Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56

❊ ❊ ❊

“Được rồi mọi người, đến lúc về nhà rồi.”

Một vài tiếng than vãn phản đối nổi lên nhưng Kim giơ tay lên ra hiệu. “Không, tôi cần tất cả mọi người nghỉ ngơi. Tôi sẽ lên danh sách các ưu tiên cho sáng ngày mai và tôi sẽ gặp lại mọi người tại đây lúc 6 giờ.”

Từng người một bắt đầu thu xếp rời khỏi phòng ăn.

“Bao gồm cả anh, anh Ward ạ,” cô nói với người đàm phán đang cúi đầu xuống.

“À rồi, làm nốt cái này thôi,” anh ta nói mà không ngẩng đầu lên.

Khi căn phòng đã hết người, cô đi vòng xung quanh anh ta để đẩy ghế vào và đóng các hồ sơ.

Cô lấy chiếc túi ngủ từ phía dưới chiếc ghế.

“E hèm, tôi chắc là anh đã xong cái anh đang đọc, vậy anh có thể vui lòng…”

“À, tôi không về đâu. Tôi chỉ không muốn cãi cô trước mặt đội của cô.”

Cô thở dài. “Chúng ta phải làm điều này sao? Nếu như anh muốn cãi nhau…”

“Không, tôi chỉ cố làm việc của mình thôi.”

Kim đấm mạnh xuống bàn. Matt vẫn không thèm ngước lên.

“Với tư cách là thành viên cao cấp của đội tôi ra lệnh cho anh…”

“À đúng rồi, đó là vấn đề đầu tiên của cô,” cuối cùng anh ta cũng nhìn vào cô mà nói. “Tôi không phải một phần của đội này. Tôi thậm chí còn không làm trong ngành cảnh sát, vì thế nên đừng bắt đầu với cái kiểu ‘Tôi sẽ bảo sếp tôi mách với sếp anh’ bởi vì sếp của tôi đang ngồi trước mặt cô rồi đấy.”

Kim cảm thấy máu đang dồn lên mặt. “Tôi tự chiến đấu theo cách của mình, cảm ơn và căn phòng này được cảnh sát West Midlands trưng dụng, do đó với tư cách không-phải-thành-viên của đội tôi, xin mời anh rời khỏi…”

“Cô sẽ cưỡng chế tôi rời khỏi đây sao?” Anh ta nói với một nụ cười kín đáo - lần đầu tiên cô thấy suốt ngày hôm nay.

“Nếu phải làm vậy thì tôi sẽ làm,” cô đáp trả.

Họ nhìn chằm chằm vào nhau qua chiếc bàn.

Cô sẽ không nhượng bộ.

Anh ta giơ tay lên. “Thôi được rồi, tôi tin cô.” Anh ta đứng dậy và thu dọn ba tập hồ sơ mà đích thân đã chọn kĩ. “Được rồi, tôi sẽ chuyển vào bếp, nhưng tôi sẽ không rời ngôi nhà này cho đến khi các cô bé về nhà an toàn.”

Kim gật đầu và hạ thấp cánh tay xuống. Tuyệt vời, giờ họ có thể ăn bánh quy và sơn móng tay cho nhau.

Matt đã chứng minh mình là người đàn ông gây điên tiết nhất mà cô đã từng gặp. Sự ngạo mạn của anh ta chỉ kém mỗi sự cứng đầu của chính anh ta thôi, mà sự cứng đầu này là do hoàn toàn vô cảm. Anh ta khựng lại ở cánh cửa và quay lại. “Có phải cô luôn xử lí mọi việc theo cách của mình phải không Thanh tra?”

Cô suy nghĩ rồi gật đầu. “Thường là thế.”

“À, có lẽ đã đến lúc cô cần thay đổi rồi.”

“Anh Ward, tôi cũng muốn ngồi xuống tám chuyện về cách tôi đánh giá ý kiến của anh về tôi nhưng tôi lịch sự yêu cầu anh rời khỏi chỗ này, đây là phòng ngủ của tôi.”

“À được thôi,” anh ta nói và bước qua cửa.

Sự căng thẳng bắt đầu dãn dần khỏi xương hàm của cô.

Một tiếng gõ nhẹ vang lên từ cửa.

“Bà đang làm cái quái…”

“Thưa cô, tôi muốn báo cho cô biết là tôi đi về đây.”

Kim lập tức cảm thấy tồi tệ. Cô dường như đã quên Helen.

“Xin lỗi, tôi đã không có thời gian để cập nhật tình hình hôm nay.”

“Cũng không có gì nhiều để báo cáo thưa cô. Hai cặp đôi kia vẫn giữ khoảng cách và cố gắng giả vờ như không có chuyện gì.”

Kim gật đầu. Sự rạn nứt trong tình bạn của họ không phải điều cô quan tâm.

“Bà có nghĩ là một trong hai cặp đôi đã liên lạc chưa?”

Helen lắc đầu. “Vẫn chưa. Tất cả họ vẫn đang hi vọng cô làm phép màu đưa những cô bé về.”

Phải, cả họ và cô đều mong vậy.

Kim nghiêng đầu. “Trong vụ lần trước, bà có thấy khoản tiền chuộc nào được thanh toán cho bọn bắt cóc không?”

Helen lắc đầu. “Tôi không nghĩ như vậy. Cả hai gia đình đều giữ liên lạc với bọn bắt cóc khi những đề nghị được gửi qua gửi lại nhưng tôi không nghĩ có món tiền nào đã được trao tay. Thế nên các bậc phụ huynh đều rất sốc khi Emily được tìm thấy.”

Đó là điều Kim nghi ngờ. Cô muốn sự xác nhận tuyệt đối từ gia đình thứ hai nhưng bụng bảo dạ là chuyện đó đã kết thúc vì lí do nào đó.

“Jenny Cotton chắc chắn rằng gia đình kia đã trả tiền,” Kim nói. Và cô có thể hiểu được tại sao. Con gái của gia đình kia còn sống còn con gái cô ấy thì không.

Helen cảm thấy không thuyết phục. “Nếu có thì tôi đã biết rồi. Có một sự thay đổi rõ rệt trong cách ứng xử của họ. Cô không thể cứ tự mình giữ hi vọng mãi như thế được.”

Kim quay về ghế của mình. “Vậy bà nghĩ điều gì đã làm cho một đứa trẻ được thả?”

Helen ngập ngừng giây lát trước khi bà trả lời. “Theo suy nghĩ của viên sĩ quan tình báo cao cấp…”

“Helen,” Kim nói và khẽ nheo mắt. “Tôi không hỏi về viên sĩ quan tình báo cao cấp. Nếu anh ta bảo tôi là đàn bà tôi sẽ chạy vào phòng tắm và kiểm tra ngay. Tôi đang hỏi bà cơ mà.”

“Tôi cho rằng có gì đó sai ở phía họ. Tôi đã đau đầu nghĩ xem điều gì đã xảy ra ở ngôi nhà đó nhưng chẳng có gì cả.”

“Thôi được rồi, cảm ơn Helen. Mọi việc sẽ tiến triển tốt hơn vào ngày mai. Nghỉ ngơi chút đi.”

Những ngày làm việc mười sáu tiếng đang để lại những vết thâm dưới đôi mắt xanh của Helen.

“Tôi sẽ làm vậy thưa cô. Cô cũng vậy nhé,” bà nói và đi ra khỏi phòng.

“Khoan đã Helen, có điều này tôi muốn hỏi cho biết, bà nghĩ cặp đôi nào sẽ phá kèo trước?”

Helen vẫn không quay lưng lại. “Elizabeth và Stephen,” bà nói không chút ngập ngừng.

Kim không cần hỏi chi tiết lí do lời quy kết đó của bà.

Cô không cần hỏi vì chính dự cảm của cô cũng nói lên điều tương tự.

Kim vẫy tay. “Gặp lại bà vào…”

Lời của cô bị cắt ngang khi chiếc điện thoại di động đổ chuông. Đó là một số cô không nhận ra.

Helen dừng lại ở bậu cửa.

“Thanh tra thám tử Stone nghe đây?”

Không có tín hiệu gì. Cô vẫy tay ra dấu Helen rời khỏi phòng.

“Xin chào, ai đó?” Cô nói.

Không gì cả.

Lạy Chúa Jesus, cô ghét nhất bọn phá rối qua điện thoại. “Nếu như anh không biết làm gì tốt hơn với thời gian của mình thì tôi gợi ý anh nên thử…”

“Thanh tra,” có một giọng nói nhỏ quen thuộc với cô nhưng cô vẫn chưa nhận ra là ai.

“Ai đó?” Cô nói và nhíu mày.

“Là Jenny Cotton. Tôi… ờ… tôi nghĩ…”

Kim đã vào tư thế sẵn sàng. “Cô Cotton, chuyện gì đã xảy ra?”

“Là chiếc điện thoại, chiếc điện thoại kia… Tôi có một tin nhắn…”

“Cô Cotton, xin đừng làm gì cả,” Kim nói. “Tôi sẽ đến chỗ cô ngay!”

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.