Kim nghe bản thu âm lần thứ hai. Mọi hoạt động trong căn phòng đều dừng lại. Mọi con mắt đều nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại.
Tiếng thét thật quá kinh khủng, Kim nghĩ có lẽ mình sẽ nôn ra mất.
Cô vứt chiếc điện thoại ra bàn và chạy ra khỏi phòng.
Hai mươi bước, không khí đêm lạnh lẽo táp vào người Kim. Cô bước vòng quanh đài phun nước, hai nắm đấm siết chặt. Cô muốn tự đấm vào đầu mình. Yêu cầu của cô về bằng chứng chứng tỏ bọn trẻ còn sống đã gây nên một nỗi đau nào đó và đó không phải là việc cô muốn làm. Cô lẽ ra phải bảo vệ được những đứa trẻ đó. Bây giờ lẽ ra cô nên mang chúng về nhà rồi. Chúng là trẻ con, sợ hãi, trần trụi và bây giờ là cả đau đớn nữa.
“Lũ khốn nạn chết hết cả đi,” cô gầm gừ, giơ chân ra sút một phát.
“Đừng bất công vô lí thế, cái cây có làm gì cô đâu.”
Kim quay người và nhận ra Matt Ward đang đứng dựa vào tường của ngôi nhà.
“Anh muốn gì?”
Anh ta nhún vai. “Muốn xem cô có bị tủi thân không thôi. Tôi từng thấy nhiều hơn thế.”
“Tôi không định để lộ sự thất vọng của tôi trước mặt cả đội. Như thế mọi người sẽ bị nhụt chí.”
“Ôi, cô nghĩ rằng họ ở lại đó để bắn pháo hoa tiệc tùng à? Họ đã nghe chính xác những gì cô nghe mà.”
“Cảm ơn vì đã nhắc nhở.”
“Trừ việc họ không chạy ra khỏi phòng như một đứa trẻ hư đốn. Đúng là một cách tuyệt vời để động viên đội mình, cô Thanh tra ạ. Họ vẫn ở trong kia nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại.”
Kim quay sang anh ta. Tất cả cơn giận của cô đều đổ về hướng đó. “Anh thì biết cái quái gì về tôi và đội của tôi? Cút đi!”
Nét mặt của anh ta không đổi. “Vấn đề của cô là gì?”
Cô sững người vì sự thiếu cảm xúc trong cách hồi đáp của anh ta.
“Anh không vừa nghe đó sao, đồ máu lạnh…”
“Tôi có nghe. Và bây giờ tôi nghe thêm lần nữa.”
“Vậy thì anh đã biết lũ trẻ bị hại là do tôi đòi hỏi bằng chứng chúng còn sống.”
Anh ta nhướn mày. “Ôi, hãy nghĩ thoáng ra đi. Tôi sẽ không để cô tử vì đạo đâu. Đương nhiên cô đã yêu cầu bằng chứng chúng còn sống - nếu tôi ở đây sớm hơn, tôi cũng làm như thế thôi. Đừng cầu nguyện nữa và nghe đây này, bản tính tôi không hay an ủi người khác đâu, nhưng đúng là hai cô bé đó không bị hại.”
“Ý anh là sao?”
“Những tiếng thét đó là sợ hãi, chứ không phải đau đớn. Có sự khác biệt.”
“Làm sao anh biết?”
Anh ta không chút nao núng. “Hãy tin tôi, tôi biết.”
Cô nhìn anh ta đầy hoài nghi khi anh ta nhấc người ra khỏi bức tường.
“Nhưng cô đang quên đi điều quan trọng nhất trong tất cả.”
Cô không buồn hỏi xem đó là gì bởi vì đằng nào anh ta cũng sẽ nói cho cô biết.
“Cô biết rằng lúc này chúng còn sống mà. Cả hai đứa.”
Matt quay lưng và bước vào nhà; cô dõi theo bước anh ta.
Cô vốn đã không thích anh ta. Có một sự rạch ròi cảm xúc rất lạnh lùng khiến cô mất bình tĩnh. Trong suốt cuộc hội thoại, nét mặt anh ta không thay đổi dù chỉ một lần. Cô không thích anh ta và cô không tin anh ta nhưng khỉ thật, cô hi vọng đến cháy bỏng rằng anh ta đúng.