Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 78

❊ ❊ ❊

Dawson thở hắt ra và cố níu lấy cánh cửa xe. Cú đấm thứ hai rọi thẳng vào thái dương bên phải. Cậu sa sầm mặt mũi như bầu trời đêm được tô điểm những ngôi sao.

Cậu thấy một cú thọi vào bên hông trái mà nó không đơn thuần chỉ là một cú đấm.

Cậu ngờ rằng kẻ nào đó đã tấn công khi đeo một bàn tay sắt vì cậu cảm nhận được bốn điểm tiếp xúc đau điếng trên người.

Cậu nghe mình phát ra những tiếng rên xiết khi cơ thể quằn quại vì đau đớn. Cậu cố chống trả để giữ mình đứng thẳng khi những cú đấm đá liên hồi.

Dawson hiểu rằng giờ chỉ cần gập người xuống thôi, sẽ càng dễ dàng cho bọn tấn công hơn.

Cậu lấy tay ôm lấy đầu khi nắm đấm nữa giáng vào sau tai. “Cút đi lũ chó.” Cậu thốt lên mấy từ khi xoay người và cố tránh những cú đấm.

“Câm mồm đi con lợn.”

“Kai… chẳng phải đã bảo…”

“Kai là cái thá gì, bọn này tẩn mày giải trí chút thôi.”

Một cú sút vào khuỷu chân khiến cậu ta khuỵu xuống đất.

Cậu ta vẫn cố bảo vệ phần đầu. Một cú đạp vào mạng sườn nhưng chiếc áo giúp bảo vệ cậu từ phía dưới.

“Thằng này mặc áo giáp chúng mày ạ,” thằng vừa đá kêu lên. “Đâm nó đi, đâm chết đi chúng mày ơi,” một thằng khác hét.

Cậu ngẩng đầu lên và thấy một con dao đang nhè vào tay. Một nỗi sợ hãi thực sự dấy lên. Cậu nên bảo vệ bộ phận nào trên cơ thể mình? Càng ngày cậu càng không đủ khả năng tự vệ nữa. Cậu ghét những cuộc đánh nhau kiểu băng nhóm. Nếu là một chọi một thì cậu thừa sức để cân nhưng đây đâu có phải trận chiến công bằng gì.

Cậu có thể nghe thấy những bàn chân tán loạn xung quanh cơ thể mình.

“Tránh đường cho tao,” cậu nghe một tên nói vậy.

Thằng cầm dao đang cố sán lại nhưng những thằng khác lại muốn hùa vào.

Cậu xoay người, quay lại và cong người như con tôm khi tâm trí đang đợi lưỡi dao sắp lia qua. Các chi đều cố chống cự để con dao không chạm vào người.

Tâm trí cậu mách bảo chắc sắp chết đến nơi. Vào đúng khoảnh khắc cậu cảm nhận lưỡi dao sắc lẹm chạm vào da thịt mình…

“Này mấy thằng mất dạy, tránh xa anh ta ra!” Một giọng phụ nữ cất lên.

“Biến đi, chó cái,” một thằng trong số đó gầm gừ.

Giọng nói rất quen nhưng Dawson không nhận ra nổi.

Những cú đấm đá dừng lại một lát và cậu ta thực sự biết ơn điều đó. Thân thể cậu được dãn ra một lát.

Một thứ ánh sáng chiếu vào phía chúng khi người phụ nữ tiếp tục cất lên giọng nói. “Trong ba giây thôi tao có thể nói rõ tông ti họ hàng nhà chúng mày.”

Giọng nói rất đanh thép và tự tin.

“Jackpot, tao biết mày đang đứng phía sau.”

Dawson nghe tiếng quần áo sột soạt khi cả bọn bỏ đi. Tiếng bước chân đang bước gần lại phía cậu ta.

Cậu ta không thể kiềm chế tiếng khóc sung sướng bật ra.

Cậu cảm thấy có một bàn tay đặt dưới khuỷu tay mình. “Này, anh không sao chứ?”

Dawson nhìn lên phía đôi bốt cao gót, chiếc quần sơ vin ôm sát chiếc áo khoác.

“Ôi Chúa ơi, không phải cô chứ,” cậu ta nói chẳng thèm nghĩ.

Tracy Frost lấy tay ôm đầu, nhướn mày. “Không có gì,” cô ta nói, đỡ cậu dậy.

Ngay lập tức cậu nhận ra mình đã thô lỗ thế nào; cậu thực sự biết ơn rằng Tracy đã xuất hiện kịp thời.

“Xin lỗi. Tôi không cố ý nói vậy đâu. Cảm ơn cô vì đã giúp tôi thoát chết.”

“Có gì đâu, người tốt gặp lành thôi. Tôi nhớ có một lần tôi cũng phải biết ơn vì anh đã cứu tôi và sự quan tâm của anh. Bây giờ chúng ta hòa rồi nhé.”

“Tôi nghĩ cô vừa mới cứu mạng tôi đấy.”

Cô ta tặc lưỡi. “Thôi đừng ngớ ngẩn thế. Nếu chúng muốn anh chết thì bây giờ tôi đang gọi xe cứu thương rồi.” Cô ta đối diện với cậu và nhìn từ đầu đến chân. “Nhưng tôi nghĩ anh sẽ sống mà.”

Dù cả người cậu đau rã rời, đầu óc của Dawson vẫn hoạt động tốt và nhận ra cô nhà báo ma mãnh này đã đi theo mình. Và mặc dù cậu biết ơn vì cô ta đã xuất hiện đúng lúc, cô ta sẽ không moi được bất kì thông tin gì từ cậu.

“Nghe này Tracy, tôi không quan tâm cô đã giúp tôi nhiều cỡ nào. Tôi không định nói với cô về bất kì điều gì khác.”

Lời nói của Dawson khiến cô ta có phần ngạc nhiên nhưng cô ta sớm hiểu ra. “Tốt lắm, đúng là một đêm công cốc khi đi theo anh lòng vòng nhỉ?”

“Cô không ở đây để cứu tôi đúng không?” Cậu cất giọng hỏi. Cậu cười và cảm thấy đau điếng ở quai hàm.

Cậu liền đưa tay phải lên đỡ và xoa quai hàm.

“Ừ, tôi nghĩ anh dễ bị ‘xử’ hơn Pearl.”

Cậu cau mày. “Pearl á?”

Tracy nhún vai. “Đấy là cách chúng tôi gọi bà sếp của anh ở cơ quan đấy. Anh biết đó, gọi thế cho thân mật, vô hại. Có thể đó là một trong những cái tên tử tế nhất đấy, nếu tôi thành thật.”

“Ê đợi đã,” Dawson nói, cảm thấy cơ thể đau rã rời. “Cô không hiểu Kim. Cô ấy là…”

“Đừng bận tâm,” cô ta nói, khoanh tay lại. “Tốt nhất anh đừng nói gì nữa, giữ hơi cho ấm bụng đi,” nói rồi cô ta quay gót bỏ đi.

Dawson thừa nhận lời cô ta nói, nhưng bỗng hơi khó chịu vì nhận định về Kim. “Được rồi, tôi sẽ giữ bí mật cho cô.”

“Bí mật nào?”

“Cô không đến Hollytree vì tôi,” cậu ta nói. “Cô tới đây vì muốn biết điều gì đã xảy ra với Dewain. Bởi vì cô thực sự quan tâm.”

Cô ta thở dài. “Được rồi, anh gần đúng. Tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra với thằng bé nhưng đừng hiểu lầm. Tôi chỉ muốn có bài đăng thôi.”

Những lời nói nghe có phần gượng ép. Sự nhẫn tâm được cho thêm vào để tạo hiệu ứng.

Cậu cố nở thêm nụ cười khi cô ta đi vào bóng tối.

Cậu gọi với theo để cô ta có thể nghe thấy. “Tôi đã nói rồi đấy Tracy. Tôi sẽ giữ bí mật cho cô.”

Chẳng quan trọng tại sao Tracy lại có mặt ở đây, cậu chỉ cảm thấy thực sự biết ơn vì điều đó. Cậu cảm tưởng như mình sắp đi gặp Diêm Vương đến nơi rồi.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.