứng lùi lại và nhìn chăm chú cho đến khi Kim phá vỡ sự yên lặng đầy suy tư này.

“Stace, tôi muốn cô tập trung tất cả năng lượng của cô vào Inga. Tôi muốn biết mọi điều về cô ta. Tôi nghĩ người phụ nữ đã chết này vẫn còn điều gì đó muốn nói.”

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.