“Được rồi mọi người. Tôi biết đêm qua không phải là đêm ngon giấc nhất nhưng hãy cập nhật tình hình trước khi Alison cho chúng ta thêm thông tin. Tôi sẽ nói trước.” Kim nói, đưa mắt nhìn quanh phòng.
Mọi người đều đã quần áo chỉnh tề, tinh thần sẵn sàng và tỉnh táo. Gần như vậy. Nhưng đây mới chỉ là ngày điều tra thứ hai và cần xốc lại tinh thần.
“Có một vị khách đến muộn vào đêm qua, một người đàn bà tên là Eloise Hunter. Bà ta nói mình là nhà ngoại cảm hay bà đồng hay đại loại thế. Stace, tôi muốn cô tìm hiểu chút thông tin về bà ta vì bà ta đã xuất hiện ở vụ lần trước.”
“Cuộc nói chuyện tốt đẹp chứ sếp?” Bryant hỏi.
“Không hẳn,” Kim trả lời.
Bryant lẩm bẩm, “Nếu bà ta giỏi, bà ta đáng lẽ nên nhìn thấy điều đó sẽ xảy ra.”
Kim lờ đi lời nói của Bryant. “Stace, có thông tin gì không?”
“Không có gì rõ ràng trong tiểu sử gia đình, thưa sếp. Karen sống tách biệt với xã hội vài năm rồi nhưng không có tiền án nào. Tôi vẫn nghiên cứu thêm, còn tài chính của gia đình Hanson đang bị thắt chặt hơn cả cái ví của Kev.”
“Tiếp tục đi,” Kim ra lệnh. “Còn gì nữa không?”
“Vẫn không có chút tin gì từ các công ty điện thoại nhưng tôi đã có địa chỉ nhà của đứa bé không quay trở lại. Còn địa chỉ của đứa trẻ còn lại khó tìm hơn.”
“Có thể họ đã chuyển nhà và đổi tên nhưng cứ tiếp tục đi, cô hiểu những điều cô đang làm mà.”
“Rõ rồi, thưa sếp,” cô nói.
“Xin lỗi, thưa cô.” Helen nói từ cửa ra vào. “Có người tên Matt Ward đợi ở cửa. Anh ta nói cô cần gặp.”
“Cho anh ta vào đi Helen. Cảm ơn bà.”
Cô đợi cánh cửa khép lại. “Ôi, tuyệt vời. Chuyên gia thứ hai đã có mặt tại đây để giúp chúng ta.” Cô ngó nhìn Alison. “Tôi không có ý xúc phạm đâu.”
Tổng số người tham gia vào vụ này được nâng lên, bốn bậc phụ huynh, bốn thanh tra viên, hai chuyên gia, một người gác cửa và một cán bộ hỗ trợ gia đình. Kim thầm cảm ơn kích cỡ của ngôi nhà này và sự tách biệt của nó với những khu lân cận. Tần suất hoạt động ở đây sánh ngang giờ cao điểm ở ga New Street thì làm sao giấu được trong một ngôi nhà nhỏ ba buồng ngủ thông thường.
Người đàn ông xuất hiện ở cửa trông có vẻ nghiêm nghị và không cười.
Cô để ý thấy anh ta mặc quần dài đen trơn và áo sơ mi xanh nhạt. Cúc áo trên cùng để mở, anh ta đang tháo khăn quàng khỏi cổ. Áo khoác ngoài đen dày đã cởi ra từ trước. Kim đoán anh ta tầm gần 40, mặc dù cái cau mày nghiêm nghị khiến anh ta già đi mười tuổi.
Cô vẫy anh ta vào, đứng lên, giới thiệu bản thân và đội của mình. “Và đây là Chuyên gia tư vấn hành vi Alison Lowe.”
Matt gật đầu cụt ngủn, không đặc biệt hướng vào người nào trong khi di chuyển chậm rãi vào phòng.
Kim ngồi xuống và chỉ vào chiếc ghế phía đối diện bàn ăn.
Anh ta đi ngang qua đống giấy tờ rải rác trên sàn nhà, di chuyển nhẹ nhàng như một vận động viên đang thư giãn. Tóc của anh ta đen và đã điểm hoa râm hai bên thái dương. Có thể thấy nước da rám nắng đã chuyển sang màu nâu vàng ấm áp.
“Matt Ward, chuyên gia đàm phán đã qua đào tạo, vừa mới kết thúc chuyến bay mười bốn tiếng. Chúng ta có những gì rồi nhỉ?”
Kim nhướn mày vì sự khiếm nhã của anh ta. Cô mở miệng định nói nhưng không chắc lời nói ra sẽ là gì thì Stacey đã nhanh chóng đứng dậy. “Cà phê không Matt?”
Anh ta thay đổi nét mặt khi quay lại phía Stacey. Kim sẽ không coi đó là một nụ cười, có thể là một cái nhíu mày.
“Một chút rượu whiskey. Cà phê cũng được.”
Bryant ho lên mấy tiếng khi Matt quay lại phía Kim.
Cô đánh giá cao cách giao tiếp thẳng thắn nhưng cách ứng xử thiếu lịch sự như vậy thì lại thật quá thể.
Cô nêu vắn tắt ra các sự kiện theo hình thức liệt kê ngắn gọn và kết thúc bằng sự việc nhận được tin nhắn thứ ba và yêu cầu của cô về bằng chứng của sự sống.
Matt đứng dậy đọc bản in tin nhắn đã được in phía dưới hai tin nhắn ngắn trên chiếc bảng từ. “Hừm…” Anh ta nói khi ngồi lại vào ghế.
Anh ta thậm chí còn không liếc qua đến một lần ảnh của hai đứa bé.
“Anh đã bao giờ gặp tình huống như thế này chưa?” Cô hỏi.
Anh ta lắc đầu. “Khi nào tôi thấy có điều gì cần nói, tôi sẽ nói. Cho đến khi đó, tôi yêu cầu cô không liên lạc gì với những tên bắt cóc. Hiện tại đấy là yêu cầu của tôi.”
Kim định tranh luận nhưng cô nghĩ lại. Một cuộc cãi vã sẽ không thể mang hai đứa bé trở về.
Có một câu danh ngôn cổ ‘Chỉ có một cơ hội duy nhất để tạo dựng ấn tượng đầu tiên’ chưa bao giờ đúng đến thế. Người đàn ông này rõ ràng quá khiếm nhã, kiêu căng, khó chịu và cô thực sự nghi ngờ liệu rằng cô có nên thay đổi quyết định hay không.
“Được rồi, Alison, đến lượt cô.” Cô nói, liếc qua chiếc bàn.
Chuyên gia hành vi đứng lên và đặt khung tranh vào vị trí. Kim lén nhìn thành viên mới nhất, người nhìn chằm chằm qua đỉnh đầu cô. Cô thực sự phải nhớ gọi điện cho Woody để cảm ơn ông vì đã gửi đến một ‘món quà’ lạnh lùng và vô cảm như vậy.
Bryant ghé người về phía cô. “Chẳng khác gì soi gương phải không?” Anh thầm thì.
“Bryant, tôi đề nghị là anh nên ngậm cái miệng khỉ gió của anh lại, trước khi tôi….”
“Sếp không làm gì tôi được đâu. Có nhân chứng mà.” Anh cười tự mãn, rồi đi ra xa.
Vì lời nhận xét đó, cô sẽ vui sướng nếu giết được anh ta và chấp nhận bóc lịch trong tù.