Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 73

❊ ❊ ❊

Cố kiềm chế cơn thịnh nộ, Kim gọi tất cả các bậc phụ huynh vào phòng chờ. Helen đứng cạnh cửa sổ. Matt dựa vào khung cửa. Những người còn lại trong nhóm đã đứng sẵn trong phòng họp.

Cô nhìn lần lượt từng người một. Ánh nhìn nán lại trên môi Elizabeth vài giây. Elizabeth nhìn xuống sàn. “Ai đã liên lạc với bọn bắt cóc?”

Khuôn mặt của Elizabeth và Stephen tái đi. Họ nhìn nhau rồi nhìn trân trân hai người bạn kia.

“Tôi đã làm,” Robert bình thản trả lời. Giọng ông ta chẳng hề có chút gì hối lỗi. Ông ta chỉ nói lên sự thật.

“Sao anh có thể làm như thế?” Elizabeth vừa khóc vừa trách.

Ông ta quay lại và gặp ánh nhìn của cô. “Sao tôi lại không thể?”

Stephen bổ nhào về phía Robert nhưng Matt đã kịp ngăn anh ta lại.

Robert vẫn không hề nao núng.

“Thằng khốn ác độc,” Stephen nhổ nước bọt qua vai Matt.

“Sao mày có thể làm chuyện khốn khiếp ấy hả? Mày thừa biết là…”

“Bình tĩnh lại đi Stephen,” Robert chen ngang lời.

Robert đã biết điều gì? Kim thắc mắc. Qua đánh giá biểu hiện khó hiểu trên mặt Elizabeth, có lẽ cô ta cũng đang thắc mắc điều tương tự.

Stephen để cho Matt đẩy anh ta ra góc kia của căn phòng và Karen nhìn anh ta, mắt cô rưng rưng. “Nếu anh không kiềm chế được cảm xúc thì xin mời ra khỏi nhà tôi.”

Kim cảm thấy cơn thịnh nộ của Stephen vẫn chưa lắng xuống nên vội nói: “Nếu chúng ta bình tĩnh lại thì vấn đề lúc này là tên bắt cóc sẽ không làm việc với đàm phán viên. Chúng ta mới chỉ nhận được tin nhắn nói rằng, chúng chỉ muốn trả lời những ‘đề nghị’ từ các phụ huynh.”

Robert gật đầu thấu hiểu.

“Tôi xin lỗi nhưng tôi chỉ…”

Kim giơ tay lên ám chỉ ông ta dừng nói. Lời thú tội tuy chân thành nhưng chẳng để làm gì. Họ chỉ có thể tiến về phía trước với những gì đang nắm trong tay. Kim chỉ ngạc nhiên rằng người phá kèo trước là Robert chứ không phải Stephen. Bụng bảo dạ rằng hẳn có lí do gì đó phía sau nhưng cô bỏ lửng.

“Ông đã nhận được tin nhắn hồi đáp chưa?”

Robert gật đầu. “Mười lăm phút trước.”

“Bọn chúng nói gì?”

“Không phải là một lựa chọn.”

Kim băn khoăn vì cô cho rằng Robert đã đưa ra mức tiền chuộc.

“Ông đã hỏi gì?”

Robert trả lời thành thực: “Tôi hỏi cả hai đứa giá bao nhiêu?”

Có tiếng nức nở phát ra từ miệng Elizabeth và đầu của Stephen ngoẹo sang một bên. Karen nhìn chằm chằm vào không trung, không có phản ứng vì cô đã biết trước.

Mọi người nhìn nhau một lúc.

“Được rồi,” Kim cất giọng. “Matt sẽ làm việc với cả hai người để tìm ra cách giao tiếp với chúng. Anh ta sẽ đàm phán thông qua hai anh.”

“Thứ ngớ ngẩn nhất mà tôi nghe được đấy,” Stephen quát.

Một tiếng thở dài bực tức quanh phòng.

“Tại sao lại là chúng tôi? Chính xác thì các người đang làm gì để mang hai bé quay lại?”

Kim đã chán ngấy mấy câu hỏi của anh ta. Đến cả Woody cũng không làm cô mệt mỏi đến vậy.

“Anh Hanson, nhóm tôi và tôi…”

“Tôi không muốn nghe các người đã phải làm việc vất vả ra sao. Tôi chỉ muốn biết cô đóng vai gì trong cuộc điều tra? Tôi muốn biết khi nào cô sẽ thừa nhận thất bại và tìm đến truyền thông. Và liệu hai đứa trẻ sẽ về nhà trong hai cái bao đựng xác trước khi…?”

“Đi ra ngoài ngay cho tôi,” Kim gào lên. Cô cảm thấy không khí căng thẳng khi mọi cái nhìn đổ dồn về phía mình.

Cô lao qua Lucas và mở cửa đánh rầm. Stephen theo sát gót cô. Anh ta bắt đầu nói trước khi cô dừng bước. Cô những muốn đi xa hơn ngôi nhà chút nữa để không ai nghe thấy giọng hét của cô nhưng cô đã dừng bước. Giải quyết ở đây vậy.

“Thanh tra, tôi không cảm kích việc…”

“Tôi không quan tâm anh không cảm kích điều gì, nhưng anh đừng bao giờ nói về con anh hay con họ như thế bất kì một lần nào nữa!”

“Tôi nghĩ là…”

“Tốt nhất là để nó trong đầu đi. Giờ thì nghe cho rõ đây. Tôi đã chán ngấy cái trò đoán già đoán non của anh đối với mỗi một động thái của tôi trong vụ này rồi. Nó thực sự rất phiền và tôi sẽ không vì thế mà bị thúc ép như những phụ nữ khác đâu anh Hanson ạ. Chúng ta có hiểu cho nhau không?”

Anh ta nhìn cô thách thức. “Không thưa cô Thanh tra, chúng ta không hiểu nhau.”

Cô tiến tới, ghé sát vào mặt anh ta. “Vậy hãy để tôi nói rõ cho anh biết, tôi không phải vợ anh và sẽ không chịu đựng đống rác rưởi của anh đâu. Nếu anh tiếp tục phá bĩnh trong vụ điều tra này, bao gồm cả đánh vợ anh thì Karen không phải người duy nhất đuổi anh ra khỏi nhà đâu.” Kim ghé sát hơn. “Nếu không tôi sẽ nói chuyện với anh bằng còng tay và đội cảnh sát hộ tống đấy.”

Cô ngừng một chút, mặt chạm mặt với anh ta. “Ngay bây giờ, chúng ta hiểu nhau rồi chứ?”

Anh ta lùi lại và trả lời.

Cô đã cố đồng cảm với hoàn cảnh của anh ta nhưng cái kiểu thích nhảy dựng lên của anh ta càng đẩy cô ra xa.

“Cô Thanh tra, cô nên biết rằng tôi không tin cô có khả năng giải quyết vụ này.”

Kim bặm môi và đi theo anh ta ra lối cửa trước.

Stephen biến vào phòng chờ. Bryant đóng cửa.

“Đợi một chút đi sếp,” anh nói khi đóng cánh cửa sau lưng lại và đi ra ngoài.

“Bryant, dù điều này có ra sao thì cũng có thể chờ.”

“Không. Nó thực sự không thể.”

“Gì cơ?” Kim lớn tiếng, xăm xăm quay lại phòng họp.

“Cô đi sai đường rồi sếp ạ,” anh nói khi quay ra nhìn cô.

“Anh đang nghĩ đứa quỷ tha ma bắt nào cơ?”

“Được rồi, để tôi đính chính. Cô đang để mọi thứ tuột khỏi tầm tay đấy Kim ạ. Bởi vì tôi đang nói chuyện với cô như một người bạn. Cô không ăn, không ngủ, cô nạt nộ quát tháo người khác và kéo một trong hai người bố ra để móc máy. Nói với tôi đi.”

Kim nhìn chằm chằm vào anh. “Anh biết là có một ranh giới và anh đang thực sự đi quá giới hạn rồi đấy.”

Bryant nhún vai. “Ừ, xử tôi sau cũng được nhưng ngay lúc này cô chỉ đang để mọi thứ vượt khỏi tầm với một cách vô phương cứu chữa thôi.”

“Chẳng có gì vượt khỏi tầm với hết, còn anh thì mau cuốn xéo đi. Nếu anh còn dám hạ bệ tôi trước mặt…”

“Không bao giờ xảy ra và cô hiểu điều đó mà. Nhưng nếu đổ hết lên đầu tôi được thì cô cứ làm. Tôi sẽ nhận hết. Nhưng đã đến lúc cô phải xả van chút đỉnh rồi.”

“Không có gì…”

“Quỷ tha ma bắt cô đi,” anh thét lên.

Kim giật mình. Bryant hiếm khi chửi rủa và hầu như chẳng bao giờ hét mắng. Và đối với cô thì lại càng không.

“Tôi biết chính xác những gì cô đang làm. Cô đang nhận lấy hết lo lắng của mọi người và đổ lên đầu mình. Mọi cảm xúc tiêu cực đều là trách nhiệm của cô bởi vì những đứa trẻ vẫn đang ngoài kia. Cô đang cố gắng san sẻ nỗi sợ hãi với mọi người và, dù cô có mạnh mẽ tới đâu cô cũng không thể.”

Kim cảm thấy cơn giận sôi sục.

“Anh mang mấy suy đoán chết tiệt cho chó ăn đi. Sao anh dám suy đoán…”

“Tôi dám vì không ai dám, cô cần hiểu rằng đó không phải lỗi do cô.”

Kim biết đây chính là cơ hội để nói với Bryant những cảm nhận của mình. Và Bryant sẽ tìm cách khiến cô ổn hơn. Anh ấy luôn làm vậy. Nhưng dù là bạn cô, anh ấy cũng là một thành viên trong đội. Và cô không cho phép bất kì ai thấy cô đang sợ hãi.

Hai người đã chết và người thứ ba thì đang chiến đấu với tử thần. Charlie và Amy vẫn ở ngoài kia, sợ hãi và gặp nguy hiểm. Cô không cho phép bản thân mình cảm thấy ổn hơn cho đến khi mang được chúng về nhà an toàn.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.