Khi nhập những cái tên mà Harvath thu thập được từ hai “điểm cuối” bị tấn công vào cơ sở dữ liệu tình báo chia sẻ, Gary Lawlor lại một lần nữa không tìm được gì có ích. Đó là những cái tên ma, tất cả đều không có thực - không may là cả nghĩa bóng và nghĩa đen đều như vậy. Khử thông tin cá nhân của dân sự thì đã đành nhưng Lawlor có cảm giác để làm được điều đó với Lính thủy đánh bộ thì lại khác - đặc biệt là vai trò của họ là đảm bảo an ninh.
Nhấc điện thoại lên, Lawlor quay số gọi trung tá Binh đoàn Lính thủy đánh bộ Hoa Kỳ - Sean Olson. Olson, một người với thể trạng trung bình, cao khoảng 1,7 mét là học viên đã tốt nghiệp chương trình đào tạo lãnh đạo trong ngành hành pháp của FBI, hay còn được gọi là Học viện Quốc gia. Được tổ chức tại Học viện FBI ở Quantico, nội dung chương trình bao quát các lĩnh vực về luật, khoa học hình sự, tâm lý tội phạm, phát triển kỹ năng lãnh đạo, thông tin liên lạc, sức khỏe và thể chất. Mục tiêu của chương trình này là để “tạo cơ hội phát triển phẩm chất cá nhân cũng như nghề nghiệp cho lãnh đạo ngành hành pháp”, tuy nhiên, nhiều người lại cho rằng điều đáng quý nhất có được ở Học viện Quốc gia là những mối quan hệ cực kỳ quan trọng và một mạng lưới cựu sinh viên khổng lồ.
Trung tá Olson là chỉ huy đơn vị An ninh Hành pháp và Giáo Dưỡng cho toàn bộ Binh đoàn Lính thủy đánh bộ Hoa Kỳ và nếu ai đó có thể tìm được thông tin về danh tính bí mật của hai Lính thủy đánh bộ cho Lawlor thì người đó phải là bạn học cũ tại Học viện Quốc gia của ông, Sean Olson.
“Gary, rắc rối ngập đến tận cổ tớ rồi”, viên trung tá nói khi trợ lý nối máy cho ông với Lawlor, “nên tớ sẽ vào thẳng vấn đề để tiết kiệm thời gian. Tôi có thể giúp gì cho cậu?”
Lawlor thầm cảm ơn bạn mình đã vào thẳng vấn đề và ông cũng đáp lại trên tinh thần đó. “Sean, chúng ta có lý do để tin rằng hệ thống cầu và hầm ở New York không phải là mục tiêu duy nhất”.
“Lạy Chúa”, thái độ của Olson chuyển từ nôn nóng sang hoàn toàn quan tâm. “Cậu nghĩ là vẫn sẽ có thêm chuyện nữa à?”
“Tôi tin rằng điều đó đang xảy ra rồi”.
Olson ngạc nhiên. “Xảy ra ở đâu? Sao ở đây vẫn chưa nghe gì hết?”
Neu Olson ngụ ý ở đây là đơn vị An ninh Hành pháp của binh đoàn thì điều đó rất dễ hiểu, nhưng thực chất ông lại có ý nói đến Lầu Năm Góc; nếu thế thì Lawlor không chắc là những vụ tấn công vào hai điểm cuối đã được báo cáo hay chưa. “Đây là một tình huống rất nhạy cảm. Những vụ tấn công mà tớ đang nói đến không nhắm vào những mục tiêu dân sự”.
“Vậy đó là gì? Thuộc chính phủ hay quân đội?”
“Chỉ biết vậy thôi, chúng ta vẫn chưa biết được rõ ràng. Có hai địa điểm ở Manhattan sơ bộ cho thấy có liên quan đến những hoạt động bí mật - nhưng hoạt động bí mật gì và những người làm việc ở đó là ai thì vẫn chưa tìm được từ những cơ sở dữ liệu của ta. Điểm chung giữa hai địa điểm này mà tớ nhận thấy là mọi người làm việc ở đó đều được trang bị vũ khí kỹ càng và mọi thứ đều được lưu trữ bằng máy tính”.
“Và những địa điểm này bị tấn công như thế nào?” Olson chuyển điện thoại sang tai kia.
“Từ những gì quan sát được, hai nhóm đột kích tấn công cả hai địa điểm này và hạ thủ tất cả những người bên trong”.
“Để làm gì?”
“Chúng ta không hề biết”, Lawlor đáp.
“Gary, cảm ơn đã cho tớ biết những thông tin này”, viên thiếu tá nói, “nhưng cậu nói việc này với tớ để làm gì?”
“Bởi ba người trong số những người bị giết là Lính thủy đánh bộ. Tôi cần biết họ là ai và họ làm gì ở đó”.
Olson vốn đã có sẵn một nguồn adrenaline không thể kiềm chế nổi và sự căm ghét tột cùng đối với những đối tượng khủng bố Hồi giáo, nhưng khi nghe rằng ba Lính thủy đánh bộ đã bị chúng hạ sát đã làm ông chạm ngưỡng của ngày hôm nay. Olson phải cố gắng lắm mới có thể kiểm soát sự giận dữ của mình và đáp lại bằng một câu trả lời chuyên nghiệp chứ không phải một câu chửi thề. “Cậu hãy tin rằng tớ rất muốn giúp cậu, nhưng việc này nằm ngoài khả năng của tớ. Cậu cần phải liên lạc trực tiếp với Bộ Quốc phòng”.
“Đó chính là vấn đề”, Lawlor đáp, “Tôi không thể”.
“Thế quái nào mà cậu lại không liên lạc được với họ? Ba Lính thủy đánh bộ bị giết cùng với nhiều đồng nghiệp dân sự, họ sẽ chắc chắn phải ưu tiên chứ”.
“Cho tớ năm phút để giải thích, Sean. Nếu sau năm phút mà cậu vẫn nghĩ rằng cậu không thể giúp gì được thì tớ sẽ phải tìm người khác”.
Olson miễn cưỡng đồng ý.
Ba phút rưỡi sau, viên trung tá đã nghe hết những gì mình cần. Ông gác máy, gọi trợ lý vào phòng và dặn dò công việc. Tìm được nguyên nhân những gì xảy ra với ba Lính thủy đánh bộ bị giết đã trở thành một trong những ưu tiên hàng đầu của Olson.