Kim đẩy xấp giấy tờ thứ ba sang một bên. Những tờ giấy được làm ra từ một cái cây đã chết cho một mục đích cao cả, hoá ra chẳng hề giúp ích được gì cho cô.
Cô đã đọc hết từ khung điều tra cho tới chiến lược, đề cương và các mục tiêu. Tất cả những gì cần thiết nhất trong giai đoạn đầu tiên của một vụ điều tra.
Trong vụ lần trước, có chi tiết quần áo trên một hình nộm được gửi tới, nhưng lần này cô chưa thấy điều đó xảy ra. Những hành động vật lí đã diễn ra. Những dòng truy vấn, những ghi chú chi tiết về cuộc phỏng vấn, nhật kí hoạt động của điện thoại thậm chí một manh mối logic thôi là những thứ còn thiếu trầm trọng.
Đã gần 12 giờ đêm và cả đội chưa trao đổi bất cứ điều gì với nhau trong suốt một tiếng đồng hồ qua. Mọi hồ sơ trong phòng đã được mở ra và nghiên cứu kĩ lưỡng. Trừ một hồ sơ. Hồ sơ của Dewain Wright.
Cô đẩy ghế ra sau, khiến bốn cái đầu mỏi mệt phải ngoái nhìn. “Được rồi, Bryant, Stace, nghỉ ngơi mấy tiếng đi. Chúng ta sẽ thay phiên nhau.”
Stacey gật đầu và nằm gọn trong chiếc ghế bành ở góc phòng. Bryant kéo chiếc ghế trống của cô về phía anh và kê ghế dưới chân. Anh khoanh tay và ngả đầu về một bên. Mọi người đã thuyết phục Alison quay về khách sạn một tiếng trước.
Dawson nhìn mọi người đầy ghen tị và hất đầu về phía cửa. “Thưa sếp, tôi đang cần ghé qua…”
“Kev, đây không phải trường học. Cậu không cần xin phép.”
Cô nặng nhọc đứng lên và vươn vai. Có tiếng kêu răng rắc giữa hai bả vai cô và cô thả lỏng dần.
Nếu đường xá bớt băng tuyết bao phủ thì cô đã nhảy lên chiếc Ninja và phóng đi thật nhanh cho đầu óc tỉnh táo.
Ban đêm là kẻ thù của cô trong những vụ như thế này. Thường thì cô làm việc với những xác chết, những người này không còn bị những hiểm nguy đe dọa nữa. Họ không còn ở tình trạng nguy hiểm. Charlie và Amy vẫn còn sống, cô biết điều đó. Và mạng sống của chúng đều phụ thuộc vào cô.
Sau khi đoạn tin nhắn được gửi đến khi nãy, Kim chỉ băn khoăn về những trao đổi rất kín kẽ trong buồng ngủ trên lầu.
Cửa phòng từ từ mở ra và Kim đã mong đó là Dawson. Nhưng thay vào đó, Helen ló đầu vào.
“Chỉ muốn cho cô biết tôi chuẩn bị đi đây.” Khỉ thật, Kim đã quên mất Helen vẫn ở đây.
“Helen, bà thật sự…”. Một tiếng gõ cửa nhẹ nhưng dứt khoát làm cô khựng lại.
Kim cau mày nhìn theo Helen quay trở lại sảnh. Kim đứng lên đi theo sau. Lucas đang đứng ở ngưỡng cửa chờ xem ý cô ra sao.
Kim gật đầu và tiến đến. Helen theo sau sát nút.
Khi cánh cửa mở ra, Kim đưa mắt nhìn xuống, cái nhìn của cô dừng lại nơi một người phụ nữ mập mạp cuộn mình trong một chiếc áo khoác dáng dài càng làm giảm bớt chiều cao của bà ta. Một chiếc khăn len dày quấn quanh cổ. Một khuôn mặt tròn với nhiều nếp nhăn, thò ra ngoài mấy lớp quần áo ấm và đội một chiếc mũ đan tay màu đỏ. Chắc hẳn bà ta nhầm đường.
“Cô có phải cảnh sát không?” Người phụ nữ hỏi vẻ cảnh giác. Hoặc có thể là không.
Kim khẽ gật đầu. Người phụ nữ đưa tay ra bắt như thể bây giờ vẫn chưa quá nửa đêm.
Kim lờ đi và khoanh tay trước ngực.
Bà ta thu tay lại. “Tôi tên là Eloise Austen. Tôi có tin này cho cô.”
“Về cái gì?” Kim hỏi ngắn gọn.
Vụ án không được công khai. Ngoài những người trong ngôi nhà này, Kim có thể đếm số người biết về vụ án với số ngón tay trên một bàn tay. Và vẫn còn thừa ra một ngón.
“Những… những… đứa trẻ… bị bắt c…”
“Nghe này,” Kim nói, tiến lên phía trước. “Tôi không biết làm cách nào bà có được thông tin đó và bà là người quái quỷ nào…”
“Tôi biết bà ấy là ai,” Helen cất tiếng từ phía sau.
Kim nhìn người cán bộ hỗ trợ gia đình.
Biểu cảm của Helen có vẻ khó chịu, như thể bà ta vừa ăn phải thứ gì đó không ngon, nhưng vì phép hành xử đúng mực, bà ta đã không nhổ toẹt ra.
“Bà ta có một chương trình hàng tháng tại Civic Hall. Bà ta là thầy bói.”
“Bà đang đùa với tôi à?”
Helen lắc đầu. “Lần trước cũng đến và đã vào được nhà. Làm cha mẹ đứa trẻ phải khốn khổ, nói toàn những thứ…”
“Không, cô phải nghe tôi,” người phụ nữ nói, nhìn hết từ người này sang người khác. “Tôi biết. Những đứa trẻ… những đứa trẻ… chúng vẫn còn sống nhưng chúng đang ở dưới mặt đất. Chúng lạnh… sợ hãi…”
“Ôi Chúa ơi,” Kim lắc đầu nói. “Hãy nói điều gì hữu ích cho tôi ấy.” Lòng cô có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi của những đứa trẻ mỗi giây phút trôi qua.
“Có những bí mật và những lời nói dối và sự lừa gạt và con số 278. Hãy ghi nhớ con số 278. Và hắn vẫn còn một âm mưu nữa,” bà ta nói gấp gáp.
Kim nhíu mày. “Chưa xong?”
“Với màn cuối cùng. Hắn có kế hoạch… sẽ có cay đắng… giận dữ…”
“Thôi đi, Eloise,” Helen nói, nhẹ nhàng xoay người phụ nữ lại. “Đến lúc bà phải về nhà rồi đấy.”
Eloise ngoái đầu lại khi Helen đẩy bà ta về phía trước. Bà ta cố gắng níu lấy ánh nhìn của Kim.
“Làm ơn… hãy nghe tôi…”
“Không, tôi không nghe đâu,” Kim nói, quay đi.
Cô không cần những kẻ kì quái và mấy chuyện làm xàm.
“Cậu ấy biết, Kim. Cậu ấy biết cô không thể cứu cậu ấy…”
Kim lập tức quay đầu. Cô bước lùi lại.
“Bà vừa nói gì? Ai biết cái gì cơ?”
Eloise chớp mắt thật nhanh. “Cậu ấy biết cô đã cố gắng và cậu ấy yêu cô rất…”
“Helen, đưa bà ta đi khuất mắt tôi đi,” Kim gào lên.
“Hãy để ý kĩ hơn, cô Thanh tra, ai đó…”
“Thôi đi, Eloise, trễ giờ ngủ của bà rồi đấy,” Helen dỗ dành, kéo người phụ nữ đi.
Kim quay đi nhưng vẫn nghe thấy tiếng nói vọng từ phía sau, có gì đó về cánh cổng xanh, nhưng cô không muốn nghe thêm bất cứ lời nào từ miệng bà ta.
Cô sải bước vào nhà và đóng cửa lại.
“Ai vừa xong thế?” Stephen Hanson đứng trên cầu thang hỏi vọng xuống.
Tuyệt thật, thêm một người cô không cần.
“Không có ai anh cần quan tâm đâu,” Kim nói, đi khỏi cửa.
“Bà ta nói bà ta có thông tin,” Stephen nói, cố nhìn quanh nhưng cánh cửa đã đóng và Lucas đã bước đến cạnh cô. Hanson vẫn sẽ tiếp tục đứng đó.
“Xin hãy quay trở lại giường, anh Hanson.”
“Và làm gì?” Anh ta quát. “Cô nghĩ ai mà ngủ được lúc như thế này?”
Stephen to tiếng hơn và Kim nghĩ kể cả ai đó đang cố ngủ thì bây giờ cũng chẳng ngủ nổi nữa.
“Anh Hanson,” cô nói, hạ giọng thành tiếng thì thầm, hi vọng anh ta làm theo. “Xin hãy quay lên lầu và để tôi xử lí vụ này.”
Đôi mắt anh ta sắc lạnh và không chịu nhường bước, nhìn Helen khi bà ta mở cửa bước vào. “Được thôi, miễn là cô đang xử lí, cô Thanh tra ạ.”
Cô hít một hơi thật sâu và bước vào bếp, băn khoăn làm cách nào bà thầy bói đó biết chuyện. Cô đã nói với Woody sáng nay rằng thông tin đã bị rò rỉ.
“Xin lỗi chuyện lúc nãy, Helen. Tôi cứ nghĩ bà đã về nhà,” Kim nói, đổ nước vào ấm. Cô cần một tách cà phê uống liền.
Helen ngồi xuống quầy ăn sáng và xoa tay.
“Chỉ dọn dẹp một chút sau khi họ đi ngủ. Tôi sẽ nghỉ một chút trên ghế sofa.”
Kim lấy chiếc cốc thứ hai từ trên chạn.
“Sữa và đường?”
“Cả hai,” Helen nói.
“Mọi người đã thế nào khi nhận được tin nhắn?” Kim hỏi.
Luôn cần một người đặc biệt đương đầu với nỗi sợ hãi và hoảng loạn mà không bị nó nhấn chìm. Cán bộ hỗ trợ gia đình được yêu cầu hỗ trợ, mang lại sức mạnh và khích lệ mà không để cảm xúc lấn lướt và vẫn giữ được đầu óc tỉnh táo để nắm bắt bất cứ điều gì có thể giúp ích cho cuộc điều tra.
“Hai gia đình hầu như không nói chuyện sau khi nhận được tin nhắn. Chỉ có vài lúc hiếm hoi họ trao đổi về mấy cốc trà nhưng cũng chỉ là xã giao tầm phào thôi.”
“Và bà thầy bói?” Kim hỏi.
“Tôi biết bà ta được nhắc đến ở đâu đó trong hồ sơ. Tôi đã tự mình viết cái báo cáo đó. Ý tôi là, thông tin cũng không nhiều nhưng tôi đã nhắc tới…”
Kim giơ tay lên. Cô nhận ra cô không thể đổ hết mọi thất bại của cuộc điều tra trước lên Helen. Helen có vai trò đặc biệt trong vụ án và nó không bao gồm việc điều tra mở rộng hay sự minh bạch của những ghi chép trong vụ án.
“Nếu là tôi, tôi có lẽ cũng không nhắc đến chuyến viếng thăm của một bà thầy bói đâu,” Kim nói, ngắt lời bà ta. Hiếm có cảnh sát nào cho rằng những lời huyên thuyên của một kẻ lập dị là có giá trị.
“Lần trước có ai nghe lời bà ta không?”
“Không hẳn. Bà ta không nói điều gì cụ thể nhưng đã làm đau lòng cha mẹ đứa trẻ. Bà ta cứ nắm tay bà Cotton và nói xin lỗi.”
Kim cau mày. “Mẹ của đứa trẻ không trở về?”
Helen gật đầu và rùng mình. “Thật tệ hại.”
“Bà có tin vào những chuyện siêu nhiên không?”
“Tôi không khoái mấy kẻ trục lợi từ những nhu cầu của người dễ bị tổn thương. Bà ta diễn kịch tập trung vào gia đình người quá cố.”
“Vậy bà ta là người gọi hồn?”
“Rõ ràng là một nhà tâm linh.” Helen cười. “Nhưng để trả lời câu hỏi của cô về chuyện siêu nhiên. Không, tôi không tin vào mấy chuyện ấy. Tôi được nuôi dạy bởi bà tôi, một trong số những người đình công năm 1910.”
“Thật thế à?” Kim hỏi.
Ai cũng biết rằng vào thời đó, những nữ công nhân sản xuất xích của hãng Gradley Heath là một trong những người nghèo nhất nước, mỗi giờ kiếm được số tiền không mua nổi một ổ bánh mì.
Tháng 8 năm 1910, một nhóm nữ công nhân đã tổ chức một cuộc đình công không ai ngờ. Hành động này đã hướng sự chú ý của dư luận quốc tế vào thành phố. Mười tuần biểu tình đã mang lại mức lương tối thiểu đầu tiên trong lịch sử.
“Cô không thể sống qua thời kì ấy mà tin vào bất cứ điều gì cô không tự mình nhìn thấy. Và bà của tôi không phải một ngoại lệ. Thắt lưng buộc bụng để nuôi cháu.” Helen không cười nữa. “Cô có được nuôi dạy để tin vào những chuyện tâm linh không?” Bà hỏi.
Kim lắc đầu. Cô gần như không nhận được sự nuôi dạy nào hết.
“Bố mẹ cô thì sao?” Helen hỏi.
“Chết rồi,” Kim nói dối. Tất cả những gì cô biết là bố cô, dù ông ta là ai đi nữa, có lẽ đã chết rồi, nhưng mẹ cô, thật không may, vẫn chưa chết. Mẹ cô vẫn sống ở Grantley Care, một trung tâm tâm thần dành cho những kẻ phạm tội có vấn đề về thần kinh. Kim nhấp một ngụm cà phê, chỉ muốn nhanh chóng chuyển đề tài cuộc nói chuyện về hiện tại và tránh xa câu chuyện về cô.
“Bà có con cái gì không?” Cô hỏi Helen.
Helen lắc đầu tiếc nuối.
“Tôi luôn muốn có con, tôi nghĩ vậy. Nhưng tôi chưa bao giờ có được. Tôi yêu công việc và thực sự làm tốt công việc của mình. Tôi nắm bắt mọi cơ hội thăng tiến. Tôi đã lên chức chánh thanh tra trong ngành cảnh sát, cô biết không?”
Kim giấu nỗi ngạc nhiên.
“Nhưng trước đợt tái cấu trúc lớn bốn năm trước, tôi nhận được một cơ hội lựa chọn,” bà ta xoè rộng hai bàn tay. “Tôi vẫn còn một khoản thế chấp, những hoá đơn phải trả và chẳng có ai cùng san sẻ vì thế nó cũng không hẳn là một sự lựa chọn. Tôi đã trải qua đợt tập huấn bắt buộc và đăng kí thêm khoá tư vấn và tâm lí. Nếu tôi định giúp người khác, tôi cần phải hiểu họ cảm thấy thế nào, và quan trọng hơn là họ hành động ra sao.” Bà cười vẻ áy náy. “Tôi xin lỗi, tôi đã chiếm của cô quá nhiều…”
“Xin bà hãy cứ tiếp tục,” Kim nói. Người phụ nữ đã dành cả sự nghiệp để thẩm thấu nỗi bất hạnh của kẻ khác lại sống trong cô đơn.
“Cô sẽ không nhận ra năm tháng trôi qua quá nhanh. Đối với đàn ông thì dễ dàng hơn. Lập gia đình chẳng ảnh hưởng đến sự nghiệp của họ. Nhưng với phụ nữ thì khác, dù người trong ngành vẫn cố nói đến bình đẳng. Khi sinh đẻ cũng phải nghỉ nhiều tháng trời. Tuy nhiên cũng chả có người đàn ông nào khiến tôi phải cân nhắc những điều như thế.” Bà nhún vai. “Chưa từng có ai đặc biệt như thế cả. Và bây giờ thì…”
“Bà có hối tiếc không?” Kim hỏi.
Helen nghĩ một lúc rồi lắc đầu. “Không, đó là lựa chọn của tôi và tôi phải có trách nhiệm với chúng.” Bà cười. “Đây rất có thể sẽ là vụ cuối của tôi. Tôi đã đủ tuổi về hưu theo quy định A19.”
Kim biết về quy định gây tranh cãi buộc cảnh sát dưới cấp chỉ huy về hưu sau ba mươi năm phục vụ.
Quy định đó được đưa ra trong thời kì khó khăn và đã được áp dụng ‘vì hiệu quả chung’ kể từ năm 2010. Sau nhiều năm phục vụ, nhiều sĩ quan cảnh sát sẵn sàng nghỉ hưu ở tuổi 55. Một số khác thì không.
“Bà có kháng nghị không?” Kim hỏi.
Helen nhún vai. “Không thành công.” Bà đổ cốc cà phê. “Còn về mấy ghi chép, tôi sẽ nghiên cứu thêm một chút.”
Kim cảm ơn sự giúp đỡ của bà một lần nữa trước khi đổ đầy bình cho máy pha cà phê. Kim không có ý định đi ngủ.