“Được rồi mọi người, sắp 10 giờ rồi và chúng ta đã theo vụ này gần mười lăm giờ đồng hồ. Đến lúc nghỉ ngơi buổi đêm rồi.” Kim lấy tay ôm trán. Họ dường như bế tắc trong hoàn cảnh này. Mọi người lục tục dọn dẹp lại chỗ làm việc.
“Cứ để đấy, tôi sẽ dọn sau.”
Kim phớt lờ cái nhìn của Bryant. Mấy giờ trước cô ngồi nghiền ngẫm hồ sơ vụ án cũ, đọc lại những lời khai của nhân chứng và cố moi ra manh mối nào liên quan đến địa lí.
“Anh đến đấy à Matt?” Bryant hỏi từ lối cửa.
“Không, bị giam giữ rồi,” anh ta trả lời. Bryant cười và lưỡng lự. Cô biết anh ta đang nhìn về phía cô nhưng cô không quay lại.
Mọi người dành chút thời gian để chúc Matt ngủ ngon. Toàn lũ người thóc mách phản bội. Anh ta từ từ hòa nhập vào nhóm; làm một bình nước cốt cà phê chỗ này, lấy một cái mang đi chỗ kia. Chúng có thể có tác dụng chút đỉnh đối với mấy người kia nhưng với cô thì vô dụng.
“Thế chiến lược của anh là gì?” Cô hỏi khi họ vô tình chạm mặt qua chiếc bàn. “Và đừng nói đó không phải phận sự của tôi đấy nhé, vì nó chuẩn là việc của tôi rồi.”
“Ồ, nếu cô hỏi han tử tế thì tôi cũng định nói với cô.”
“Thế cơ à?”
“Đúng rồi, cô cần mọi sự hỗ trợ. Tôi sẽ bảo Stephen đưa ra một mức tiền đầu tiên sáng ngày mai.”
“Anh biết là bọn họ không có tiền đúng không?”
“Cô cũng biết rồi à?”
“Làm sao lại không biết. Thực sự thì Robert cũng biết, đó là lí do tại sao ông ấy bắt đầu đàm phán cho cả hai đứa bé. Tôi không thể ngăn Stephen được dù biết anh ta là đối tượng để cô trút giận. Nhưng cô thử nghĩ xem, cô đang lặp lại cảm xúc đó và không hề logic.”
Kim cảm thấy kiểu dị ứng quen thuộc nhen nhóm trong người. “Tôi hiểu và cảm kích sự tử tế và rộng rãi của ông ấy, nhưng không định trao ngôi sao vàng cho ông ấy đâu.”
Matt nhún vai. “Cô đang hiểu ra vấn đề rồi đó, và sắp sửa được rồi.”
“Đừng có ngớ ngẩn như thế,” cô gắt.
“Thật hả? Vậy sao cô gọi Stephen Hanson ra ngoài?”
“Tôi không ưa vì anh ta nhắc đến mấy cái túi đựng xác trước mặt người khác.”
“Không nói tới việc anh ta đánh vợ à?” Matt hỏi.
“Tôi không quan tâm đến mấy chuyện lục đục vợ chồng.”
Anh ta tặc lưỡi. “Cô biết đấy, tôi cũng nghe thấy nhưng tôi không cảm thấy họ thật sự muốn nói thế. Cô đã bị cuốn vào.”
“Tôi không, nhưng cứ cho là tôi bị như thế đi thì có gì mà tệ chứ?”
Anh ta suy nghĩ giây lát và gật đầu. “Ừ đúng. Cô đã đúng khi gọi Stephen ra ngoài vì những gì anh ta nói nhưng Stephen là một người dễ đối phó. Anh ta là một gã ngớ ngẩn và cô không thích anh ta. Nhưng cô có nói chuyện với Robert theo kiểu đó không?”
“Có,” cô nói ngay tắp lự. Và cô biết điều đó cũng đúng thôi.
Cô chưa khi nào thực sự thân thiết với ai, nếu xét những người có trong danh bạ điện thoại.
“Hừm… chúng tôi sẽ đồng ý làm khác điều đó.”
Kim ngáp dài để móc máy. “Tôi muốn đi ngủ bây giờ.”
Cô nhìn chăm chăm ra hướng cửa. Matt thu gọn đống hồ sơ và rời khỏi phòng không nói một lời. Cô chẳng lấy gì làm cảm kích cách nhìn nhận của anh ta, vì nó phản ảnh những lời Bryant từng nói với cô trước đó. Cô không để cảm xúc ảnh hưởng tới vụ án. Cô rất sắt đá và quyết tâm đưa Charlie và Amy về nhà. Và cô sẽ không cho phép bản thân nghĩ theo bất kì cách nào khác.
Bàn ăn giống một bãi chiến trường. Cô bắt đầu dọn dẹp đống của Bryant trước tiên. “Ờ, chúng ta có vẻ có vấn đề,” Matt nói khi quay lại phòng.
Cô trợn mắt. “Tôi đã nói với anh…”
“Hình như có ai đó trên giường tôi.”
“Sao cơ?”
Matt đóng cửa lại nhưng vẫn cố nói khẽ khi đặt tập hồ sơ lại bàn. “Stephen Hanson đang ngủ ngoài sofa nên tôi đoán vợ anh ta đã biết về chuyện tiền nong.”
Cô nhìn vào đống hồ sơ rồi nhìn lại anh ta. “Tôi vừa phát hiện ra ít nhất bốn chiếc sofa, năm cái ghế bành và một túi ngủ cỡ lớn. Tôi chắc rằng…”
Mấy lời cô nói lạc đi khi chuông điện thoại vang lên.
Cô không biết số điện thoại này. Suy nghĩ đầu tiên hiện lên là về những tên bắt cóc, có thể chúng đã dùng một số điện thoại mới. Nhưng số này bắt đầu với một mã vùng.
“Stone nghe,” cô trả lời.
Phía đầu dây bên kia không động tĩnh. Kim thoáng nhìn Matt, anh ta đã thôi bới tung đám giấy tờ.
“Stone đây, ai vậy?” Cô nhắc lại.
Vẫn không có động tĩnh gì nhưng đường dây đã hoạt động. Cô nghe loáng thoáng tiếng xe cộ ồn ào phía bên kia.
“Chào cô,” đầu dây bên kia giọng yếu ớt. “Có phải cô Thanh tra không ạ?”
Giọng nói bẽn lẽn, có lẽ của một đứa trẻ đang sợ sệt.
“Tôi là Kim Stone đây.”
“Cháu là Emily… Emily Trueman. Cháu vừa chạy trốn…”
“Ôi tạ ơn Chúa,” Kim nói. Matt chăm chăm nhìn cô.
“Emily, cháu đang ở đâu?”
“Cháu bắt xe bus, cháu nghĩ đây hình như là ở Lye.”
“Cháu miêu tả quanh đấy đi. Cháu đang nhìn thấy những gì?”
“Có một quán rượu tên là Railway. Có ba người đàn ông đang đứng hút thuốc bên ngoài. Một nhà hàng Ấn Độ phía góc kia và một cửa hàng pizza đồ mang đi ở…”
“Được rồi Emily, cô muốn cháu đi vào cửa hàng pizza và ở đó.”
Kim biết khá rõ về mấy địa điểm bán đồ ăn mang đi. Chỗ đó khá sáng sủa và đông đúc ở một ngã tư. Quán Railway tuy hơi nhỏ nhưng khá đẹp.
“Cháu chẳng còn xu nào trong túi cả.”
“Cháu cứ nói với họ rằng cháu vừa bị mất tiền và cảnh sát sẽ tới đón cháu nhanh thôi. Cháu làm vậy được không Emily?”
“Cháu… cháu nghĩ là được.”
“Nghe này, cháu phải làm theo những gì cô vừa nói. Đừng đi đâu khỏi cái quán ấy. Cô sẽ đến đón cháu ngay nhưng cháu nhớ phải ở đó. Cháu đã hiểu chưa?”
“Vâng ạ.”
Giọng nói yếu ớt và run rẩy, Kim biết dù gì thì con bé cũng vừa trải qua một điều kinh khủng, cô đang làm việc với một đứa trẻ 10 tuổi non nớt về mặt xã hội hơn tuổi thực của nó.
Ở khu Hollytree, cô biết năm đứa trẻ tầm tuổi đó có tiền án chống đối xã hội, nhưng giờ thì đã muộn và tối rồi, còn con bé thì xa mẹ lần đầu tiên trong nhiều tháng qua.
“Đừng lo nhé Emily. Mọi thứ sẽ ổn cả thôi. Bọn cô sẽ đến đón cháu sớm nhất có thể. Giờ thì đi vào hàng pizza đi, một loáng là cô sẽ tới đó thôi nhé.”
“Vâng ạ.” Emily trả lời.
Kim tắt điện thoại và quay nhìn Matt. Cô dường như không còn lựa chọn nào khác.
“Anh có xe không? Anh sẽ đi cùng tôi.”