Kim đến nhà Timmins khi bóng tối ngấp nghé trùm xuống; một khung cảnh không dễ chịu đối với tâm trạng của các bậc cha mẹ. Những ngày đầu tháng ba đang vật lộn để đẩy lùi cái rét tháng hai về phía sau. Trời bắt đầu tối dần ngay từ giữa buổi chiều.
Kim gõ cửa và bước vào. Người cảnh sát đang ngồi phía sau cánh cửa.
“Có gì đáng chú ý không?”
Viên cảnh sát đứng nghiêm như thể đang báo cáo với một sĩ quan cao cấp. “Những ông chồng đã trở về. Có thêm nhiều tiếng gào thét và khóc lóc.”
Kim gật đầu và đi về phía bếp.
Karen xuất hiện ngay ở sảnh. Hai tay cô ta ôm lấy ngực.
“Kim, cậu là…”
“Sĩ quan chỉ huy trong vụ này,” Kim nói nốt câu và nhoẻn miệng cười.
Karen gật đầu biết ơn và đưa cô vào bếp.
“Đúng vào cái lúc chết tiệt này, Thanh tra ạ. Các cô đã tìm thấy con gái chúng tôi chưa?”
“Stephen…” Karen nhắc nhở.
“Không sao đâu,” Kim nói và nắm tay Karen. Những gia đình trong hoàn cảnh này sẽ phải vượt qua rất nhiều cung bậc cảm xúc và đầu tiên phải kể đến là giận dữ.
Karen vội lắc đầu.
Hai trường thời gian riêng biệt cùng chạy trong một căn phòng. Mấy tiếng qua chỉ như chớp mắt với cô nhưng dài như cả một kiếp người với những vị phụ huynh này.
Kim đã đoán trước sự thất vọng và giận dữ. Sẽ có những lời trách móc lẫn nghi ngờ và Kim sẵn lòng chấp nhận tất cả. Tất nhiên là chỉ đến một mức độ nào đó mà thôi.
Cô đối diện với người đàn ông vừa lên tiếng. Mái tóc anh ta đen như tóc cô và chưa điểm sợi bạc nào. Anh ta thừa khoảng chục cân và móng tay được cắt gọn gàng.
Karen quẳng một cái nhìn khinh miệt khi giới thiệu người này.
“Kim, đây là Stephen Hanson, chồng của Elizabeth còn đây là Robert, chồng tớ.”
Kim giấu sự ngạc nhiên. Robert cao khoảng 1,85 mét. Cô biết Karen đã 34 tuổi, bằng tuổi mình nhưng Robert trông già hơn nhiều.
Robert không hẳn là một người đàn ông kém hấp dẫn. Ông ta có vẻ như biết chăm sóc cho bản thân. Vệt tóc bạc ở thái dương hài hoà với gương mặt cởi mở và trung thực, bàn tay phải của ông ta đặt lên vai Karen đầy che chở.
Kim không nghĩ Karen sẽ chung sống cả đời với mẫu đàn ông như thế này. Thời con gái, cô ta thường chạy theo đám con trai chơi bời. Mẫu số chung của đám đó là xăm trổ, bấm khuyên và thái độ chống đối xã hội.
Nhưng cũng có một người đặc biệt với Karen. Một vệ tinh quan tâm luôn đeo bám mà Karen không cách nào thoát được. Hai người đã chia tay rồi lại tái hợp không biết bao lần hồi đó. Mỗi lần hắn tẩn cô ta, cô ta đều thề sống thề chết sẽ không quay lại. Sau lần thứ tư hay thứ năm, không ai thèm nghe nữa.
“Rất vui được gặp cả hai người! Tôi sẽ cập nhật cho mọi người diễn biến mới. Tôi đã gặp đội của tôi và họ sẽ chuyển đến đây trong một vài…”
“Thế đếch nào các người lại không đi tìm? Đội tìm kiếm đâu, trực thăng đâu?” Stephen Hanson gào lên, tiến về phía Kim. Kim không di chuyển một phân nào và anh ta dừng lại ở lằn ranh an toàn trước vùng không gian cá nhân của cô.
Anh ta nhìn cô từ trên xuống dưới. “Mẹ nó, đây là những gì chúng ta có đây sao?”
Mặc dù Elizabeth cũng biết ý nhìn xuống dưới, Kim cảm nhận được họ vẫn giữ hi vọng mong manh rằng cứ gào thét như thế sẽ giúp ích việc đưa con họ trở về.
“Anh Hanson, vụ này bị phong toả thông tin với báo chí. Chỉ một số người biết được con gái anh đã bị bắt cóc.”
Ánh mắt sắc lẹm của anh ta chiếu thẳng vào khuôn mặt bình thản của cô, anh ta cất giọng vừa phải.
“Vậy chúng ta không làm gì cả?”
“Anh Hanson, tôi mong anh hãy bình tĩnh, để báo chí biết sẽ không cứu được con anh đâu.”
Ba người kia đứng nhìn cuộc trao đổi giữa hai người bọn họ. Mỗi phút giây trôi qua lí giải vai trò của từng người trong nhóm này rõ ràng hơn.
Stephen Hanson đóng vai người hùng thời loạn. Kim hiểu rằng bản năng giống đực nguyên thuỷ của anh ta là bảo vệ bầy đàn và chịu trách nhiệm.
“Thế quái nào các người lại cho rằng việc tìm kiếm là vô ích? Nếu như công chúng biết được, họ sẽ cung cấp nhiều thông tin hơn.”
“Ví dụ như?”
“Một người đàn ông nhét hai cô bé vào một chiếc xe tải chẳng hạn,” anh ta nói như thể đang nói chuyện với trẻ con.
“Sao anh không nghĩ rằng nếu có ai chứng kiến chuyện đó thật thì họ đã trình báo rồi?”
Kim nhướn mày lên trả lời.
Anh ta ngập ngừng. “Ý tôi không phải là như vậy. Mọi người thường không nghĩ về những gì họ đã thấy cho đến khi cô thông báo rộng rãi.”
“Điều tốt nhất chúng ta có được từ việc kêu gọi nhân chứng chỉ là góc quan sát gần hơn của họ đối với hiện trường xảy ra vụ án. Thông tin đó vô dụng với chúng ta bây giờ vì chúng ta đều chắc chắn là các cô bé đã bị bắt cóc. Trừ khi họ có thể cung cấp biển số xe, mô tả nhân dạng nghi can và hướng di chuyển đã biết, những thông tin đó không đáng nếu đem so với hậu quả.”
Stephen Hanson lắc đầu. “Tôi xin lỗi, nhưng tôi không thể tranh cãi với cô thêm nữa. Tôi sẽ đưa con gái tôi về, kể cả khi tôi phải gọi cho tất cả các kênh truyền thông của đất nước này.”
Anh ta rút điện thoại di động ra.
“Tôi không thể ngăn anh làm điều anh cảm thấy là đúng, nhưng một khi anh đã gọi thì anh đã định đoạt xong số phận của con gái anh rồi,” Kim nói với giọng bình thản.
Anh ta ngập ngừng một chút khi hai người phụ nữ thở gấp.
Robert Timmins chủ động tiến tới. “Stephen, bỏ điện thoại xuống đi.” Giọng ông ta bình tĩnh, nhỏ nhẹ nhưng uy quyền. Nó áp chế sự căng thẳng đang tràn ngập trong căn phòng.
Stephen quay sang bạn mình. “Thôi nào Rob, anh không thể đồng ý…”
“Tôi nghĩ chúng ta nên nghe cô Thanh tra nói đã. Một khi anh gọi cuộc đó thì sẽ không có đường quay đầu, nhưng chúng ta có thể cân nhắc cuộc gọi sau này.”
“Lúc đó thì lũ trẻ chết mẹ nó rồi,” anh ta bùng nổ. Stephen rõ ràng không thích bị người khác bảo nên làm gì. Nhưng anh ta vẫn chưa bấm số.
“Bây giờ chúng có lẽ đã chết rồi,” Robert bình tĩnh nói.
Elizabeth và Karen bật khóc. Robert ôm vai vợ trấn an. “Tôi không nghĩ là chúng đã chết nhưng tôi không hình dung được bất kì kịch bản nào lại có lợi cho chúng ta khi các hãng tin tức bao vây bên ngoài bãi cỏ.”
Kim có thể cảm thấy cơn thịnh nộ bị kiềm chế đang phát tiết từ Stephen.
Cô chen ngang. “Nghe tôi nói đây. Con gái của các vị vẫn còn sống. Đây không phải là một tội ác chớp nhoáng ngẫu nhiên của một kẻ cơ hội nào đó. Vụ này đã được lên kế hoạch và sẽ có cả những phương án dự phòng.
“Các vị có nhớ năm ngoái cũng có hai cô bé bị bắt ở Dudley không?” Hai người phụ nữ gật đầu. “Cho đến giờ, vụ này rất giống những điều xảy ra lúc đó. Chúng tôi không biết đầy đủ chi tiết nhưng chỉ có một cô bé quay lại. Xác của cô bé thứ hai không bao giờ được tìm thấy.
“Quyết định phong toả thông tin báo chí đã được phê duyệt nhưng tin tức bị lộ ra vào ngày thứ ba. Điều này có lẽ đã kích động chúng làm điều bột phát. Lần này chúng ta không muốn như thế. Những kẻ bắt cóc đã liên lạc rồi. Các vị biết lũ trẻ bị bắt là có mục đích chứ không phải là do một gã ấu dâm biến thái ngẫu nhiên nào đó.”
Kim bỏ qua sự kinh hãi trên gương mặt họ. Họ phải biết sự thật và sự thật luôn phũ phàng.
“Chúng sẽ liên lạc lại. Chúng muốn điều gì đó từ một người hoặc tất cả các vị. Giả thuyết hợp lí nhất là chúng sẽ đòi tiền chuộc nhưng chúng ta cũng không thể loại trừ những cái khác.”
Cuối cùng thì cô cũng nhận được sự chú ý của tất cả bọn họ. “Có ai trong các vị có kẻ thù nào không? Nhân viên bất mãn, khách hàng, hay thành viên gia đình chẳng hạn? Dù là ai cũng phải xem xét.”
“Cô có biết tôi đã chọc điên bao nhiêu người mỗi tuần không?” Stephen Hanson hỏi.
Chắc không nhiều bằng tôi đâu, Kim nghĩ.
“Tôi là Công tố viên trưởng chuyên về Tội phạm có tổ chức.” Anh ta trả lời.
Nếu rơi vào tình huống khác, Kim có lẽ đã nói là anh ta chưa chọc điên đủ số người nên chọc đâu.
Kim biết rằng CPS* mà anh ta đang làm việc là một nhánh riêng biệt của dịch vụ luật sư kiêm nhiệm các vụ án mà cô xử lí, đó là lí do tại sao họ chưa từng gặp. Bất chấp việc đó, mối quan hệ giữa cảnh sát và những người thuộc CPS cực kì căng thẳng. Không có gì tệ hơn việc làm một vụ hàng tuần, hàng tháng thậm chí hàng năm rồi cuối cùng quy trình tố tụng bị ngưng lại vì những nguyên nhân liên quan đến bằng chứng.
“Liệu có bao nhiêu trong số những vụ công tố của anh đủ gây thù chuốc oán hằn để gây nên cơ sự này?” Cô hỏi. “Đây không chỉ là hòn gạch ném vào cửa sổ đâu anh Hanson ạ.”
“Tôi sẽ lên danh sách,” anh ta nói.
Sự thay đổi thái độ này hứa hẹn sẽ mang đến động lực tích cực. Kim tự nhủ rằng phải luôn khiến Stephen Hanson bận rộn.
“Còn cô thì sao, cô Hanson?”
Cô ta nhún vai bất lực. “Tôi chỉ là một trợ lí luật sư nhưng tôi sẽ nghĩ về chuyện đó.”
“Ông Timmins?”
Khuôn mặt ông ta đắm chìm trong suy tư. “Tôi sở hữu một công ty vận tải. Tôi đã cho một vài người ra đi trong vòng bảy tháng qua, nhưng tôi không nghĩ là…”
“Tôi sẽ cần tên của họ. Tất cả bọn họ sẽ cần phải xem xét để loại trừ.”
Sự yên lặng buông xuống.
“Karen?”
Cô ta lắc đầu. “Không có ai cả. Tôi chỉ là một bà nội trợ.” Cô ta nhún vai như thể vậy là đủ.
“Có vấn đề gì trong quá khứ không?” Kim hỏi có chủ ý.
“Tuyệt đối không có,” cô ta vội vàng trả lời. Nhận ra tốc độ và sự quá chắc chắn trong câu trả lời của mình, cô ta bổ sung, “Nhưng tôi chắc chắn sẽ nghĩ về điều đó.”
“Và điều cuối cùng cần làm bây giờ là chuẩn bị danh sách các cuộc gọi cho ngày mai. Câu chuyện của các vị về các cô bé phải khớp với nhau để không ai nghi ngờ gì. Hiểu chứ?”
Tất cả đều gật đầu và Kim thở phào nhẹ nhõm. Tất cả bọn họ đều hợp tác. Có lẽ chỉ bây giờ thôi, sẽ không kéo dài lâu đâu. Vì chỉ khi họ có việc để làm, có điều để nghĩ thì may chăng sẽ thuận lợi hơn cho việc cứu những đứa trẻ, nhưng một khi những cảm xúc của họ bùng phát thì cô và đội của cô sẽ lãnh đủ.
Kim bước ra ngoài dãy ghế sofa để hít thở. Đúng lúc đó tiếng chuông cửa vang lên khắp ngôi nhà. Viên cảnh sát mở cửa ra khi Kim bước lại. Một người phụ nữ trung niên với mái tóc vàng điểm những sợi bạc chào cô. Dáng dấp bà ta có chút hơi quá cân nhưng điều đó lại toát ra vẻ uy quyền. Bà ta mặc quần jean mỏng và áo len thêu tay hiệu Arran dày bên dưới một chiếc áo khoác mùa đông dày.
Nụ cười của người phụ nữ bỏ qua viên cảnh sát mà hướng thẳng vào Kim.
“Tôi là Helen Barton. Tôi được cô yêu cầu đến đây.”
Kim nhìn bà ta không biểu cảm.
Người phụ nữ đưa tay ra. “Cán bộ hỗ trợ gia đình.”
“Ôi, cảm ơn Chúa,” Kim nói và bắt tay bà ta.
Cuối cùng thì người chuyên trà nước cùng những lời tâm tình ấm áp cũng đã đến.