Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Kim đổ bã cà phê từ bộ lọc cũ vào thùng rác. Lớp cà phê mềm khi chạm đáy tạo nên một tiếng động nhẹ.

Cô đặt hình tam giác màu trắng sắc nét vào máy và thêm bốn muỗng cà phê hào phóng, xong lại cho thêm một muỗng cho may mắn.

Cô ngồi xuống bàn và chờ đợi. Đôi mắt của cô hướng về bức hình trên tường.

Cô bị thu hút bởi sự thuần khiết của các cô bé. Cả hai đều cười rạng rỡ về hướng camera, một khoảnh khắc của niềm vui được lưu giữ mãi mãi. Hai tâm hồn trẻ thơ làm an lòng thế giới bao quanh chúng: gia đình của chúng, bạn bè chúng và cả sự ngây thơ của chúng.

Kim tự hỏi liệu có lúc nào trong cuộc đời trước kia của cô có một khoảnh khắc như vậy được lưu lại. Có một quãng thời gian từ 10 đến 13 tuổi có lẽ máy ảnh sẽ lưu lại được một nụ cười. Khi Erica ở một bên và Keith ở bên kia, gia đình nuôi số 4 đã khiến cô cảm thấy an toàn. Tuy nhiên kể cả vậy, đôi mắt của cô vẫn phản chiếu nỗi muộn phiền bên trong. Sự tử tế của cặp đôi đó không thể xoá nhoà quá khứ của cô.

Cô không thể nghĩ về Keith cùng Erica mà không hồi tưởng đến Mikey. Chiếc hộp trong tâm trí được đánh dấu ‘mất mát’ lưu giữ kí ức của tất cả bọn họ. Cô nhắm mắt lại trong một giây. Liệu cuộc đời sẽ khác đi như thế nào nếu họ có một người mẹ như Erica?

Kim nhanh chóng đẩy suy nghĩ đó đi. Dấn sâu vào những hồi ức đó với cô không khác gì trò chơi nhảy lò cò trong một bãi mìn. Ở trong đó quá lâu và cô sẽ bị nổ tung thành những mảnh vụn.

Cô ghét phải thừa nhận rằng những lời nói của Karen đã làm cô bớt căng thẳng. Sự mô tả tình mẫu tử đó không thể quá xa so với trải nghiệm của chính cô ta. Sự sùng kính tuyệt đối thứ tình cảm mà mà cô ta nói đối với Kim đã mất đi từ lâu. Cô không có khung tham chiếu nào và do đó không thể lĩnh hội được những suy nghĩ đó. Không có sự kết nối màu nhiệm nào giữa cô và mẹ cô. Kim quá bận rộn để giữ cho bản thân mình và Mikey còn sống.

Cuộc trò chuyện với Karen đã kéo cô về quá khứ và giờ đây quá khứ ở đó với cô. Ở đây. Ngay trong căn phòng này.

Kim đẩy chiếc ghế dựa lại và mở cửa ra. Cô rón rén bước dọc theo sảnh.

“Cô ổn chứ, thưa cô?” giọng nói từ góc phòng cất lên.

“Tôi cứ tưởng cậu đang ngủ,” Kim nói với Lucas, người đã về lại vị trí gác của mình.

“Cũng ngủ được vài tiếng. Rất ổn cho đến khi thay ca,” viên cảnh sát trả lời.

Cô gật đầu và mở cánh cửa gỗ sồi nặng. Không khí lạnh buốt tràn vào và bám chặt lên làn da của cô. Cô hạnh phúc được bước ra để chào đón nó.

Cô đút tay vào túi quần và đối diện với cơn gió lạnh đang thổi đến.

Cơn gió lạnh vờn quanh đầu cô, làm tê cứng hai tai trước khi thổi qua một cái cây, cái cây cũng nghiêng cả tán lá kim sang bên phải.

Kim đút tay sâu hơn vào túi quần khi cô bước đến hàng cây. Cơn gió đột ngột dừng lại. Âm thanh duy nhất là tiếng bước chân của cô trên những cành cây gãy do bị băng làm giòn và gió cắt qua.

Kim quay người khi một cơn gió mạnh khẽ nhấc nắp thùng rác tròn lên trước khi đặt nó về chỗ cũ.

Cô tiếp tục bước nhưng một tiếng sột soạt khác chạm vào tai cô. Không có cây cỏ nào chuyển động.

Cơ thể cô phản ứng tức thì, các giác quan chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ. Cô dừng mọi cơ bắp trong cơ thể để nghe âm thanh đó lần nữa.

Im lặng.

Không có chút ánh sáng nào từ đèn đường vươn được đến chỗ của cô. Ánh sáng duy nhất từ phía trước căn nhà là từ sảnh, bị chắn bởi một cánh cửa sồi nặng nề mà Lucas đã đóng lại.

Một mùi hương thoảng qua mũi cô. Mùi hoa dã yên thảo nhưng bây giờ không có cây nào đang nở hoa.

Cô quay đầu nhẹ về hướng có tiếng sột soạt.

Một cơn gió lại thổi qua hàng cây, để lộ một hình khối phía bên kia của hàng rào dày.

Mùi hương đó cứ nồng thêm khi hình khối kia di chuyển nhẹ về bên trái. Giờ cô và nó đã đứng ngang nhau nhưng chia cách bởi hàng cây.

Mỗi nhịp tim đập cứ thình thịnh trong tai cô. Nếu như cô rút về nhà, cô sẽ không bao giờ biết có ai trong bóng tối ngoài kia, đang rình mò và theo dõi. Cô đã đi nửa đường tới dải phân cách. Kể cả nếu như cô có tăng tốc và chạy vòng sang phía bên kia thì cô cũng sẽ mất đi thời gian quý báu.

Kim đứng sững người thêm một giây nữa trước khi chọc thẳng tay mạnh bạo xuyên qua hàng rào.

Bàn tay cô len vào một chiếc áo thô và dày. Cơn gió đủ nhẹ để cô nghe thấy được một tiếng hít sâu. Và sau đó là một tiếng cười.

“Ai mà lại…?” Kim nói, giật mạnh chiếc áo khoác qua những tán cây.

Kim thả lỏng khi bóng dáng kia đang cố gạt đi những cành cây vướng vào mặt.

“Lại sắp sửa giở mánh cũ rồi Stone. Giữ bí mật chăng?”

Trái tim của Kim như phóng ra một luồng điện trong ngực cô.

Tracy Frost gỡ tay Kim ra khỏi áo Jacket nhưng Kim giữ chắc tay. Chuyện này sẽ không kết thúc tốt đẹp như vậy đâu.

“Cô đang làm cái quái gì ở đây vậy?” Kim nạt, nhưng cô đã biết câu trả lời và nó chẳng tốt lành gì.

“Tôi có thể hỏi cô cùng câu hỏi,” Tracy nói và nghiêng đầu.

“Chỉ khác là tôi sẽ không trả lời và cô biết điều đó.”

Đầu óc của Kim làm việc chớp nhoáng. Cô sẽ không bao giờ cho người đàn bà này một chút cơ hội nào.

“Tôi biết đang có chuyện lớn xảy ra…”

“À, cứ tự nhiên đăng chuyện đó lên tờ Ngôi sao Dudley ngày mai.”

Kim nói, vẫn đứng nguyên tại chỗ. “Cô không có việc gì làm ngoài chuyện bám đuôi tôi loanh quanh à?”

“Dù sao cô cũng sẽ tạo nên một câu chuyện tuyệt vời.”

“Cô đã đi theo tôi từ hiện trường vụ án phải không?”

Tracy nhún vai nhưng ánh nhìn toát lên vẻ hài lòng đầy thoả mãn với bản thân.

“Cô muốn cái quái gì thế?” Kim hỏi. Cô nhanh chóng mất kiên nhẫn. Trò chuyện với bất kì ai trong nhiệt độ đóng băng lúc 4 giờ sáng đã là tệ lắm rồi, nhưng với loại mạt hạng này thì đúng là cô không chịu nổi.

“Tôi nhận ra đó là một vụ bắt cóc,” Tracy nói với một nụ cười.

Kim nhận ra sự ghê tởm chạy khắp cơ thể cô. Khó lòng thông cảm với loại đàn bà nói câu đó với một nụ cười.

“Tốt cho cô,” Kim nói và quay đi.

Tim của cô đập loạn xạ. Kim biết cô ta có vấn đề.

“Phong toả thông tin với báo chí. Phong toả thông tin cả trong ngành. Những điều đó nói với tôi rằng cô đang sợ làm bung bét thêm lần nữa.”

“Đừng để mồm miệng cô ‘đi chơi’ xa quá Tracy ạ.”

“Ha, cô vẫn nghĩ là do tôi đúng không?”

Kim nghiến răng kèn kẹt. “Tôi biết đó là cô. Cô đã đăng câu chuyện và Dewain Wright vì chuyện đó khiến cậu bé mất mạng.”

Tracy lắc đầu. “Không phải do tôi,” cô ta nói với tông giọng ý rằng cô ta đã mệt mỏi khi phải nói đi nói lại điều này.

Kim cũng mệt mỏi khi phải nghe điều đó và cô vẫn không tin Tracy.

“Không, việc cô cố giấu kín sự thật đã gây ra chuyện đó và cô biết điều ấy.”

Kim quay đi. “Tracy, biến đ…”

“Tôi sẽ đi tìm ra việc gì đang diễn ra ở đây, Stone. Và khi tôi làm như vậy…”

“Cô sẽ phải giữ kín nó với cái bản thân khốn kiếp của cô, đồ vô lương tâm, bởi vì nếu không giữ thì cô sẽ phải sống trong hối hận.”

Tracy bước tiếp một bước đến thử thách. “Và nếu tôi không?”

“Thì tôi sẽ tiết lộ một câu chuyện của riêng tôi. Tôi chắc chắn công chúng sẽ thích thú khi biết được rằng cô thích rượu bia. Tôi nhấn mạnh là thật sự thích rượu bia, và một hôm cô quá chén cô đã đánh một người đàn ông vì chụp ảnh của cô, và may mà một sĩ quan của tôi có mặt ở đó để ngăn cô không bị bắt. Lẽ ra Dawson nên bắt cô vì tội say xỉn và gây rối trật tự, và một vài tội nữa trong mục ‘xâm hại thân thể và quấy rối tình dục’.”

Tracy lùi lại.

“Cô thực sự nghĩ tôi sẽ không tìm ra sao? Dawson có thể rắc rối nhưng cậu ta cũng rất chung thủy. Tôi biết cô đã sờ soạng cậu ta trong vụ ẩu đả đó. Cũng là một dòng tít tuyệt hay cho một phóng viên hình sự đúng không? Biên tập viên của cô sẽ thích lắm khi đăng tin. Ngay sau khi kí đơn xin thôi việc của cô.”

Tracy đủ hiểu về cô để biết đấy không phải là lời đe dọa.

Chỉ một người trong số họ biết được sự đe dọa này cần có tác dụng đến đâu.

Mặc dù phong toả thông tin đang được tiến hành, Tracy vẫn có một cái miệng loa và Kim có thể khiến cô ta thôi việc.

“Một vài ngày. Tôi sẽ chờ vài ngày,” Tracy nói và quay ngoắt. “Và sau đó tôi sẽ xới tung lên.”

Kim cảm thấy sự nhẹ nhõm tràn qua cơ thể cô. Điều cuối cùng cô muốn là Tracy đánh hơi vụ này vào ngay lúc này. Tracy cách đó mười bước chân khi ngoái lại. “Tôi biết cô đang nghĩ gì, Stone, và tôi cũng sẽ không nói lại nữa. Nhưng thay vì ngay lập tức đổ lỗi cho tôi về những chuyện đã hỏng thì hãy kiểm tra tuyến thời gian và xem cô tìm thấy gì.”

Kim đáp trả bằng cách quay đi và bước vào nhà.

Cô chẳng cần phải kiểm tra gì cả. Tracy Frost chịu trách nhiệm cho cái chết của Dewain Wright và đó là tất cả. Việc nắn gân của Tracy về sai lầm của Kim chẳng qua chỉ là một nỗ lực để đổ vấy tội lỗi của cô ta.

Khỉ thật, cô sẽ kiểm tra lại đống hồ sơ và chứng minh mình đúng một lần cho mãi mãi.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.