Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

“Nói cho tôi biết có chuyện gì đang xảy ra ở New York”, Bộ trưởng An ninh Nội địa Alan Driehaus bước vào văn phòng Gary Lawlor mà không gõ cửa rồi đóng sập cửa phòng lại.

Gary chưa bao giờ để tâm đến vai trò Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hoa Kỳ cũng như vị trí hiện tại của Alan Drihaus tại Bộ An ninh Nội địa. Với thái độ ngoại giao hòa nhã nhất có thể, Gary đáp nhưng càng lúc ông càng cảm thấy khó mà dấu được thái độ thiếu thiện cảm đối với Driehaus, “Rõ ràng là một số cuộc tấn công do khủng bố tiến hành ở New York. Kênh nào cũng đưa tin như thế cả”.

“Đừng có nói những thứ vớ vẩn ấy theo kiểu hạ cố với tôi. Vai trò của ông là gì hả?”

“Tôi ngừng vai trò chống khủng bố nhiều năm rồi. Đó là tiền đề để làm công việc hiện nay”.

Thái độ thiếu nể trọng mà Driehaus cảm thấy Bộ làm ông ta không thể đừng được. “Ngay trước khi tất cả những cuộc tấn công xảy ra, người của ông đã bắt một đối tượng Hồi giáo mà chính phủ Canada cho là tị nạn chính trị rồi đưa về Mỹ. Đúng hay sai?”

“Ai cho ông hay chuyện này?” Gary ngạc nhiên, ông e rằng có ai đó đã làm rò rỉ thông tin, mà làm thế nào thông tin lại lọt đến tai Bộ trưởng Bộ An ninh Nội địa.

“Tôi có những nguồn tin riêng”.

“Vậy thì chắc nguồn tin của ông không chính xác rồi”.

“Ồ, họ có tin chính xác đấy”, Driehaus đáp, “Bên ông không nhận được tin này, đúng không? Khi thời cơ thuận lợi cho mục đích, chúng ta không thể cứ gò mình theo kiểu tôn trọng luật pháp hoàn toàn được. Ta phải dành được những gì mình muốn từ tay kẻ địch. Đó là đạo đức giả”.

“Ông muốn chúng tôi làm gì, Alan? Chờ đến lúc khủng bố hoạt động rồi bắt và tống chúng vào tù?”

“Không, tôi không có quan ngại nào với những quyền ưu tiên, nhưng phải có giới hạn. Ta vẫn có những điều lệ phải tuân theo”.

“Vậy sao? Sao ông không nói như vậy với gia đình những người bị giết hôm nay xem họ có thèm quan tâm chút nào tới những quy định luật pháp và giới hạn không. Chúng ta bị tấn công không thương tiếc bởi những kẻ tử vì đạo và cách duy nhất mà nền văn minh phương Tây này có thể tồn tại là phải dùng lực lượng áp đảo những kẻ Hồi giáo cực đoan”.

“Nhưng nền văn minh phương Tây không phải là một lực lượng hung bạo mà là sức mạnh của những ý tưởng mà một trong số đó là luật pháp và bình đẳng, ai cũng như nhau dưới những hệ thống luật này”.

“Alan, tỉnh dậy đi. Thanh kiếm là bà đỡ của văn minh và từ khi được khai hóa, mọi thứ đều diễn ra dưới mũi kiếm này. Tôi không cần biết nơi tôi sống có bao nhiêu tiệm cà phê Starbucks, hay thư ký riêng của tôi có thể tải bao nhiêu ảnh kỹ thuật số vào thẻ nhớ mini, hay máy trò chơi điện tử của cháu tôi hiện đại và gần gũi với đời sống thực tế ra sao. Ta vẫn đang sống trong một thế giới mà kẻ mạnh luôn là người chiến thắng. Khi chúng ta khuất sau những điều lệ và bắt đầu co mình trong khuôn khổ quốc gia, đó là lúc bắt đầu đánh đổi xe hơi Mỹ và găng tay bóng chày lấy thảm cầu nguyện và các bài kinh Hồi giáo”.

Khi thậm chí là một sản phẩm của thập kỷ 60, Driehaus chưa bao giờ thấy nước Mỹ bị phân cấp ý thức hệ đến như thế. Sao nhiều người lại khó có thể nhận ra những tổn thất từ những chính sách hiện tại gây ra cho Hoa Kỳ đến thế? “Ông nói thế nghĩa là ta cứ quăng thẳng luật pháp ra ngoài cửa sổ hay sao?”

“Không”, Lawlor đáp. “Ý tôi là ta cần ngưng áp dụng những định chế phương Tây với kẻ thù của ta. Không có cách nào thắng cuộc chiến khủng bố nếu ta áp dụng những luật và những giá trị mà kẻ thù không bị ảnh hưởng”.

“Và đó là cách mà ông tiếp cận vấn đề? Ông và nhóm cựu binh, nhân viên tình báo hoạt động bí mật dưới danh nghĩa Bộ An ninh Nội địa, dùng những nguồn quỹ mà tôi không biết?”

“Cẩn thận đấy Alan. Ông đang chùi chân lên tấm thảm trước cửa một ngôi nhà rất nguy hiểm. Một ngôi nhà mà tôi cần phải nhắc rằng ông không được chào đón”.

“Tôi không quan tâm. Tôi muốn biết những người mà ông có ở New York ngay bây giờ. Tôi biết có những người đang hoạt động dưới bóng của cơ quan mà tôi là người đứng đầu”.

Sự kiên nhẫn của Lawlor nhanh chóng chạm ngưỡng giới hạn. “Đừng để những đánh giá cá nhân ảnh hưởng đến khả năng thực hiện công việc của ông. Ông biết cơ chế này. Cơ quan của tôi thuộc cơ chế An ninh Nội địa, nhưng không phải của An ninh Nội địa”.

“Vậy mọi người đều được sinh ra bình đẳng, nhưng một số lại có quyền bình đẳng cao hơn người khác hả?”

“Tôi cho rằng nên đánh giá vấn đề theo cách tất cả chúng ta đều cống hiến cho sự vững mạnh của quốc gia”.

“Đó là một cách rất thú vị để mô tả hăm dọa làm tiền, bắt cóc và ám sát?”

Lawlor cố gắng giữ một vẻ mặt bình thản nhất cho đến khi ông bộ trưởng đi thẳng vào nội dung hoặc ra quách khỏi phòng làm việc của mình.

“Những gì xảy ra hôm nay là hồi chuông đánh thức cho đất nước này, Gary. Cuộc chiến chống khủng bố không có tác dụng. Quy mô những cuộc tấn công như thế này vào nước Mỹ là quá lớn. Ta không thể thắng với chiến lược như vậy, ông không thấy sao? Không vì việc ta tự cho mình có quyền làm gì thì ta nên làm như vậy. Ta có thể được đánh giá cao và ngược lại, coi không ra gì bởi những gì mình làm”.

Lawlor quay sang chồng tài liệu trên bàn làm việc của mình và không dấu vẻ bất mãn trong giọng nói, “Tôi đề nghị ông quay lại phòng tác chiến. Tôi đảm bảo rằng ở đó ông sẽ được đánh giá cao hơn”.

Driehaus tin rằng mình đã có được thông tin mình cần từ người đứng đầu OIIA[1] và mở cửa. Khi Driehaus chuẩn bị bước ra ngoài hành lang thì Lawlor gọi với, “Nhân tiện đây, thưa bộ trưởng”.

“Gì vậy?” Driehaus quay lại.

“Nhắc lại một chút, nền văn minh phương Tây không làm mọi người bình đẳng như nhau. Người làm được điều đó là Samuel Colt”.

❀ ❀ ❀

[1] OIIA: Văn phòng Liên cơ quan và liên chính phủ Mỹ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.