Sáu phút sau khi Kim nhận được cuộc gọi từ Emily, Matt đậu xe vào hai vạch kẻ vàng bên ngoài cửa hàng pizza. Kim đã nhổm khỏi chỗ ngồi trước khi chiếc xe kịp dừng lại. Có ba người xếp hàng phía góc chờ đợi, trong khi người đã được phục vụ thì rải rác quanh đó ăn những chiếc bánh kẹp thịt.
Kim lao thẳng về phía trước, mặc tiếng cảnh báo dừng lại.
“Cảnh sát đây, đứa trẻ đâu rồi?” Cô hỏi người quản lí.
“Ở đằng kia,” ông ta nói, hất hàm về phía chiếc máy hoa quả.
Kim nhìn theo. Hai bé gái đang buôn chuyện khi chờ cái máy nhả ra hai đồng xu.
Emily không có ở đó. “Nó đâu?” Cô hét lên. Mọi người đổ dồn ánh nhìn về phía cô.
Người quản lí nhìn qua mấy cái đầu lố nhố đang đợi phục vụ rồi nhún vai.
“Khỉ thật, con bé đi rồi,” Kim nói và lướt qua Matt. Anh ta đứng bên cạnh cô. “Chết tiệt, con bé đi đâu mới được chứ,” cô nói như muốn khóc, nhìn hết bên trái rồi qua bên phải. Cửa hàng này nằm cuối đường Lye High rồi. Họ đi tiếp một đoạn dài trên đường này từ Pedmore. Chắc chắn sẽ phải thấy con bé nếu có lang thang trên đường. Nhưng Kim không thực sự để ý, vì cô vẫn chắc mẩm Emily đang ở trong cửa hàng.
Một con đường khác dẫn thẳng đến trung tâm mua sắm Merry Hill. Con đường đối diện nối thẳng tới đường vòng xuyến Stourbridge.
“Chết tiệt, mình đang nhìn đi đâu thế này,” cô tự nhủ. Có bốn hướng có thể đi.
“Bình tĩnh nào,” Matt trấn an.
“Làm sao có thể bình tĩnh khi tôi vừa để tuột mất một đứa bé mới 10 tuổi? Tôi cần gọi điện cho mẹ nó. Nếu nó lại bị bắt thì…”
“Suy nghĩ logic tí đi. Con bé đủ chín chắn để đi được đến tận đây và đã gọi được cho cô. Nên nếu nó có đi đâu lung tung, thì có thể đi đâu?”
Cô đứng trân trân và nhìn từng phía. Emily đã ở trong cửa hàng, người quản lí đã nhìn thấy con bé. Điều gì thôi thúc nó bỏ đi? Và liệu nó có thể đi đâu được?
Kim nhìn qua đường vào quán rượu Railway. Hai người đàn ông đang đứng ngoài cửa hút thuốc. Phần còn lại của con đường trong tầm nhìn của cô được chiếu sáng bởi hàng đèn đường và trạm đổ xăng chỉ qua phòng bác sĩ thú y. Bên kia đường là một nhà hàng Ấn Độ, ánh sáng lờ mờ. Không có ánh sáng nào khác, nên Kim cho rằng Emily đi theo hướng đó.
Đi dọc đường Lye High, một vài cửa hàng vẫn bật đèn sáng.
“Anh kiểm tra trong trạm xăng còn tôi sẽ đi theo lối này,” cô chỉ dẫn.
Thật may, Matt quyết định không tranh luận nữa mà đi theo hướng cô chỉ.
Kim đi từ từ trên con đường, nhìn qua cửa các cửa hàng khi cô đi qua. Trái tim cô đập mỗi lúc một mạnh trên mỗi bước chân. Cô biết lẽ ra nên gọi cho mẹ của Emily sớm hơn khi cô để điện thoại xuống, nhưng vì cô chắc chắn sẽ tìm được con bé trong ít phút…
Nhưng dù sao đi nữa, hành động như vậy đã làm hại Emily và Kim không thể tha thứ cho mình được.
Cô băng qua đường để kiểm tra các cánh cửa và đi qua con đường tối dẫn tới bãi đỗ xe ở rìa các cửa hàng. Kim cảm thấy khá chắc Emily sẽ không đi xuống đó. Vì ngay cả bản thân cô cũng còn e dè.
Bóng tối phủ phía sau cô từ cửa vào của một cửa hàng tiện ích. Cô quay lại. Thì ra là chủ tiệm đang đóng cửa hàng.
“Anh có thấy một bé gái nào đi qua đây không?” Cô hỏi, bỏ qua anh ta và nhìn vào trong cửa hàng.
Anh ta lắc đầu và đi khỏi.
Hai người đàn ông đang chửi thề tại chỗ thanh toán. Cô tiến đến phía họ.
“Xin chào, các cậu có thấy bé gái nào quanh đây không?”
Cô có thể thấy chúng chỉ xấp xỉ 20 tuổi. Một đứa thì nhìn cô từ đầu đến chân còn đứa kia lắc đầu.
Có một đôi đang ngồi trong ô tô ở giữa hai vạch màu vàng. Họ có vẻ đang làm một số chuyện riêng tư. Kim gõ mạnh vào cửa kính khiến họ giật nảy mình .
Người phụ nữ ngồi gần cửa hạ kính xuống, chuẩn bị cho một tràng chửi thề.
“Cái con mẹ…”
“Cô có nhìn thấy một cô bé nào đi tha thẩn quanh đây không?” Kim hỏi.
Người phụ nữ lắc đầu, quên đi sự bực tức.
Khỉ thật. Chỉ có vài phút mà đã như thế này.
Sao không một ai thấy một con bé tầm 10 tuổi tha thẩn một mình khi đã đêm rồi nhỉ?
Emily, cháu đang ở đâu? Kim thầm rít qua kẽ răng.
Cô hít một hơi rồi tiếp tục đi. Một vài mét nữa và ánh sáng chiếu qua con đường, đổ lên đôi giày cô đang đi.
Một tia hi vọng lóe lên. Cánh cửa kép một siêu thị mini bật mở, sáng đèn để chào đón khách hàng.
Kim ngay lập tức hiểu rằng nếu cô tiếp tục thì đó chính là nơi cô cần đến.
Cô lao qua đường và nhìn vào cửa sổ. Nhân viên thu ngân không có mặt tại quầy.
Lạy trời, làm ơn đi Emily, hãy xuất hiện ở đây. Cô cầu nguyện khi mở cửa. Tiếng chuông vang lên đâu đó phía sau cửa hàng. Một người phụ nữ tầm 55 tuổi xuất hiện, bà ta mặc chiếc quần xanh núi và một chiếc áo zip lông cừu.
“Bà có thấy một cô bé ở đâu không?” Kim buột miệng.
“Thế cô là ai?” Người đàn bà hỏi.
Kim như vừa ném được một tảng đá trong lồng ngực. Emily hoặc là ở đây, hoặc câu trả lời đơn giản chỉ là ‘không’.
Kim chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc đến thế khi đưa ra tấm thẻ ngành.
“Thanh tra Stone, con bé đã gọi tôi trước đó, giờ tôi tới để đón nó.”
“Đi theo tôi,” người đàn bà nói.
Kim đi theo tới rìa của cửa hàng và đi qua cánh cửa có bảng Chỉ dành cho nhân viên. Emily ngồi phía góc của một căn phòng nhỏ cho nhân viên, có một ít trà và cà phê và vài cái khóa cửa.
Kim bổ nhào tới và nắm lấy tay con bé.
“Emily, sao cháu lại bỏ đi từ chỗ cửa hàng pizza?”
Con bé tội nghiệp xanh lét và run bần bật. Bàn tay con bé lạnh như băng.
“Cháu phải làm thế,” con bé nhìn Kim với đôi mắt đầy hoảng loạn.
Kim cúi người thấp xuống, đối diện với Emily. Con bé không được ổn như trong cuộc điện thoại lúc trước.
“Emily, đã có chuyện gì thế cháu?”
“Chính là hắn,” con bé nói khi nước mắt lăn dài. “Cháu nhìn thấy hắn, cháu nhìn thấy kẻ đã bắt cháu đi.”