“Charl, tớ thấy ốm quá…,” Amy nói, ôm chặt bụng.
Charlie hiểu cô bạn nói gì. Cái bánh sandwich trước đó còn ấm và có mùi kì quặc. Không ai trong số hai cô bé ăn hết được vì vẫn bị ám ảnh bởi cảnh tượng chú mèo con yếu ớt bị gã vặn gãy cổ trước khi đóng cửa.
Cứ mỗi lần cô bé nhắm mắt lại thì lại thấy khuôn mặt xinh xắn trắng đen ấy nhìn vào mình. Ngái ngủ, ấm áp và rất tin cậy.
Charlie đột nhiên thèm món thịt hầm. Mẹ cô bé hồi xưa hay nấu món đó và lần nào Charlie cũng chê không thích. Đó là một mớ hổ lốn các loại rau và thịt trong nồi áp suất với một ít bánh mì trắng nhỏ mà mẹ thường bảo là ngọc trai lúa mạch hay cái gì gì đó. Đó là một lí do nữa khiến cô bé luôn thích thú khi mùa đông kết thúc vì sẽ không còn món thịt hầm nữa.
Nhưng giờ đây cứ nghĩ về chuyện đó, nước mắt lại tuôn dài trên má.
“Tớ nghĩ chúng ta đã ở đây được ba ngày,” Charlie nói, đếm số nét gạch trên tường. “Vậy nên, tớ nghĩ là thứ - thứ b…”
“Charlie, cậu lại đang nói lắp rồi,” Amy quan sát và đặt bàn tay lên cánh tay của Charlie.
“L-là… do.. l-lạnh, Ames ạ,” Charlie lắp bắp.
Amy lấy khăn đang cuốn quanh mình cuốn nó quanh Charlie và khẽ xoa xoa tay Charlie an ủi.
Hành động đơn giản khiến dòng lệ chôn giấu bấy lâu sau đôi mắt cô bé vỡ òa.
“Tớ s-sợ, Ames ạ,” cô bé nói, lấy mép khăn để lau nước mắt.
“Tớ cũng thế Charl à, nhưng tớ sẽ không để bất cứ thứ gì hại cậu. Tớ hứa.”
Charlie không thể ngăn nổi những giọt nước mắt tuôn tràn trên má mình. Tiếng nức nở bắt đầu từ bụng rồi trèo lên thoát ra nơi cổ họng. Cô bé đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ vì bạn mình và giờ đây cô bé đã phụ sự kì vọng đấy.
Amy xoa chút hơi ấm vào chân cô bé. “Chúng mình sẽ ổn thôi Charl à. Chừng nào chúng mình còn ở bên nhau. Bố mẹ chúng mình ngoài kia đang đi tìm, và họ sẽ tìm được chúng mình thôi. Mình biết họ sẽ tìm được.”
“Cậu ph-phải chui và…o trong này đi,” Charlie ho khan.
Amy không thể thiếu chiếc khăn quá lâu được. Mấy tấm khăn tắm của các cô bé không thể chống lại sự ẩm thấp và lạnh lẽo của căn phòng.
Amy nép sát vào người Charlie và hai cô bé co ro dưới chăn.
“Cậu có ngh…ĩ là họ sẽ tìm thấy chúng ta không Ames?”
Amy khúc khích và tiếng cười đã làm khô những giọt nước mắt cuối cùng.
“Cậu không nhớ cái lần chúng ta đến Great Yarmouth sao?”
Charlie nghĩ một phút.
Amy huých cô bé. “Chúng mình thấy anh hề đó và đã đi theo anh ấy vì anh ấy cầm bóng bay Olaf và rồi chúng mình bị lạc. Chúng mình đi lòng vòng mấy lượt tìm bố mẹ và rồi cuối cùng lại ngồi xuống và chờ bố mẹ đến tìm. Hội chợ lúc đó sắp đóng cửa và trời bắt đầu tối nhưng họ đã tìm thấy chúng ta.”
Charlie biết chuyện đó không giống như bây giờ. ”Nh… nhưng lần đó bố mẹ biết chúng ta ở đâu… Họ biết tìm chúng ta ở đâu.”
Amy nhún vai. “Nhưng họ sẽ không về nhà cho đến khi họ tìm được,” cô bé nói thật đơn giản.
Charlie tự hỏi liệu Amy có nhận ra hai đứa đã đổi vai cho nhau và giờ Amy là đứa mạnh mẽ hơn trong hai đứa.
Cô bé vừa định trả lời thì nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.
“Charl… không… đừng thêm lần nữa…”
“Chào buổi tối, các cô bé,” gã nói.
Không ai dám nói gì, chỉ lắng nghe tiếng khóa tra vào ổ.
“Tao thấy một đứa bạn của chúng mày hôm nay. Hai chúng mày có nhớ Inga không?”
Amy khịt mũi và gật đầu về phía cửa.
“Trả…”
“Có,” Charlie trả lời to và rõ ràng. Sau khi thấy những gì gã làm với chú mèo con tội nghiệp, cô bé không muốn làm gã tức giận.
Bàn tay Amy buông khỏi mép khăn ra và lần tới khuỷu tay của Charlie. Charlie nắm lấy tay Amy.
“Bịt tai lại đi,” cô thì thầm nhưng Amy lắc đầu và nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
“À, mấy con nhóc, chúng mày hẳn sẽ vui khi biết rằng ả đã chết…”
Tiếng khóc của Amy làm gã tạm ngưng. Charlie có thể tưởng tượng gã đang mỉm cười ở bên kia cánh cửa.
“Ames, đừng nghe,” Charlie nói lại lần nữa. Cô bé đưa tay lên tai của Amy nhưng Amy đẩy ra.
“Đúng vậy, ả là một kẻ bỏ trốn và tao đã bắt ả phải chịu nhiều đau đớn hơn cả khi tao làm với Brad. Tao đã làm ả đau thực sự, lũ nhóc ạ, trước khi tao bẻ cổ ả.”
Amy bắt đầu lắc đầu.
“Ả khóc lóc, van xin, gào thét mỗi lần tao đánh ả. Ả thật đáng thương nhưng chúng mày biết vì sao ả phải chết, phải không hả mấy con nhóc?”
Cả hai đều im lặng, có tiếng móng tay của Amy gãi sột soạt trên da cánh tay.
“Ả phải chết vì đã khiến bọn tao thất vọng. Ả là một phần trong kế hoạch, chúng mày cũng biết mà. Ả giúp bọn tao bắt hai chúng mày. Kể với bọn tao mọi điều về chúng mày, nơi chúng mày sẽ xuất hiện. Ả làm vậy vì ả có bao giờ quan tâm đâu.”
Kể cả trong ánh đèn mù mờ, Charlie có thể thấy gò má Amy đang tái nhợt đi. Bàn tay đang rảnh cứ xoa bụng khi con mắt mở to kia tiếp tục dán vào cánh cửa.
“Hắn nói dối đó Ames. Đừng nghe,” Charlie nói. Cô bé biết Inga từ lúc 5 tuổi và cô bé không muốn tin. Nhưng còn cách nào khác mà bọn hắn biết về cô bé và Amy?
“Và chúng mày có biết ả nói gì với tao trước khi tao giết ả không? Ả nói ả chưa bao giờ thích đứa nào trong số chúng mày và ả mong cả hai đứa chết đi!”
Đúng lúc đó, Amy nôn thốc ra.