“Tiếp tục đi Kev,” Kim nói khi trả lời điện thoại.
“Thưa sếp, tôi đang cách cái xác của một cô gái khoảng 25 tuổi gần hai mét và tôi không biết liệu đó có phải là…”
“Cô ta mặc quần màu gì?”
“Ờ… màu vàng.”
“Chính là cô ta,” Kim rên lên, mắt nhắm lại.
Cô lắng nghe khi Dawson mô tả chi tiết.
“Anh cứ tiếp tục lái xe đi,” cô nói và kết thúc cuộc điện thoại. Cô quay lại phía Bryant. “Chúng ta đã quá trễ rồi.”
Sau khi xem camera xong, cô không có cảm xúc cá nhân nào với người đàn bà này dù bằng cách nào đi chăng nữa. Tuy vậy, Inga là manh mối duy nhất trong vụ này.
Cả hai đứa trẻ đều biết ả, đặc biệt là Amy. Nhưng Inga đã phản bội chúng theo cách tệ hại nhất. Giờ đây ả đã phải trả giá bằng cả mạng sống của mình và, mặc dù cô thích chứng kiến người đàn bà này quằn quại trên bục làm chứng hơn, cô cũng không thể có chút cảm thông nào với cái chết của ả. “Có thể cô ta đã không còn sự lựa chọn nào khác thưa sếp.” Bryant nói.
Cô cảm phục sự thánh thiện của anh nhưng cô không thể tán thành điều đó.
“Luôn có những lựa chọn đẫm máu. Ả không phải là người lạ với hai đứa trẻ và cũng chính ả đã cài bẫy chúng.”
“Dù vậy, có điều gì đó thôi thúc ả chạy trốn. Có thể là lương tâm của ả…”
“Bryant, tỉnh lại đi,” cô cằn nhằn. Chỉ thỉnh thoảng sự lạc quan của anh khiến Kim thấy khó chịu. “Nếu là lương tâm của ả thì ả đã tiếp tục với kế hoạch và mang hai đứa trẻ đi ngay và luôn khi có cơ hội rồi. Những gì ả làm đều là để bảo toàn sinh mạng. Ả sợ.”
“Giờ thì ả chết rồi,” Bryant nói, như thể điều đó có nghĩa lắm; rằng sự thật đã rõ như ban ngày. Đối với Kim thì chưa, bởi vì Amy và Charlie vẫn là đối tượng của một thử thách đáng sợ và tệ hại hơn, một cái chết khủng khiếp.
“Bryant, làm ơn chỉ lái xe thôi được không?”
Ôi không, nước mắt của cô đã thực sự cạn khô.