Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 82

❊ ❊ ❊

Kim quay lại phòng ăn và ngồi xuống bàn, nó vẫn bày bừa với giấy tờ từ những ngày làm việc trước đó.

Matt đã ở trong bếp để viết vài ghi chú.

Cô ngạc nhiên với tốc độ thích ứng nhanh với vụ điều tra mới của anh ta. Vụ vừa rồi lên đến đỉnh điểm với cái chết của một đứa trẻ và giờ đây, chỉ vài ngày sau, anh ta đã lại tham gia vào vụ khác.

Cô nhìn bức ảnh Charlie và Amy. Cô không chắc có thể thích ứng nhanh được hay không.

Kim vẫn không thích người đàn ông này nhưng vẫn bất đắc dĩ tôn trọng anh ta và cô giữ kín điều này cho riêng mình. Cô đứng dậy và nhìn vào bản đồ. Đây là chìa khóa. Nó phải là chìa khóa.

Hết thảy những thứ khác mà họ đã điều tra ra chẳng là gì cả. Chỉ có thứ duy nhất đáng nói đó là họ đang ở đâu lúc này?

Việc thương lượng không khả dụng.

Điều tốt nhất cô còn hi vọng là chúng trì hoãn, nhưng chỉ có một cách duy nhất cứu được hai đứa bé đó là tìm ra chúng trước ngày chúng được trả lại.

Cô quyết định đi tắm ở phòng tắm tầng dưới, pha cà phê và nghiên cứu thêm lần nữa. Chuông điện thoại trên bàn đổ chuông báo tin nhắn. Cô cầm lên đọc tin nhắn và hơi khó chịu khi đó là tin của Bryant. Cô nhăn mặt khi đọc được nội dung trong đó.

Cô ra ngoài đi!

Đang nửa đêm và đây không phải lúc tiếp tục cuộc tranh luận trước đó, nó chỉ diễn ra một lần thôi, vụ án đã đi qua rồi. Anh ấy đang chơi trò quỷ quái gì đây?

Cô cầm áo khoác và đi qua hành lang.

“Mọi thứ ổn chứ?” Lucas từ trong hỏi ra.

Kim gật đầu và mở cửa. Bryant đứng cách đài phun nước tầm sáu mét. Cái nhìn của cô tập trung vào bên tay đang cầm sợi dây buộc vào chú chó của anh. Phía cuối sợi dây là chú chó Barney.

Bryant cởi dây buộc và Barney chạy ào về phía cô. Cô quỳ xuống và dang rộng vòng tay. Cơ thể ấm áp, mềm mại của Barney nhảy vào vòng tay cô.

“Này chú bé, dạo này cưng khỏe không?” Cô hỏi cục bông trước mặt.

Cô lấy tay ôm lấy đầu chú chó, nhìn vào đôi mắt sáng và hào hứng của nó. Cô hôn vào đầu chú và ôm chú chặt hơn. “Thật tốt khi lại gặp lại cưng,” cô nói, gãi gãi lưng khiến chú chó phấn khích rên lên nhè nhẹ.

Bryant giúp nối liền khoảng cách giữa họ. “Có gì cô không nói được với tôi thì cứ nói với nó…,” anh nói và đưa cho cô sợi dây.

Kim lắc đầu. Cô không cần sợi dây. Chú chó này sẽ chẳng bao giờ rời bỏ cô mà đi đâu được.

Cô đi lòng vòng quanh khu nhà, Barney hi vọng nhảy lên chân cô và dụi dụi đầu vào tay cô với cái mũi của mình. Cô cúi người rồi ngồi bệt xuống con đường chạy quanh nhà.

Ngay lập tức chú chó nhảy lên nằm trên cánh tay cô.

Rồi chú quay lại, liếm vào bên mặt cô đầy âu yếm. Cô cười to và ôm chú chặt hơn. “Chị cũng nhớ em mà.”

“Kiểm tra,” cô nói và chú chó chạy ra xa chút rồi ngồi xuống. Cô đã dạy chú biết cách ngồi yên khi được cô ra lệnh. Cô bắt đầu chạm vào đầu rồi dùng những ngón tay lần các phần trên cơ thể chú. Tăng hay giảm cân thật khó đánh giá qua lớp lông dày bóng bẩy này.

Khi cô kiểm tra toàn bộ các bộ phận của tấm thảm lông không thể thiếu đối với một chú chó Collie xứ lạnh, Barney nhìn thẳng về phía trước.

Chú được thưởng một cái xoa đầu.

“Tốt lắm cậu bé, mọi thứ đều ổn.”

Hẳn là chú ta đã được chăm sóc tử tế. Chú dụi đầu vào lòng cô. Cô vòng tay ôm lấy chú. “Chị hiểu mà, chị cũng nhớ em lắm.”

Trong một khoảnh khắc, cô hầu như không cảm thấy sàn gạch lạnh lẽo thấm qua lớp vải cô mặc. Không có gió lạnh thổi vào cổ cô. Chỉ có Barney và sự dịu êm chú mang lại.

“Anh ấy đã đúng,” Kim thầm thì bên tai Barney.

Cô hất hàm về phía người bạn duy nhất của cô đang chờ đợi trước ngôi nhà. “Chị sẽ không bao giờ kể với anh ấy nhưng đúng là chị đang sợ cưng ạ; sợ rằng chị sẽ không thể mang những đứa trẻ sống sót trở về.”

Làn gió đêm nhắc rằng có lẽ đã quá muộn. Và cứ cho là cô không muộn, thì bọn khốn khiếp kia đã làm gì với những đứa trẻ? Cô biết chúng sợ hãi, và tệ hơn là đang trần truồng. Trong tất cả những gì chúng đã làm, có lẽ điều này khiến máu cô sôi lên trong huyết quản.

Việc chúng nó lột trần những đứa trẻ là để tăng giá. Sự đồi bại lên đến đỉnh điểm trong tất cả những vụ cô đã từng trải qua.

Kim dựa đầu vào tường và nhắm mắt lại. Cô để cho hơi ấm và sự gần gũi của Barney khiến bản thân thấy nhẹ nhõm chút đỉnh, và cô cảm thấy sự tuyệt vọng từ cô tỏa ra, lan vào nền đất lạnh.

Hơi ấm từ chú chó bao trùm xung quanh khi cô đưa tay vuốt ve nhịp nhàng vào lớp lông dày của chú.

Kim cho mình mười phút để Barney giúp lòng cô dịu lại. Mười phút mà cô xứng đáng được nhận.

Cô mở mắt và ngồi xuống, hôn vào mũi chú chó. “Cảm ơn em, người bạn thân yêu của chị.”

Cô đứng lên và phủi bụi phía sau. Barney đi theo cô về phía trước nhà, chỗ Bryant đang đứng đợi gần đài phun nước.

Bryant đã nói với cô trước đó. Giờ cô nhận ra mình đã nạt nộ rồi cáu gắt với tất cả mọi người xung quanh, kể cả bố mẹ của những đứa trẻ. Stephen Hanson là một trong những người đàn ông khó chịu nhất cô từng gặp. Nhưng con anh ta đang bị bắt cóc và cô đã quên mất điều đó trong một phút giây, lẽ ra cô không nên làm vậy.

Và chỉ có Bryant là đủ can đảm để nói với cô điều đó.

Barney đứng giữa hai người bọn họ, nhìn hết người này đến người kia.

Kim ho. “Anh nghe này, những gì đã xảy ra trước đó…”

“Không có gì đâu Kim,” anh nói, nghiêng đầu cười. “Giờ tôi đưa Hoàng tử Barney về và sẽ gặp cô sau nhé.”

Kim gật đầu cười và rồi nhìn cho đến khi bóng dáng hai người bạn duy nhất của cô trên thế giới khuất hẳn.

Cô quay lại nhà và cảm thấy được tiếp thêm hi vọng so với những ngày trước đó.

Cô sẽ mang được những đứa trẻ về nhà bằng mọi giá.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.