Symes ngồi trong bóng tối và chờ đợi. Con Inga ngu ngốc đã làm gã lỡ ngày thanh toán đã hứa nhưng gã sẽ tìm ả và khi tìm được, ả sẽ phải hối hận. Ả sẽ phải trả thêm lãi suất nhưng lúc này đây hắn được vứt cho một phần thưởng bất ngờ.
Gã biết gã làm mọi người thấy bị đe doạ và gã tận hưởng từng phút giây của việc đó. Chiều cao cùng khối lượng cơ bắp là những điều đầu tiên mọi người chú ý về gã. Tiếp đó họ để ý thấy cái đầu cạo trọc, những hình xăm và một bức tranh chung được định hình trong đầu. Và bức tranh đó khá là chính xác.
Nhưng còn nhiều điều hơn thế và gã biết được điều đó. Sự biểu cảm trong đôi mắt gã thách thức bất kì ai dám nhìn lại khiêu khích theo cách của gã. Nó cho cả thế giới biết gã đã sẵn sàng cho một cuộc chiến.
Kể cả như bây giờ một nhóm đàn ông đứng không xa đó, tay cầm thuốc lá tay cầm cốc bia nhưng không ai trong số chúng dám nhìn vào mắt gã cả.
Không phải lúc nào cũng như vậy. Vào thời điểm gã đã sẵn sàng chiến đấu lại thì kẻ thù thật sự của gã đã chết. Chỉ khi gã còn nhỏ thì bố gã mới dám đấm, đá và nhổ nước bọt lên gã. Từng phần thù hận của bố gã với việc mẹ gã đã bỏ đi đều tìm con đường trực tiếp đổ lên đầu gã. Ông bố không biết rằng cuối cùng Symes cũng trở nên thù hận bà mẹ. Đó là điểm chung Symes và bố gã giống nhau.
Hồi còn nhỏ gã nhận ra rằng nỗi đau của gã chỉ có thể dịu đi bằng gây ra nỗi đau cho người khác. Đó là một sự giải phóng, một sự thoát xác mà gã chưa từng trải nghiệm. Sức mạnh đó đưa gã đến một nơi khác. Nó nằm ngoài dục vọng, nó giống như tôn giáo ở hình thức thuần khiết nhất, một điều gì đó để tôn thờ.
Một chuyển động lọt vào tầm nhìn ngoại vi của gã. Gã nhìn cái hình dáng đó từ trên xuống dưới.
Đã đến lúc để nói lời cầu nguyện rồi.